Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15960 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 191
quái vật 1-3

❊ ❊ ❊

Lâm Quyến phải mất hơn mười năm mới tiết kiệm được một trăm triệu một ngàn vàng. Bởi vì số năm dài nên tạo cho người ta ảo giác hợp lý rất chính đáng.

Trình Dương không phải là không biết gì, tính toán xong thì bị doạ sợ. Dựa vào thời gian tích góp của Lâm Quyến, Lâm Quyến cần phải đảm bảo mỗi ngày thu nhập được 30.000 vàng thì mới miễn cưỡng coi là hợp lý, nhưng cậu ta lại nghĩ tới việc Lâm Quyến không có nút bịt tai xương cá, chưa nói đến việc Lâm Quyến kiếm được 30.000 vàng mỗi ngày trong Nhân Ngư Thính đã là hoang đường, một năm có 365 ngày, mười năm chính là 3650 ngày, Lâm Quyến dựa vào đâu mà có thể tỉnh táo hàng ngày như vậy được?

Đi đêm nhiều có ngày gặp ma. Chẳng lẽ Lâm Quyến chưa lần nào bị tiếng nhân ngư ngâm xướng mê hoặc đánh mất lí trí ư?

Trình Dương không tin.

Trừ khi Lâm Quyến có nút bịt tai xương cá.

Cậu ta sờ vào nút bịt tai xương cá trong tai, nghe Lâm Dị nói cái này là trộm được từ chỗ hoàng tử, cho nên cậu ta cũng không biết nút bịt tai xương cá có giá bao nhiêu.

Trình Dương suy nghĩ một chút, kéo ghế sofa rồi chạy ra ngoài.

Thay vì tham gia vào vòng đánh bạc tiếp theo, cậu ta chạy đến phòng giao dịch bên phải ở tầng bảy Bất Dạ Thành, nhìn thấy trùm cuối, quái vật 0-1.

Trả 200 vàng xong, Trình Dương đè nén nỗi sợ hãi, nói: "Tôi muốn nút bịt tai xương cá."

Quái vật 0-1 nằm ngửa trên ghế với chiếc mũ chóp che mặt, giọng nói lười biếng phát ra từ chiếc mũ chóp: "Hai ngàn vạn vàng."

Trình Dương: "Làm phiền rồi."

Quái vật 0-1 vẫy tay ra hiệu cho Trình Dương có thể cút đi.

Trình Dương ra khỏi phòng giao dịch, cắn môi suy nghĩ, quả nhiên nút bịt tai xương cá rất đắt tiền!

Lâm Quyến không thể nào lại có nút bịt tai xương cá được. Nếu không có sự trợ giúp của nút bịt tai xương cá, chưa nói đến việc tiết kiệm hai ngàn vạn vàng để mua nút bịt tai xương cá, lại còn tích góp đủ một trăm triệu một ngàn vàng để giao dịch rời đi, có thể tích được 2000 vàng, Trình Dương gọi Lâm Quyến là ba.

"Đệt." Trình Dương tự tát vào miệng mình: "Bác Lâm, xin lỗi, cháu không có ý gì đâu, thuận mồm thôi."

Sau khi xin lỗi Lâm Quyến xong, Trình Dương tiếp tục suy nghĩ.

Hay Lâm Quyến có được hai ngàn vạn vàng từ phòng cầm đồ?

Cậu ta lại đến phòng cầm đồ.

Hỏi tiểu nhị cầm đồ: "Cầm cái gì cũng được, tôi muốn hai ngàn vạn vàng."

Tiểu nhị cầm đồ nói: "Người tiếp theo."

Trình Dương: "..."

Tiểu nhị trợn mắt nhìn Trình Dương một cái: "Đi nằm mơ đi ha, đừng ở đây trì hoãn người khác."

Trình Dương im lặng tránh ra.

Mặc dù bị tiểu nhị tổn thương nhưng Trình Dương lại rất vui vẻ.

Hiện tại cậu ta cực kỳ chắc chắn Lâm Quyến không có nút bịt tai xương cá, bởi vì hai ngàn vạn vàng không có khả năng cầm cố được, hơn nữa ngay cả tình yêu của Lâm Dị đối với Tần Châu tình yêu cũng chỉ tới 300 vạn vàng mà thôi.

Vậy Lâm Quyến rốt cuộc là thế nào?

Chuyện này vượt quá phạm trù tự hỏi của Trình Dương, thế là cậu ta quyết định đi tìm Nhậm Lê.

Sau khi lang thang khắp Bất Dạ Thành, Trình Dương tìm thấy Nhậm Lê rồi vội vàng chạy tới.

Nhậm Lê nhìn thấy Trình Dương, khuôn mặt vốn đã vô cảm của anh lại càng trở nên vô cảm hơn. Trình Dương biết Nhậm Lê muốn nói gì, đơn giản là anh cảm thấy cậu ta không đáng tin cậy, có nút bịt tai xương cá trong tay mà lại không đi làm chính sự.

Nhậm Lê không để ý tới cậu ta, Trình Dương mặt dày đuổi theo Nhậm Lê: "Khối băng, khối băng, tôi phát hiện này."

"Đừng có bơ, tôi có phát hiện thật mà, rất quan trọng đấy!" Trình Dương nói.

Nhậm Lê dừng lại, hỏi: "Là gì?"

Trình Dương nói: "Việc Lâm Quyến tích góp đủ một trăm triệu một ngàn vàng không thực tế chút nào. Tôi chắc chắn Lâm Quyến không có nút bịt tai xương cá, vậy tiền đến từ đâu?"

Lúc Lâm Dị trần thuật cho bọn họ cũng không đề cập tới việc Lâm Quyến có nút bịt tai xương cá hay không, Nhậm Lê cho rằng đây là sự thật Lâm Dị nói cho họ biết, cũng đã được Tần Châu và Lâm Dị xác nhận nên cũng không nghĩ nhiều.

Trình Dương nói: "Không phải anh Lâm Dị nói nhân ngư ngâm xướng sẽ ảnh hưởng tới trí lực sao? Có lẽ anh ấy cũng không nghĩ tới điều này. Hiện tại tôi đang đeo nút bịt tai xương cá, không bị ảnh hưởng, đầu óc của tôi chưa bao giờ minh mẫn như bây giờ luôn á."

Nhậm Lê nhìn Trình Dương đang chọc vào thái dương của mình: "Hữu dụng?"

Trình Dương 'này' một tiếng: "Sao lại vô dụng được? Hiện tại tôi có một suy đoán."

Nhậm Lê đợi Trình Dương nói tiếp.

Trình Dương kéo Nhậm Lê vào một góc, nhỏ giọng: "Tuyến chính mà anh Lâm Dị nói, nàng tiên cá vì yêu mà dùng đuôi cá của mình để đổi lấy phú quý cho hoàng tử. Rất có thể nàng tiên cá cũng bởi vì yêu mà dùng thứ gì đó đổi thành một trăm triệu một ngàn vàng cho Lâm Quyến, chẳng qua nàng tiên cá đã tàn khuyết, cho nên đổi thành quá trình giằng co mười mấy năm."

Thấy Nhậm Lê không trả lời, Trình Dương lo lắng nói: "Có phải anh cảm thấy lời tôi nói hoang đường không? Anh từng nghe thấy từ 'chữa lành' bao giờ chưa? Anh coi thử xem, tính cách ôn hoà của Lâm Dị có được từ đâu, chắc chắn là do di truyền rồi. Cho dù anh Lâm Dị và Lâm Quyến không cùng huyết thống, vậy càng cho thấy Lâm Quyến là một người dịu dàng. Tính cách anh Lâm Dị trở nên ôn hoà như hiện tại, bị ảnh hưởng từ ai, có phải Lâm Quyến không chứ?"

"Một người đối xử tốt với những người xung quanh, thực ra có thể dễ dàng đả động tới nàng tiên cá bị tổn thương kia." Trình Dương đưa ra một ví dụ lập luận: "Anh Lâm Dị đưa cho nàng tiên cá một ly nước trái cây. Nàng tiên cá kia căn bản không có chút phòng bị nào, cho nên anh Lâm Dị mới thực hiện thành công được. Theo quan điểm của tôi, Lâm Quyến hẳn cũng đã từng đưa cho cô ấy một ly nước trái cây như thế, có tiền nhân làm mẫu, cho nên nàng tiên cá mới không có chút phòng bị nào mà uống ly nước trái cây đó. Kết quả, ly nước trái cây đó có thuốc, đã khiến nàng tiên cá tức giận tấn công anh Lâm Dị."

Trình Dương một mình nói cả đống, nhìn chằm chằm Nhậm Lê: "Sao anh cứ im bặt vậy? Cho tôi lời khuyên đi, cứ vậy tôi chết mất."

Nhậm Lê nói: "Tôi đang suy nghĩ làm thế nào để kiểm chứng suy đoán của cậu."

Trình Dương sửng sốt một chút: "Anh cảm thấy tôi nói có lý hả?!"

Nhậm Lê gật đầu: "Ừ, chút chút."

Nhậm Lê xoay người rời đi. Trình Dương đi theo Nhậm Lê: "Anh đi đâu?"

Nhậm Lê nói: "Nói lại cho chủ tịch."

Nhậm Lê vừa mới gặp Tần Châu, hai người tìm thấy Tần Châu xong, Tần Châu cũng vừa xác nhận có người trong danh sách đã tử vong, thấy bọn họ vội vàng tới, hắn dừng việc thám thính lại.

Nhậm Lê nói: "Chủ tịch, Trình Dương có lời muốn nói."

Trình Dương: "Đúng đúng đúng."

Ba người lại tìm được một góc, Trình Dương nói lại cho Tần Châu những gì mình vừa nói với Nhậm Lê.

"Mọi người đang thảo luận gì vậy?"

Phía sau ba người, Lâm Dị bất an siết mạnh tờ danh sách trong tay, lo sợ nói: "Không phải... vẫn đang chật vật tích góp tiền đâu đúng không?"

Ba người khựng lại, Tần Châu bình tĩnh đẩy Trình Dương ra, Trình Dương: "Ối..."

Trong phòng 5005, Trình Dương nói tới khô cả họng, quay sang Nhậm Lê: "Khối băng, mở hộ tôi chai nước, cảm ơn."

Sau khi uống nước làm ẩm cổ họng, Trình Dương tiếp tục nói: "Anh Lâm Dị, anh thấy tôi nói đúng không? Tư duy của mọi người có hạn, hay anh đeo nút bịt tai xương cá vào rồi suy nghĩ về phỏng đoán của tôi lại lần nữa."

Lâm Dị đáp: "Không cần."

Trình Dương có chút lo lắng: "Đừng vội vàng phủ quyết thế chứ. Anh thử đeo nút bịt tai đi, lời tôi nói chắc chắn có chỗ đúng."

"Tôi cảm thấy đúng." Lâm Dị nói.

Trình Dương thở phào nhẹ nhõm, Tần Châu và Nhậm Lê cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Dị nhanh chóng cầm bút lên, phác thảo một bản vẽ trên tờ giấy.

Ba người nhìn tờ giấy, Trình Dương hỏi: "Đây là ai?"

Lâm Dị đáp: "Lâm Quyến."

Tần Châu cau mày, Nhậm Lê chăm chú nhìn Lâm Dị.

Trình Dương là người duy nhất không biết Lâm Dị định làm gì.

Lâm Dị nói: "Xem xem liệu 'Nhân Ngư Tiểu Thư' có nhận ra Lâm Quyến không."

Trình Dương cũng giống với Tần Châu và Nhậm Lê, nghe thấy lời này của Lâm Dị, lòng cậu ta như được nâng lên.

"Cứ thế đi hỏi à?" Nhậm Lê hỏi.

Lâm Dị gật đầu: "Đây là cách duy nhất để xác minh suy đoán của anh Trình Dương. Bằng không, chúng ta chỉ có thể tiêu tiền để lấy câu trả lời từ chỗ quái vật 0-1."

Tần Châu hỏi: "Ai đi?"

Họ chỉ có một cặp nút bịt tai, như vậy chỉ một người có thể vào được Nhân Ngư Thính.

Lâm Dị đáp: "Em sẽ đi."

Tần Châu nhìn Nhậm Lê một cái, Nhậm Lê nhận được tín hiệu, nói: "Lâm Dị, lần trước cậu gạt 'Nhân Ngư Tiểu Thư', lần này cậu đi chưa chắc sẽ có được đáp án. Để Trình Dương đi đi."

Nhìn thấy vẻ mặt do dự của Lâm Dị, Nhậm Lê nói: "Không phải cậu muốn tìm thấy quái vật 1-3 càng sớm càng tốt sao? Xác nhận 'Nhân Ngư Tiểu Thư' có biết cha cậu hay không thực ra cũng không giúp ích được nhiều cho chúng ta."

Lâm Dị lo lắng cho Trình Dương: "Nhưng anh Trình Dương..."

Trình Dương giơ tay: "Tôi đi! Tôi đi!"

Trình Dương lại đi đến Nhân Ngư Thính, nhìn thấy bên trong lại chuẩn bị ẩu đả nhau, Trình Dương lần này đi thẳng đến căn phòng nơi 'Nhân Ngư Tiểu Thư' nghỉ ngơi, đợi 'Nhân Ngư Tiểu Thư' tới nghỉ.

Chờ một lúc, Trình Dương nghe được tiếng bước chân chậm rãi đến gần.

Sau khi 'Nhân Ngư Tiểu Thư' vào trong phòng, cô bước đến bên cửa sổ, tiếp tục nhìn ra lâu đài và biển rộng nơi xa xa mà cô tha thiết mơ ước được trở về.

Đáng tiếc là không trở về được. Cô bị cầm cố ở Bất Dạ Thành, không một ai sẽ tới chuộc lại cô.

Cô đã ở đây 50 năm, chỉ gặp được duy nhất một người nguyện ý giúp cô quay trở lại biển cả.

Cổ họng như lửa đốt, đôi chân như bị dao cứa vào.

Cô rất nhớ người đó, cũng rất nhớ dòng nước ngọt người ấy mang đến mỗi ngày.

Đột nhiên nghe thấy động tĩnh, 'Nhân Ngư Tiểu Thư' quay lại, nhìn thấy người đang trốn sau cánh cửa.

"Ờm... hello!" Trình Dương đặt tấm chân dung trước mặt cô: "Cô có biết người này không? Anh ấy tên là Lâm Quyến."

Sao có thể không nhận ra được?

Đây là người cô luôn nhớ nhung.

'Nhân Ngư Tiểu Thư' cầm tấm hoạ, những giọt lệ tuôn ra từ nơi hốc mắt.

Trình Dương liên tiếp 'vỗn lài' mấy lần.

Cậu ta khó tin nhìn 'Nhân Ngư Tiểu Thư'. Hóa ra khi nàng tiên cá khóc, nước mắt biến thành ngọc trai thật.

Trình Dương biết rồi, cậu ta đã biết vì sao Lâm Quyến tích góp đủ một trăm triệu một ngàn vàng!

Trình Dương nhặt toàn bộ ngọc trai trên mặt đất lên, vui vẻ chạy ra ngoài.

Một lúc sau, Trình Dương lại quay lại, của cho là của nợ, cậu ta mua một chai nước khoáng ở khu vực nghỉ ngơi, giúp 'Nhân Ngư Tiểu Thư' mở nắp rồi đặt sang một bên: "Đừng khóc nữa. Gào cả một tiếng rồi, giọng chắc cũng khàn rồi, uống... cô uống chút nước đi. Trong nước không có độc đâu, thề á."

'Nhân Ngư Tiểu Thư' nhìn Trình Dương, vẫn không chút đề phòng lấy nước từ cậu ta.

Nhấp một ngụm, dòng nước ngọt ngào làm ướt cổ họng đang bỏng rát như lửa đốt của cô.

Cô muốn nói 'cảm ơn', thế nhưng người tốt bụng đưa nước cho cô đã không còn ở đây nữa.

Trình Dương điên cuồng chạy đến phòng cầm đồ, đặt ngọc trai lên quầy cầm đồ: "Cầm đống này."

Tiểu nhị quan sát: "Nước mắt tiên cá, tính cho cậu một viên một vạn vàng."

Trình Dương văn hoá thấp, chỉ có thể nói: "Vỗn lài!"

Được cứu rồi

Anh Lâm Dị được cứu rồi!

Cậu ta lập tức đặt tất cả số ngọc trai nhặt được lên quầy cầm đồ: "Ở đây tôi có một, hai, ba... 16 viên."

Tiểu nhị nói: "16 vạn vàng."

Trình Dương điên cuồng gật đầu: "Được, được, được! 16 vạn vàng, he he he, 16 vạn vàng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »