Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15803 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 188
quái vật 1-3

❊ ❊ ❊

Lâm Dị cúi đầu nhìn vảy cá trong tay.

Chiếc vảy cá trong tay nhắc nhở cậu, nhân vật chính ở nơi này là 'Nhân Ngư Tiểu Thư', tuyến chính cậu tìm được không sai, ngoại trừ việc nó không thực tế mà thôi.

Mà vừa nãy cậu từng nghĩ rằng, thế giới Quy Tắc 1-3 tựa như bị ai đó cố tình bóp méo thành một câu chuyện cổ tích đen tối. Là quái vật 0-1 bóp méo nơi này ư? Sau đó, dựa vào chi tiết đen tối mà nó bóp méo, một thế giới Quy Tắc với câu chuyện cổ tích đen tối được tạo ra.

Cho nên, tuyến chính mà cậu tìm được mới phi thực tế, nàng tiên cá quả thực không tồn tại trong thế giới thực.

Bởi vì toàn bộ thế giới Quy Tắc 1-3 chỉ là sự tưởng tượng đơn thuần và bịa đặt trống rỗng của quái vật 0-1 mà thôi.

Trong phán đoán của quái vật 0-1, 'Nhân Ngư Tiểu Thư' là nhân vật chính, chẳng qua là không giống với nhân vật chính trong các thế giới Quy Tắc khác, 'Nhân Ngư Tiểu Thư' là một nhân vật hư cấu.

Trong lòng Lâm Dị run lên một chút, cậu bất an nhìn Tần Châu.

Cảm giác quen thuộc với 'Nhân Ngư Tiểu Thư' trước đây của cậu không phải là ảo giác. Điều này có nghĩa là gì, nghĩa là cậu thực sự biết... quái vật 0-1 sao?

Tần Châu ôm Lâm Dị vào lòng, dắt cậu qua một bên đường, tránh cho dòng người đi tới chỗ bọn họ đứng bị tách ra.

"Quản Gia 3011 nói, ông chủ của Bất Dạ Thành không khuyến khích vận động nhiều người. Cặp đôi có thể ở phòng nhiều người, bạn bè có thể ở phòng nhiều người, người thân cũng có thể ở phòng nhiều người. Rõ ràng ông chủ của Bất Dạ Thành bài xích với tất cả mọi tình cảm. Thứ mà tôi cầm cố..." Tần Châu hít một hơi, nói: "Cầm cố được 300 vạn vàng, tình yêu có thể cầm cố mà lại còn có giá trị cao, rõ ràng ông chủ Bất Dạ Thành một mặt thì khinh thường tình yêu, mặt khác lại quý trọng nó. Thế giới Quy Tắc này quả thực tràn ngập cảm xúc cá nhân mãnh liệt của ông chủ Bất Dạ Thành."

Tần Châu không biết Lâm Dị điều mà Lâm Dị bối rối là do cậu cảm thấy 'Nhân Ngư Tiểu Thư' quen thuộc, hắn chỉ cho rằng Lâm Dị nghe được con số 0-1 mà thấy không thoải mái, liền an ủi cậu: "Nhưng độ tồn tại của ông chủ Bất Dạ Thành rất thấp, tuyến chính cũng không liên quan gì tới hắn ta. Tuyến chính bị cổ tích hoá, có thể cho rằng quái vật 0-1 đã đem chuyện xưa hắc hoá, dù sao nàng tiên cá cũng không tồn tại ở thế giới thực. Thế giới Quy Tắc 1-3 là thế giới tưởng tượng do quái vật 0-1 sáng tạo ra, nơi này không phải thế giới Quy Tắc 0-1 thực sự, vẫn là thế giới Quy Tắc 1-3."

Chẳng qua, ở trong thế giới Quy Tắc 1-3 lại xuất hiện quái vật 0-1 mà thôi.

Lâm Dị lắng nghe.

Chỉ như vậy mới có thể giải thích được tất cả những mâu thuẫn mà họ có được trước mắt.

Tần Châu cùng chung suy nghĩ với cậu.

Lâm Dị mở miệng nói: "Đàn anh, trước đây em không để trong lòng nên không nói cho anh, nhưng em cảm thấy 'Nhân Ngư Tiểu Thư' rất quen thuộc." Cậu căng thẳng khoa tay múa chân: "Không chỉ là quen thuộc, mà dường như em từng gặp cô ấy ở đâu rồi, 'Nhân Ngư Tiểu Thư' là nhân vật chính hư cấu, mà em lại cảm thấy một nhân vật do quái vật 0-1 tạo ra rất quen thuộc, em..."

Tần Châu ngắt lời: "Hiện tại hết thảy đều chỉ là suy đoán, cảm thấy quen thuộc cũng không nói lên điều gì. Nhóc thiên tài, em đừng nghĩ nhiều."

Hắn duỗi tay về phía Lâm Dị: "Đừng sợ, tôi giúp em tìm đáp án."

Lâm Dị nhìn bàn tay trước mặt, cậu thu hồi nỗi lo lắng của mình lại, đưa tay ra.

Tần Châu nắm lấy tay cậu.

Nút bịt tai đã tìm được, hai người đi về Bất Dạ Thành, bằng không nếu hoàng tử phát hiện nút bịt tai đã biến mất, bọn họ sẽ gặp phải rắc rối.

Trên đường trở lại Bất Dạ Thành, Lâm Dị không nhịn được nói với Tần Châu: "Đàn anh, lát nữa em muốn đi xem ông chủ của Bất Dạ Thành. Em muốn xác nhận ông chủ Bất Dạ Thành có phải quái vật 0-1 hay không."

Tần Châu nói: "Ừm."

Thông qua kiểm tra của người gác cửa, hai người bọn họ trở về Bất Dạ Thành.

Về lại Bất Dạ Thành, hai người đi thẳng lên tầng bảy của Bất Dạ Thành. Lâm Dị đi xếp hàng, cậu đưa nút bịt tai xương cá trong tay cho Tần Châu. Xác định Tần Châu đã đeo nó vào, lúc này cậu mới đi xếp hàng.

Trong lòng cậu hiện tại cực kì muốn xác nhận xem ông chủ Bất Dạ Thành liệu có phải quái vật 0-1 hay không, sẽ không bị nhân ngư ngâm xướng mê hoặc đi đánh bạc. Tần Châu hẳn là không rồi, Lâm Dị biết Tần Châu chắc chắn muốn chuộc lại tình cảm của cậu. Không chỉ có vậy, Tần Châu còn muốn có thêm thật nhiều tiền để giúp cậu thoát khỏi thân phận nô lệ.

Xếp hàng một lúc, Lâm Dị trả phí dịch vụ 200 vàng, bước vào phòng giao dịch trông giống như một văn phòng.

Cậu nhìn thấy ông chủ Bất Dạ Thành đứng ở bên cửa sổ, đưa lưng về phía cậu: "Khách đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy, cậu muốn giao dịch thứ gì?"

Lâm Dị nói: "Tôi muốn rời khỏi nơi này." Cuối cùng cậu còn bổ sung: "Rời khỏi thế giới Quy Tắc 1-3."

Ông chủ Bất Dạ Thành không quay đầu lại: "Một trăm triệu một ngàn vàng, cậu đưa tiền, tôi đưa cậu rời đi."

Lâm Dị chăm chú nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ông chủ Bất Dạ Thành: "Rời khỏi có nghĩa là trở về trường Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên, hay là quay trở lại thế giới thực."

Ông chủ Bất Dạ Thành cười: "Có lẽ quý khách vẫn còn vấn đề khác muốn hỏi tôi. Nói bóng nói gió với tôi cũng vô dụng thôi."

"Có điều, cũng không phải là tôi không thể trả lời, chẳng qua cái giá để tôi trả lời thực sự rất đắt đó."

Lâm Dị hít sâu một hơi: "Bao nhiêu?"

"Thông thường, nếu trả lời vấn đề có hoặc không, sẽ thu cậu phí 20 vạn vàng một câu hỏi. Nếu không phải câu hỏi có hoặc không, mỗi câu hỏi thu 50 vạn vàng cho một câu trả lời đơn giản, 100 vạn vàng cho một câu trả lời chi tiết."

Lâm Dị nói: "Tôi ra ngoài thương lượng với người khác trước đã."

Ông chủ Bất Dạ Thành ngừng cười, sau một lúc lâu mới lạnh lùng nói: "Ồ."

Lâm Dị xoay người rời đi, sau lưng vang lên giọng nói của ông chủ Bất Dạ Thành: "Có điều tôi phải nhắc nhở cậu, nếu cậu muốn vào lại đây thì phải trả thêm phí 200 vàng."

Lâm Dị tiếp tục đi ra ngoài, ông chủ Bất Dạ Thành quay người lại, vẻ mặt khó chịu nhìn bóng dáng Lâm Dị, theo sau là một chân đạp đổ bình hoa.

Lâm Dị chạy đi tìm Tần Châu đang canh gác bên ngoài, kể lại cho Tần Châu chuyện này: "Đàn anh ơi, em tiêu tiền để hỏi ông chủ Bất Dạ Thành một câu hỏi được không anh?"

Tần Châu chỉ vào nút bịt tai xương cá trong tai.

Lâm Dị cảm kích nói: "Cảm ơn đàn anh!"

Cậu hiểu ý của Tần Châu, Tần Châu cho cậu tuỳ ý hỏi. Nếu vàng không đủ, hiện tại hắn đã nút bịt tai xương cá, có thể tới Nhân Ngư Thính thắng vì Lâm Dị.

Lâm Dị lại xếp hàng một lần, trả tiền một lần.

Ông chủ Bất Dạ Thành đang ngồi trên ghế, vẫn quay lưng về phía cậu giống với lần trước Lâm Dị tiến vào. "Quý khách muốn giao dịch gì với tôi?"

Lâm Dị nói: "Lâm Quyến là từ chỗ này của anh rời khỏi thế giới Quy Tắc 1-3 sao?"

Ông chủ Bất Dạ Thành cười: "Vậy mà lại là câu hỏi này, đúng vậy đó."

Lâm Dị đáp: "Tôi không cần anh trả lời đúng hay không, tôi cần một câu trả lời đơn giản."

"Được thôi." Ông chủ Bất Dạ Thành nói: "Lâm Quyến ấy à, tôi vẫn nhớ rõ anh ta. Anh ta là người đầu tiên tìm tới tôi giao dịch trở về thế giới thực. Anh ta tiết kiệm được 100 triệu vàng trong hơn mười năm. Tiết kiệm đủ tiền xong thì đến gặp tôi, tôi ngơ ra một lúc luôn ấy. Nhưng mà thi thể anh ta bị thiêu mất rồi, tôi thấy anh ta cực khổ tích góp tiền nhiều như vậy nên ra tay giúp một phen. Cũng xem như tôi là người tốt mà, nhỉ?"

Lâm Dị hỏi: "Anh giúp Lâm Quyến đắp nặn một cơ thể, tạo dựng lại một gia đình?"

Ông chủ Bất Dạ Thành đáp: "Xin lỗi, cái này thì lại thuộc đáp án chi tiết rồi. Muốn biết thì thêm tiền."

Một lúc sau, ông chủ Bất Dạ Thành hỏi: "Không thêm tiền? Còn giao dịch nào khác à? Nếu không có, tôi rất mong đợi lần ghé thăm tiếp theo của quý khách."

Lâm Dị đi ra ngoài, vừa tới cửa, cậu đột nhiên quay đầu lại.

Ông chủ Bất Dạ Thành vẫn quay lưng về phía cậu, nhưng đã phát hiện Lâm Dị đánh bất ngờ: "Muốn thấy khuôn mặt tôi cũng có thể, chỉ cần trả tiền."

Lâm Dị đáp: "Tôi biết rồi."

Sau đó cậu xoay người bước ra ngoài.

Trợ lý của ông chủ đang muốn gọi khách hàng tiếp theo vào, ông chủ Bất Dạ Thành nói: "Không thấy ta đang mất hứng hay sao mà còn kêu ta tiếp khách? Bất Dạ Thành thiếu chút tiền này à?"

Cả người trợ lý run rẩy, một câu xin tha còn không kịp nói, lập tức bị biến thành bột đen.

Ông chủ Bất Dạ Thành xoay ghế, cởi mũ ra, gương mặt vô cảm nhìn về hướng Lâm Dị rời đi.

Lâm Dị vội vàng chạy về phía Tần Châu: "Đàn anh!"

Tần Châu nói: "Trở về phòng rồi nói."

Lâm Dị gật đầu.

Phòng 5005 như cũ.

Lâm Dị nói với Tần Châu: "Đàn anh, em chắc chắn ông chủ Bất Dạ Thành chính là quái vật 0-1."

Đây là mục đích chính của việc đi đến phòng giao dịch bên phải, nhưng đáp án nhận lại không chỉ có một, chỉ cần đối chiếu câu trả lời của ông chủ Bất Dạ Thành với suy đoán trong lòng cậu, cũng đủ để chứng minh ông chủ Bất Dạ Thành là quái vật 0-1.

Cậu cũng nói lại với Tần Châu đáp án cậu nhận được từ quái vật 0-1: "Tuyến thời gian có thể đối chiếu. Tốc độ dòng chảy thời gian trong thế giới Quy Tắc 1-3 hẳn là không khác biệt mấy so với thế giới thực. Khi Lâm Quyến ở trong thế giới Quy Tắc 1-3 tích góp đủ tiền cũng đã là hơn mười năm sau, lúc này cơ thể của Lâm Quyến không còn tồn tại nữa, cũng không có cách nào để hồi sinh chết đi sống lại, cho nên quái vật 0-1 dựa vào giao dịch tạo cho Lâm Quyến một thân phận, trở thành cha em. Thời điểm đó cũng không cách biệt mấy với lúc Sầm Tiềm muốn giữ Viên Viện ở lại. Quái vật 0-1 nhân tiện trừng phạt Sầm Tiềm, đưa Viên Viện ra khỏi thế giới Quy Tắc 4-4, trở thành mẹ em. Còn em..."

Nói tới chính mình, Lâm Dị dừng lại mấy giây, đang định nói tiếp, Tần Châu ngăn cản cậu, giúp cậu nhảy chủ đề, nói: "Đàn anh Lục đã nghiên cứu giả thuyết 0-1 nhiều năm, không thể nào lại không phát hiện ra thân phận thực sự của ông chủ Bất Dạ Thành. Trong quá trình Lâm Quyến tích góp tiền, đàn anh Lục và Lâm Quyến quen biết nhau. Lúc đó đàn anh Lục vẫn chưa đánh mất chính mình, thời điểm đàn anh Lục biết tin Lâm Quyến chuẩn bị rời khỏi thế giới Quy Tắc 1-3, có lẽ anh ta đã nhờ Lâm Quyến nói tin tức ông chủ Bất Dạ Thành chính là quái vật 0-1 ra ngoài."

Mà Lâm Quyến đáp ứng rồi.

Thế nhưng, những người không thuộc trường Đại học Kỹ thuật Phi tất nhiên sẽ không nhớ tới trường Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên, cho nên ông đặt tên cho đứa con trai tự dưng lòi ra của mình là Lâm Dị, đồng âm với 01, hoàn thành gửi gắm của Lục Tiến, đưa tin tức về 0-1 nói ra ngoài.

Lâm Dị nhìn Tần Châu: "Em có cùng suy nghĩ với đàn anh, nhưng mà..."

Nhưng đây chỉ là suy đoán mà thôi, muốn chứng thực, vẫn cần phải tìm Lục Tiến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »