Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 16029 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 103
quái vật 4-4

❊ ❊ ❊

Tần Châu nhìn thấy rất rõ, trong đôi mắt vốn đã thâm trầm của Lâm Dị hiện lên tia lạnh lùng, chắc là do 'cậu' đã nhận ra Tần Châu đang quan sát mình cho nên mới dời mắt sang chỗ khác.

'Lâm Dị' u ám nói: "Tôi có thể ăn thịt hết tất cả mọi người đấy."

Tần Châu thấp giọng cười lạnh.

Thực ra Tần Châu biết rõ bản thân chẳng hỏi ra được gì cả, cho dù 'Lâm Dị' chịu trả lời, bản thân hắn cũng cần phải cân nhắc tính xác thực. Câu hỏi của hắn chỉ nhằm xác nhận thi thể Viên Viện không cánh mà bay rốt cuộc có liên quan đến quái vật 4-4 không, hay là do xuất hiện sự cố ngoài ý muốn nào đó.

Hiện tại xem ra quả thực là như vậy, qua lời nói của 'Lâm Dị', thậm chí Tần Châu có thể chắc chắn rằng sở dĩ quái vật 4-4 thẳng thắn thú nhận nội dung của tuyến chính là vì bí mật gây bất lợi cho quái vật 4-4 và cả Viên Viện.

Do vậy, nghi ngờ lập tức nảy sinh.

Quy tắc 4-4 đã tồn tại trước khi Viên Viện tiến vào Thế giới Quy tắc 4-4, Viên Viện không liên quan gì đến cuộc đời của quái vật 4-4, điều này có thể kiểm chứng thông qua lời kể của 'Lâm Dị', tuyến chính không hề có bóng dáng của Viên Viện.

Nhưng quái vật 4-4 lại vì một người tham gia mà từ bỏ trật tự bình thường của Thế giới Quy tắc.

Vì sao chứ?

'Lâm Dị' sớm đã mất kiên nhẫn, ánh mắt lộ ra tia lạnh lùng không thể che giấu: "Tôi cho anh năm phút suy nghĩ."

Hoặc là phục bàn, hoặc là bị nó ăn luôn.

Tần Châu nói: "Thuấn Tức 170cm căn bản không phải cậu, mà là Viên Viện."

'Lâm Dị' bất ngờ đứng dậy, sắc mặt 'cậu' hiện tại khó có thể dùng một tính từ nào có thể diễn tả chính xác, thậm chí hàm răng cũng trở nên sắc nhọn dưới bầu không khí căng thẳng đột ngột.

'Lâm Dị' muốn ăn thịt hắn.

Tần Châu sớm đã có đề phòng, lúc Lâm Dị đứng lên, hắn cũng đồng thời lùi về phía sau một bước.

Tuy là lùi về phía sau, nhưng không có nghĩa Tần Châu sợ hãi 'Lâm Dị', hắn đã tiến vào rất nhiều Thế giới Quy tắc, ở trong hội sinh viên cũng được vài năm rồi, hắn rất am hiểu quái vật.

Mặc dù quái vật bám vào người tham gia có thể tự do giết chết những kẻ cố gắng phá hủy Thế giới Quy tắc, nhưng quái vật sẽ trở nên khó đoán khi ẩn náu trong người tham gia và thực lực của nó cũng sẽ bị giảm đi. Chỉ cần hắn không phục bàn, thực lực của quái vật sẽ không hồi phục, nhiều nhất là cao hơn thể chất của người tham gia 40-50% mà thôi.

Ở Thế giới Quy tắc 7-7, Tần Châu từng xách người Lâm Dị rồi, trông dáng người Lâm Dị cao lớn nhưng thực ra cũng chẳng nặng lắm. Hắn dựa vào cân nặng của Lâm Dị để đưa ra phán đoán, hắn có thể đánh bại Lâm Dị, cho nên bây giờ đối mặt với quái vật 4-4, Tần Châu tính toán trường hợp xấu nhất là bị thương một chút, nhưng không đến mức sẽ mất mạng.

Điều mà người tham gia sợ ở người tham gia bị quái vật chiếm hữu là bị đâm sau lưng.

Sau khi mở ra một khoảng cách tương đối an toàn, Tần Châu mới chú ý đến 'Lâm Dị' vừa đột ngột đứng dậy, nói Viên Viện là 'Thuấn Tức' 170cm thực ra chỉ là một suy đoán táo bạo của Tần Châu, căn cứ để hắn đưa ra kết luận này là bởi trong đoạn thời gian hồi tưởng của con mèo, Tần Châu có nhìn thấy những sợi tóc dài thoáng qua.

'Lâm Dị' nói 'cậu' không muốn bị phát hiện, cho nên thay đổi chiều cao cũng đủ để lừa gạt người khác, cũng chẳng cần để tóc dài làm gì, điều này là không cần thiết. Vì vậy, Tần Châu cho rằng Thuấn Tức 170cm vốn dĩ là tóc dài, bởi vậy càng tăng thêm xác suất là con gái.

Nếu như Thuấn Tức 170cm có khả năng là con gái, Tần Châu thử dò hỏi một câu, phản ứng của 'Lâm Dị' đã cho hắn đáp án.

Nếu Thuấn Tức 170 thực sự là Viên Viện, vậy thì Thế giới Quy tắc 4-4 vẫn còn ẩn giấu điều gì đó, có lẽ sẽ liên quan đến 'quy tắc 0-1', nếu là thế, tất nhiên việc phục bàn sẽ phải hoãn lại rồi.

Nghĩ như vậy, Tần Châu nhìn chằm chằm 'Lâm Dị', hét lớn: "Lâm Dị."

Hắn muốn đưa Lâm Dị trở về.

Tần Châu không biết phương pháp này có hiệu quả hay không, nhưng hiện tại chỉ có thể thử xem sao.

Hắn và Lâm Dị đều đang nghỉ ngơi trong khách sạn, nếu không có Nhậm Lê đánh thức, họ sẽ tiếp tục ở lại trong khoảng thời gian hồi tưởng này, và hắn sẽ phải đối đầu với 'Lâm Dị' đến tận lúc ánh sáng trắng xuất hiện. Vì vậy, đợi đến khi khoảng thời gian này tự động kết thúc là điều không thực tế, ngược lại gọi Lâm Dị trở về còn có hiệu quả hơn.

Thế là Tần Châu lại gọi: "Lâm Dị."

Hắn hét liên tiếp ba lần.

"Lâm Dị!"

"Lâm Dị!"

"Nhóc thiên tài!"

'Lâm Dị' dừng lại một chút, xem ra phương pháp hét lên của Tần Châu thực sự có hiệu quả.

Tần Châu cũng nhận ra điều này, một bên cảnh giác 'Lâm Dị' đang đột nhiên lao tới, một bên tiếp tục hét lớn: "Lâm Dị!"

Sự lạnh lùng trong đáy mắt 'Lâm Dị' như tràn ra, 'cậu' nhìn thẳng vào Tần Châu, mở miệng nói bằng một ngữ điệu lạnh như băng: "Anh sẽ phải hối hận."

Mặc dù giọng nói không hề che giấu sát ý của mình, nhưng 'Lâm Dị' cũng không tiến thêm bước nào về phía Tần Châu nữa.

Tần Châu lại gọi: "Lâm Dị!"

Đôi mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào 'Lâm Dị', bởi vậy hắn có thể nhìn thấy rõ ràng, không bỏ sót bất kì chi tiết nào trong vẻ mặt của 'cậu', từ u ám rồi dần dần thu lại và cuối cùng biến mất.

Sau khi vẻ mặt u ám không còn, Tần Châu nhìn thấy người trước mặt bắt đầu lộ ra vẻ mơ hồ, sự bối rối không kéo dài được bao lâu mà nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi sợ hãi và hoảng loạn

Tần Châu bình tĩnh thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Dị trở lại rồi.

Nếu như gọi tên Lâm Dị có thể giúp cậu trở về, xem ra cũng chẳng có gì khó khăn lắm.

Chỉ là Lâm Dị thì lại không thấy thoải mái bằng Tần Châu, thực sự cậu không hề cảm nhận được sự xuất hiện của 'nó' một chút nào cả, nhưng vẻ mặt của Tần Châu từ căng thẳng chuyển sang thoải mái, có thể thấy cậu lại suy nghĩ quá đà làm 'nó' xuất hiện rồi.

Vậy thì siêu tệ luôn còn gì, không nói đến việc 'nó' là một bí mật mà cậu chưa từng tiết lộ cho người khác biết bao giờ, cậu sợ 'nó' sẽ làm tổn thương Tần Châu. Dù sao, khoảnh khắc 'nó' và Tần Châu đối đầu với nhau, thế thì một tình thế không cân bằng sẽ xuất hiện, là quái vật 4-4, nó hoàn toàn có thể khiến Tần Châu bị thương, nhưng Tần Châu thì không thể, Tần Châu chỉ có thể phòng thủ mà thôi.

"Đàn anh..." Lâm Dị sợ hãi hỏi: "Anh, anh không sao chứ?"

Lúc hỏi Tần Châu, Lâm Dị đã nhanh chóng quét qua một lượt từ trên xuống dưới, cậu không thấy vết thương ngoài da nào trên người hắn, nhưng không xác định được Tần Châu có nội thương hay không, dù sao 'nó' còn khiến cả quái vật 2-6 phải e dè. Đối đầu với Tần Châu, chắc chắn Tần Châu không thể chiếm thế thượng phong được.

"Tôi không sao." Tần Châu nói: "Còn em?"

"Em cũng không sao." Lâm Dị thở ra một hơi, nhưng ngay sau đó, hơi thở tiếp theo lại bị nghẹn ở cổ họng, không thể thoát ra được.

Lâm Dị không thể để Tần Châu nhận ra sự căng thẳng của mình, cậu nén lại sự căng thẳng trong lòng, cố gắng bình tĩnh hỏi: "Đàn anh, xảy ra chuyện gì sao ạ?"

Tần Châu 'ừm' một tiếng: "Phải."

Trong lòng Lâm Dị nhất thời run lên, cậu không dám biểu hiện ra quá nhiều, hơn nữa cậu cũng tuân thủ theo nguyên tắc nói càng nhiều thì càng lộ cái sai, nên hai mắt chỉ nhìn Tần Châu, kinh hồn táng đảm chờ đợi Tần Châu kể rõ mọi chuyện cho mình nghe.

Tần Châu nhìn Lâm Dị, nếu Lâm Dị đã là thành viên của đội tuần tra, hắn có thể nói cho cậu biết một số vấn đề của hội sinh viên, dù sao Lâm Dị cũng đã nói cho hắn biết bí mật của cậu.

"Nhóc thiên tài, còn nhớ hồi trước tôi từng nói, trường học này là một Thế giới Quy tắc thực sự không?"

Lâm Dị gật đầu.

Tần Châu nói: "Nhiệm kì trước tôi, có một chủ tịch hội sinh viên họ Lục, anh ấy đưa ra một giả thuyết, gọi là quy tắc 0-1."

Lâm Dị tiếp tục gật đầu: "Em từng nghe chị Âu Oánh đề cập rồi."

"Ừ." Tần Châu nói: "Dạo này tôi không ở hội sinh viên cũng là bởi đang tìm kiếm manh mối liên quan đến nó. Dựa vào những ghi chép mà hội sinh viên ghi lại, có một nữ sinh tên Viên Viện..."

Tần Châu đơn giản kể lại ngọn nguồn câu chuyện cho Lâm Dị nghe: "Vừa rồi tôi có xác nhận lại một chuyện, Thuấn Tức 170 có lẽ chính là Viên Viện."

Lâm Dị đột nhiên ngẩng đầu lên.

"Đàn anh, anh nói Thuấn Tức 170 là..."

"Ai?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »