Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 16027 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 110
quan tâm

❊ ❊ ❊

"Anh Lâm Dị."

Trình Dương nhìn thấy sắc mặt Lâm Dị tái nhợt, sợ hãi hỏi: "Anh... anh sao vậy?"

"Không... không sao."

Lâm Dị hít một hơi thật sâu, rồi lại ngồi xuống giữa đông đảo ánh mắt nghi hoặc đang nhìn mình.

Trông thấy vẻ mặt lo lắng của Trình Dương, Lâm Dị biết nếu cậu mà không nói gì, Trình Dương sẽ tiếp tục hỏi cho mà xem.

"Tôi nhìn thấy con gián." Lâm Dị nói.

"Gián á?" Trình Dương sửng sốt, nhìn quanh bốn phía: "Ở đâu thế? Anh Lâm Dị, anh sợ gián á?"

Lâm Dị nói: "Trong bát."

Trình Dương tự dưng lộ ra vẻ mặt táo bón: "Đờ mờ?"

Hiện tại cậu ta đã hiểu vì sao Lâm Dị lại sợ hãi như vậy.

Buổi tối Lâm Dị mua một ít cháo trắng, trong cháo còn có thêm mấy quả trứng luộc nước trà đã bóc vỏ. Trình Dương không nhìn thấy con gián ghê tởm, cậu ta vươn cổ nhìn kỹ hơn xem có phải con gián bị trộn bên dưới cơm rồi hay không.

"Tôi nhìn nhầm." Lâm Dị nói.

Trình Dương ngẩng đầu quan sát vẻ mặt Lâm Dị một hồi, nói: "Anh Lâm Dị."

Lâm Dị: "Hả?"

Trình Dương nói: "Hay là anh về nghỉ ngơi trước đi."

Trình Dương suy nghĩ một chút, Lâm Dị, Tần Châu, lại còn thêm cả Nhậm Lê, đội hình này cũng coi như là bá đạo, tiến vào Thế giới Quy tắc 4-4 lâu như vậy mãi mới thoát khỏi được, vậy thì chắc hẳn Thế giới Quy tắc 4-4 cực kì khó. Cậu ta đoán chừng Lâm Dị ở trong đó đã dùng đầu óc quá sức, không nghỉ ngơi đầy đủ, cho nên mới xuất hiện ảo giác như bây giờ.

Sau đó nghĩ lại, chủ tịch Tần được phết nha, bảo sao kêu Lâm Dị không cần đi họp phục bàn, thì ra là vì nguyên nhân này.

Lâm Dị: "Không sao, tôi đợi anh ăn xong."

Để Lâm Dị không phải đợi lâu, Trình Dương gia tăng tốc độ bào cơm, nuốt vài miếng xong, trong miệng vẫn còn cơm lẩm bẩm: "Đi thôi."

Trở lại ký túc xá, Trình Dương đợi Lâm Dị vào phòng 304, sau đó đứng ở cửa nói: "Anh Lâm Dị, anh nhớ nghỉ ngơi cho tốt đó."

"Ừm." Lâm Dị hướng về Trình Dương cúi chào: "Tôi đi ngủ đây."

Trình Dương: "Được, được."

Sau khi Lâm Dị đóng cửa lại, Trình Dương mới nhớ ra ngày mai là thứ Hai, kín tiết.

Quên mất không hỏi Lâm Dị xem có cần cậu ta xin nghỉ hộ không.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trình Dương vẫn thôi không gõ cửa nữa.

"Ngày mai rồi nói sau vậy." Trình Dương lấy điện thoại di động ra đặt đồng hồ báo thức, lần nào Lâm Dị cũng dậy sớm hơn cậu ta, cho nên ngày mai cậu ta phải đi sớm hơn mới được.

Trở về phòng, Lâm Dị vệ sinh đơn giản, sau đó lên giường.

Cậu gục đầu xuống gối, sờ vào túi lấy chiếc MP4 ra, đương lúc định đeo tai nghe như thói quen thì cậu chợt khựng lại.

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc MP4 trong tay.

Đôi lúc Lâm Dị cảm thấy bản thân thật kỳ lạ, trên đời này làm gì có ai phải nghe mấy thứ âm thanh kỳ quái thì mới ngủ được như cậu cơ chứ.

Sau khi nghe được tin tức về cha mẹ mình từ thầy Tôn, thực ra trong lòng Lâm Dị có một cảm giác không ổn, nhưng tình hình lại phát triển đến tận mức này, cậu có chút không tiếp nhận nổi.

Là thực sự không thể tiếp nhận, Lâm Dị nghĩ chẳng qua cậu không giống với những người khác mà thôi, sự khác biệt đó cũng có thể coi là điều tốt, kiểu như khác biệt giữa siêu anh hùng và nhân loại chẳng hạn.

Hiện tại Lâm Dị phát hiện bản thân cậu giống như một người công cụ thì đúng hơn.

"IQ mình là 143." Lâm Dị nhìn chằm chằm vào MP4, rầu rĩ nói: "Đàn anh, đàn chị đều khen mình là thiên tài."

Làm gì có công cụ nào đạt được chỉ số IQ cao như vậy trong bài test chứ, cậu đang cố gắng tự an ủi mình như vậy.

Nhìn chiếc MP4 phát âm thanh, Lâm Dị nhớ lại trước đây mình có tải bài hát trên MP4, đêm nay cậu dự định không nghe mấy âm thanh kỳ cục nữa mà sẽ tìm một bài nhạc buồn để suy một chút.

Nhạc còn chưa được phát.

Cộc cộc cộc--

Có tiếng gõ cửa.

Lâm Dị sửng sốt, lập tức nhìn về phía cửa phòng.

Đến trường Đại học Kỹ thuật Tự nhiên đã được một thời gian, Trình Dương nhát gan nên chưa từng tới gõ cửa tìm cậu vào đêm hôm khuya khoắt thế này, họ học cùng chuyên ngành, còn có thể liên lạc hai chiều trên điện thoại. Nếu có chuyện gì xảy ra thì có thể liên hệ trực tiếp qua điện thoại rồi.

Lâm Dị nghĩ tới một quy tắc.

Cậu không nhớ được đánh số bao nhiêu mà chỉ nhớ nội dung: Không được mở cửa cho người gõ theo nhịp ba nặng một nhẹ.

Đây là quy tắc đã có biện pháp đối phó, chỉ cần không mở cửa là được.

Lâm Dị lại nằm xuống, tiếp tục phát nhạc.

Cộc cộc cộc--

Tiếng gõ cửa lại vang lên.

Nhưng nó rất nhẹ, không phù hợp với "ba nặng một nhẹ".

"Ai?"

Lâm Dị đặt MP4 xuống, tăng âm lượng lên hỏi.

Ngoài cửa: "Tần Châu."

Lâm Dị: "..."

Hoảng tới nỗi mém thì làm rơi MP4 trong tay xuống đất.

Cậu tí thì quên mất lúc ở căng tin, thời khắc cậu đoán được bóng đen kia chính là 0-1, cậu lập tức gọi điện cho Tần Châu, Tần Châu đang điều tra về sự tồn tại của 0-1 nên cậu theo bản năng muốn chia sẻ manh mối cho hắn.

Sau khi lí trí tỉnh táo lại, Lâm Dị nhanh chóng cúp điện thoại.

Chuyện này không thể nói cho Tần Châu biết, nếu không cậu sẽ lộ ra chuyện bản thân đã nói dối việc mình không ngủ được, cũng không tiến vào thời gian hồi tưởng của 'thông cáo báo chí' với Tần Châu.

Hơn nữa, Tần Châu sẽ nghĩ thế nào chứ? Nếu quy tắc 0-1 thực sự tồn tại, cậu thì lại có liên hệ với quái vật 0-1, vậy thì chẳng phải tự chui đầu vào lưới sao?

Ngoài cửa: "Chưa ngủ à?"

Lâm Dị hối hận đến ruột gan tái mét, làm gì không làm, tự dưng lại đi mở miệng hỏi 'ai' cơ chứ.

Tuy Lâm Dị không trả lời câu hỏi của Tần Châu rằng cậu đã ngủ hay chưa, thật ra cậu có trả lời hay không cũng không quan trọng.

Ngoài cửa: "Tôi vào nhé."

Quyền hạn của chủ tịch hội sinh viên cao đến mức có thể tuỳ tiện ra vào phòng ngủ của sinh viên.

'Lạch cạch' một tiếng.

Khoá cửa được mở ra, một tia sáng từ khe cửa chiếu vào.

Lâm Dị nhìn thấy bóng người cao lớn đằng sau cánh cửa, lương tâm cắn rứt trỗi dậy, vội vàng giấu chiếc MP4 dưới chăn, giấu xong, cậu nghe thấy tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra, sau đó bóng người cao lớn ấy đi đến bên giường cậu.

Tần Châu rất cao, đứng thẳng là có thể nhìn thấy Lâm Dị nằm ở giường trên.

Cũng may phòng không bật đèn, Lâm Dị biết tầm nhìn ban đêm của Tần Châu không tốt lắm, có lẽ có thể nhìn thấy dáng vẻ, nhưng khó có thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cậu.

Nghĩ tới đây, Lâm Dị thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rồi, một tiếng 'tách' vang lên, Tần Châu bật đèn.

Lâm Dị: "..."

Ánh đèn đột ngột chiếu sáng khiến Lâm Dị theo bản năng nhắm mắt lại, giây tiếp theo, Tần Châu lại tắt đèn đi, Lâm Dị nhịn không được hỏi: "Đàn anh."

Tần Châu: "Ừm?"

Lâm Dị: "Anh đặc biệt tới để tra tấn em hả?"

Tần Châu không nói gì, điều này khiến cho Lâm Dị cảm thấy lời nói của mình có hơi quá đáng, cậu định bảo bản thân nói đùa thôi thì nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Tần Châu cười sau, nói: "Sói mắt trắng." (*)

(*): Vong ân bội nghĩa

Lâm Dị gọi điện nhưng không lại lên tiếng, Tần Châu nhớ tới bí mật đa nhân cách của cậu, cho rằng cậu lại bị nhân cách phụ chiếm lấy cơ thể nên vội vàng gác lại công việc trong tay xuống.

Hắn tiện tay bật đèn, bởi vì là nhân cách phụ chứ không phải Lâm Dị nên dù hắn có đối xử thế nào cũng chẳng khác nhau mấy.

Nhưng nhìn thấy vẫn là Lâm Dị thì tốt rồi, Tần Châu yên tâm hỏi cậu: "Cuộc gọi điện thoại là sao?"

Lâm Dị cảm thấy mình nên giải thích: "Em vô tình... bấm nhầm, em cất điện thoại trong túi nên không để ý, về sau em muốn gọi lại cho đàn anh, nhưng mà lại nghĩ đàn anh rất bận."

Tần Châu: "Ừ."

Lâm Dị nghe giọng Tần Châu tin tưởng, thả lỏng người một chút, thực ra cậu đã đoán được mục đích Tần Châu tới đây, trong lòng không khỏi ấm áp, cổ họng lại bắt đầu ngứa ngáy: "Đàn anh ơi."

Tần Châu nhìn cậu: "Sao vậy?"

Lâm Dị: "Cảm ơn anh."

Khoảnh khắc này cậu bỗng chợt hiểu tại sao Sầm Tiềm lại muốn Viên Viện ở lại rồi, cảm giác được quan tâm và nhớ đến thật sự rất tốt, đã rất lâu rồi cậu không được quan tâm như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »