Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 16345 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 114
cắm sừng tần châu

❊ ❊ ❊

Những sinh viên bị thả xuống sẽ được hội sinh viên triệu tập để họp cá nhân trong vài ngày vừa qua.

Chủ yếu là nói về một số biện pháp phòng ngừa và khuyến khích.

Trình Dương đang đợi bên ngoài phòng - nơi hội sinh viên dùng để nói chuyện với sinh viên bị thả xuống, cậu ta nghe thấy giọng nói của Âu Oánh.

"Cũng chẳng phải hội sinh viên mặc kệ cậu, bọn tôi sẽ phái người của đội tuần tra đi theo cậu vào Thế giới Quy tắc."

"Thật không vậy? Thế họ đâu rồi? Sao tôi không thấy đâu hết?"

Trình Dương ở bên ngoài nghe lén, người vào trước cậu ta có vẻ không chịu hợp tác mấy.

Nhưng đúng là vậy thật, Trình Dương chẳng thấy mấy ai là có nề nếp hết.

Điện thoại chợt rung lên, Trình Dương lấy điện thoại ra khỏi túi.

[Lâm Dị]: Anh Trình Dương, còn bao lâu nữa thì kết thúc?

Trình Dương nhìn thời gian, thấy đã gần đến giờ ăn trưa nên nhanh chóng gõ phím.

[Trình Dương]: Chắc phải mất một lúc đấy, anh cứ ăn trước đi, không cần đợi tôi đâu.

[Lâm Dị]: Tôi mang về cho anh nhá? Anh ăn gì?

[Trình Dương]: Có cái gì?

Một lúc sau, Lâm Dị gửi cho cậu ta danh sách đồ ăn, Trình Dương nhìn qua, không hổ là anh Lâm Dị, chân thành quá đi mất.

Hôm nay căng tin chuẩn bị những đồ ăn gì, Lâm Dị đều gửi cho cậu ta hết.

Sau khi cảm thán một tiếng 'anh em tốt', Trình Dương gõ phím.

[Trình Dương]: Gì cũng được.

[Lâm Dị]: ? ? ?

[Trình Dương]: Đùa thôi, anh ăn gì thì tôi ăn vậy.

[Lâm Dị]: ...Cũng chẳng khác mấy.

"Bạn học tiếp theo."

Giọng nói Âu Oánh vang lên, Trình Dương nhanh chóng bỏ điện thoại xuống, đi về phía lớp học, không thèm nhìn đường nên đụng phải nam sinh vừa đi ra.

Nam sinh kia vốn đã tức giận, cáu bẩn: "Không thấy đường à!"

Trình Dương 'hey' một tiếng, buồn cười: "Ông nội không nhìn đường đấy, cháu định đánh ông à?"

Nam sinh nhìn thấy thân hình to lớn của Trình Dương, co rúm người lại.

Trình Dương chỉ vào mũi mình: "Còn không nhường đường cho ông nội?"

"Trình Dương." Âu Oánh nghe thấy động tĩnh ở cửa, ra chào hỏi một tiếng, ngăn cho hai người này đánh nhau thật.

"Hey, đàn chị Âu Oánh." Trình Dương nhìn vào phòng học, sau đó ánh mắt lại chuyển sang nam sinh đối diện, hạ bàn tay đang chỉ vào mũi xuống, hung ác nói: "Vì mặt mũi của đàn chị nên ông nội không so đo nữa."

Chờ nam sinh kia co rúm người bỏ chạy xong, Trình Dương mới bước vào trong phòng.

"Giáo bá lại đây ngồi nào." Âu Oánh chỉ vào chỗ ngồi trước mặt cô.

"Giáo bá gì chứ? Không dám không dám." Trình Dương sờ sờ gáy, khờ khạo cười: "Em miệng cọp gan thỏ mà, đàn chị Âu Oánh cũng đâu phải là không biết đâu."

Âu Oánh mỉm cười, sau khi Trình Dương ngồi xuống, cô cầm tài liệu trong tay lên nói: "Lần này em vào 8-4 à? Nghe nói em tự mình yêu cầu."

"Là, là, là." Trình Dương gật đầu: "Lâm..."

"Khụ khụ." Âu Oánh ho khan, cắt đứt nửa sau câu nói của Trình Dương, khẽ lắc đầu. Sau khi Trình Dương ngừng nói, Âu Oánh thấp giọng nói: "Danh tính của các thành viên trong đội tuần tra là bảo mật."

"Hiểu rồi hiểu rồi." Trình Dương nhanh nhạy nói.

"Thật sự hiểu rồi hay giả vờ hiểu đấy?" Âu Oánh hỏi.

"Em hiểu thật mà." Vẻ mặt Trình Dương đầy nghiêm túc.

Đây không phải lần đầu tiên cậu bước vào Thế giới Quy tắc, cậu cũng đã ký hiệp định bảo mật. Cậu biết quái vật sẽ ẩn nấp trong những người tham gia, và biết việc quái vật có thể giết người tuỳ ý trước khi phục bàn, sau khi Âu Oánh nhắc nhở thì cậu ta lập tức tỉnh ra, không biết quái vật 8-4 sẽ bám vào ai, nhưng nếu tất cả người tham gia đều biết đến thân phận của Lâm Dị thì tỷ lệ mà Lâm Dị bị quái vật 8-4 nhắm tới là 100%.

Cho nên, những sinh viên bị thả vào đều phải họp cá nhân, không thể để họ gặp mặt trước những người tham gia khác, họ chỉ biết sẽ có thành viên của đội tuần tra đi theo họ vào Thế giới Quy tắc, nhưng sẽ không biết thành viên của đội tuần tra mà hội sinh viên phái tới là Lâm Dị và Nhậm Lê.

"Được." Âu Oánh khen ngợi: "Trưởng thành rồi đấy."

"Đó gọi là gần đèn thì sáng." Trình Dương ngượng ngùng cười nói.

"Được rồi, đi ăn đi." Âu Oánh nói.

Trình Dương kinh ngạc: "Xong rồi ạ?"

Sinh viên tới trước cậu ta ở trong phòng rất lâu mà.

"Nếu em thích thì có thể ở lại tâm sự với chị." Âu Oánh dừng công việc sắp xếp tài liệu lại, ngẩng đầu lên: "Sau khi bước vào Thế giới Quy tắc, có thể sợ hãi, có thể hoảng loạn, cũng có thể ôm đùi, nhưng điều kiện tiên quyết là đánh bóng đôi mắt."

Trình Dương bị ngữ khí của Âu Oánh hù doạ, Âu Oánh nói: "Đi ăn đi."

"Vâng... vâng ạ, tạm biệt đàn chị Âu Oánh"

"Tạm biệt."

Trình Dương phải mất một lúc sau khi rời khỏi phòng học mới nhận ra ý của Âu Oánh là gì. Quái vật có khả năng xác định thực lực của người tham gia, giống như quái vật 2-6 đã lựa chọn chính xác Tần Châu vậy, xác suất mà Lâm Dị và Nhậm Lê bị quái vật 8-4 lựa chọn cao hơn những người khác nhiều.

Nghĩ đến đây, Trình Dương dừng lại, ôm chặt lấy thân hình cường tráng của mình, hôm nay trời nắng nhưng sao cậu ta lại cảm thấy ớn lạnh vô cùng.

Nếu Lâm Dị bị quái vật 8-4 lựa chọn, vậy cậu ta phải làm sao?

Trực tiếp cầu xin đầu hàng.

Phòng 304.

"Chắc tôi không bị chọn đâu."

Thấy Trình Dương đi đi lại lại trong phòng, Lâm Dị không khỏi lên tiếng.

Trình Dương dừng lại, nhìn Lâm Dị.

Lâm Dị biết mình vừa lỡ mồm, nhanh chóng che đậy: "Sau khi tiến vào Thế giới Quy tắc 8-4 thì có thể tự chứng."

Trình Dương bắt đầu có hứng thú: "Tự chứng kiểu gì? Có ám hiệu gì sao?"

Lâm Dị nhấp một ngụm nước: "Cho dù hiện tại có ám hiệu, quái vật cũng có thể nhìn thấy nội dung ám hiệu qua việc đọc ký ức."

Trình Dương cảm thấy Lâm Dị nói không sai: "Vậy tự chứng kiểu gì giờ?" Cậu ta nghĩ tới lần tự chứng ở Thế giới Quy tắc 2-6, nhìn thấy các đại lão thay nhau tự chứng, Trình Dương cảm thấy IQ của mình không được cao đến mức đó.

Hơn nữa cũng vô dụng, lúc đó trông Tần Châu tự chứng rất thật, vậy mà kết quả Tần Châu lại là quái vật 2-6.

Lâm Dị giải thích đơn giản: "Tiến vào Thế giới Quy tắc, anh có thể làm những việc mà ở hiện thực chưa làm bao giờ."

Trình Dương cảm thấy khó hiểu, nhưng lại hỏi một điểm rất mấu chốt: "Anh và chủ tịch Tần tự chứng với nhau kiểu vậy à?"

Nhắc tới Tần Châu, Lâm Dị mém tí thì sặc chết.

Trong khoảng thời gian này Lâm Dị không dám liên lạc với Tần Châu, hơn nữa nếu cậu biết trước hành động của Tần Châu thì cậu cũng sẽ tránh né.

Cậu luôn cảm thấy Tần Châu đã phát hiện ra gì đó rồi.

Nhìn thấy phản ứng của Lâm Dị, Trình Dương kêu 'đờ mờ': "Anh với chủ tịch Tần hôn nhau hả?"

Lâm Dị phun ra một ngụm nước: "!"

Cậu kinh ngạc nhìn Trình Dương, không hiểu sao lúc này đầu óc Trình Dương lại nảy số nhanh như thế.

"Ai da ai da." Trình Dương như kiểu biết được bí mật động trời, trở nên hưng phấn cực độ: "Vậy bây giờ hai anh sao rồi? Hẹn hò rồi hả?"

Lâm Dị vội vàng tìm khăn giấy lau miệng, "Không, anh đừng nói nhảm."

"Không á?" Trình Dương kinh ngạc: "Hôn cũng hôn rồi, sao vẫn chưa hẹn hò?"

Lâm Dị hỏi ngược lại: "Sao hôn nhau xong thì lại phải hẹn hò?"

Trình Dương không hiểu: "Hôn nhau là việc chỉ có những người yêu nhau mới làm mà."

Lâm Dị nhấn mạnh: "Là tự chứng, anh bé mồm thôi!!"

"Thế anh tự chứng với người khác cũng là hôn người ta hả?" Trình Dương trầm giọng hỏi.

Lâm Dị lắc đầu.

Trình Dương: "Cách tự chứng với người khác của chủ tịch Tần cũng là hôn à?"

Lâm Dị lại lắc đầu.

Trình Dương vỗ tay: "Thế thì đúng rồi, đây là cách tự chứng độc quyền của hai người, thế không phải của những người yêu nhau thì là gì chứ?"

Lâm Dị nghẹn ngào.

Cậu cúi đầu xé giấy vệ sinh đã thấm nước thành từng dải: "Nhưng... lúc đó đàn anh không nói là muốn hẹn hò."

Tần Châu tỏ tình, nhưng Tần Châu lại không nói tiếp theo nên làm gì, huống chi là nói muốn hẹn hò.

Trình Dương đã hiểu: "Anh Lâm Dị, thì ra anh cũng thích chủ tịch Tần."

Lâm Dị ngẩng đầu, cậu còn chưa biết, làm sao Trình Dương lại có thể biết được cơ chứ.

Trình Dương kiêu ngạo nói: "Tôi - Trình Dương, được xưng là 'Người tình bé nhỏ tỉnh Dung'. Nói trắng ra, trong tình yêu chỉ có thích và không thích. Đừng nói là anh không biết. Tất cả những câu 'không biết' chỉ là của một tên lưu manh mà thôi, trừ phi anh muốn thả dây dài, câu cá lớn, không nhìn ra luôn đó anh Lâm Dị, thì ra anh là người kiểu này."

Lâm Dị cảm thấy ủy khuất: "Tôi không biết thật mà."

"Anh Lâm Dị, thế này nhé." Trình Dương nói như như một người từng trải: "Nếu anh không thích chủ tịch Tần thì anh đã không nhắc đến đề tài này với tôi rồi. Anh hãy sờ thử vào trái tim mình, có phải không hề mâu thuẫn với đề tài này chút nào không, thậm chí anh còn muốn hiểu cảm xúc của chính mình hơn bất kỳ ai khác nữa đấy."

Lâm Dị sửng sốt.

Bên tai, Trình Dương vẫn lải nhải: "Nếu anh muốn biết được cảm xúc của mình thì rất đơn giản, muốn hẹn hò với chủ tịch Tần thì càng đơn giản hơn..."

Xem ra vẫn chưa phải lúc, Lâm Dị cúi đầu suy nghĩ.

Thậm chí cậu còn không biết liệu cậu có phải con người không nữa.

Lâm Dị duỗi tay cho Trình Dương xem thông tin cậu vừa mới nhận được từ Vương Phi Hàng: "Đây là danh sách những người tiến vào Thế giới Quy tắc 8-4, bao gồm anh, tôi và anh Nhậm Lê, tổng cộng có 12 người. .."

Trình Dương bị Lâm Dị cắt ngang đề tài: "Người nhiều vậy á."

——

Thời gian trôi qua nhanh chóng, kỳ đưa người vào quy tắc 8-4 đã đến.

Vì cấp bậc của những quy tắc sắp tới không cao bằng 2-6 và 4-4 nên hội sinh viên không thông báo cho nhà trường nghỉ học.

Thời điểm Vương Phi Hàng thông báo là 4 giờ chiều thứ Ba.

Lâm Dị cố ý bỏ lỡ thời gian.

Nhìn trong danh sách người tham gia, Tần Châu không có tên trong lần tiến vào này.

Số người đưa vào Thế giới Quy tắc 8-4 là 12. Lâm Dị đã xem qua danh sách, các sinh viên ở hiện trường đều khớp trong danh sách.

Đây là lần đầu tiên Lâm Dị không tiến vào Thế giới Quy tắc với Tần Châu, Lâm Dị cảm thấy như mình vừa cắm sừng Tần Châu vậy. Cậu không biết Tần Châu có ở hiện trưởng thả người vào quy tắc 8-4 hay không, cho nên cậu không dám nhìn xung quanh, sợ nhỡ mà đối mặt với Tần Châu thì sẽ rất xấu hổ.

Nhớ lại, ngón chân có thể đào được cả một toà lâu đài luôn.

Cũng giống với những lần thả người trước đó, Âu Oánh hiện đang thông báo cho mọi người những việc cần chú ý.

Thời gian sắp hết, Âu Oánh dẫn đầu hội sinh viên rút khỏi nơi này.

Phía đằng xa, sắc mặt Tần Châu trở nên cực kỳ khó coi.

Vương Phi Hàng cười nói: "Có lẽ Lâm Dị không nhìn thấy anh thôi."

Thấy Tần Châu im lặng, Vương Phi Hàng nói: "Quái vật 8-4 vẫn chưa xuất hiện, anh Châu, nếu anh muốn vào 8-4 thì vẫn còn cơ hội đấy."

Tần Châu không hé răng, nhìn chằm chằm Lâm Dị ở phía xa.

Hắn phát hiện Lâm Dị đang tránh mặt mình.

Hắn nhíu mày, suy đi nghĩ lại nguyên nhân Lâm Dị trốn tránh hắn, cuối cùng hình ảnh dừng lại vào ngày hắn tra hỏi cậu.

Lịch sử xem hồ sơ Viên Viện.

Tần Châu xoay người, Vương Phi Hàng mới nói được nửa chừng: "Ơ, anh Châu, anh đi đâu vậy?"

Tần Châu đi đến phòng lưu trữ của hội sinh viên, lục lọi một hồi, cuối cùng cũng tìm được thứ mình cần – ghi chép họp phục bàn quy tắc 4-4.

Hiện trường thả người.

Một tiếng mèo kêu chói tai xuyên thấu bầu trời, Trình Dương rùng mình, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

Sắc mặt của những người xung quanh đột nhiên tái nhợt, họ không nhìn thấy mèo ở đâu hết mà chỉ nghe thấy mỗi tiếng mèo kêu.

Thị lực của Lâm Dị tốt nhất, cậu nhìn theo phía tiếng động, giơ tay lên: "Tiếng mèo kêu hình như là từ bên trong truyền ra."

'Bên trong' mà cậu đang nói, là một gói hàng chuyển phát nhanh.

---

Off đến sau 25/1

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »