Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51225 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 93
khó dò

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Yến Tam Hợp không giấu diếm nàng chút nào.

"Ta muốn gặp đứa con gái lấy được trượng phụ tốt của Ninh thị, lão phu nhân mà đối đầu với Trương gia vì nàng, việc này vô cùng kỳ lạ."

Lý Bất Ngôn gật đầu: "Quả thực rất kỳ lạ, nhưng không đến mức trở thành tâm ma chứ."

"Đúng là không đến mức đó, nhưng ta phải biết vì sao."

Yến Tam Hợp tập trung suy nghĩ: "Ta có dự cảm, tâm ma của lão phu nhân e là còn phải đẩy về phía trước."

"Đẩy về phía trước, đẩy tới khi nào?"

"Trước khi vào Quý gia."

"Lâu như vậy sao?"

Trước khi lão phu nhân vào Quý gia, tính ra thì tầm năm mươi năm trước, khúc mắt của năm mươi năm trước thành ma, chuyện này...

Lý Bất Ngôn không hiểu rõ được mùi vị trong lòng mình bây giờ là gì nữa.

Yến Tam Hợp cũng không nói nữa, nghiêm túc ăn cơm trước mặt.

Trong bát còn dư lại một miếng, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu nhìn Lý Bất Ngôn, khẽ cắn môi nuốt miếng thức ăn kia xuống.

Đáy mắt Lý Bất Ngôn hiện lên một nụ cười vô hình.

Người này là thế đấy, trước mặt người ngoài vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo, miếng cuối cùng rõ ràng ăn không vô, những vẫn sẽ kiên trì ăn, cho dù ăn vào thì dạ dày sẽ không thoải mái cả đêm.

Chỉ có ở trước mặt nàng, thì mới để lộ ra mặt mềm mại nhất kia.

Con nhím đó, thực ra cũng như nói về Yến Tam Hợp nàng.

Người tiến vào cũng không phải là Tạ tam gia, mà là Tạ mập.

Tạ mập đội một cái đầu ổ gà, hiển nhiên là vừa mới từ trong ngực Chu công giãy thoát.

"Yến cô nương, Tam gia còn chưa hồi phủ."

"Đi tìm hắn về, ta có chuyện quan trọng, không thể chậm trễ."

"Tam gia hôm nay e là sẽ không về." Tạ tổng quản mặt lộ vẻ khó xử: "Cô nương yên tâm, lão nô sáng mai sẽ chờ ở cửa phủ, tam gia vừa về lão nô lập tức mời ngài ấy tới."

Quý gia vừa bị xét nhà, hắn đã suốt đêm không về, là đi tìm phong lưu, hay là...

Yến Tam Hợp sâu xa nhìn Tạ mập một cái, xoay người đi vào trong phòng.

Tạ mập thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lúc vô tình nghiêng đầu, vừa lúc nhìn thấy Lý Bất Ngôn nhếch môi: "Tạ tổng quản, chốn câu lan của kinh thành, nữ tử có đi được không?"

Tạ tổng quản: "..."

Lý Bất Ngôn: "Có tướng công thanh tú tiếp khách hay không?"

Tạ tổng quản: "..."

Lý Bất Ngôn: "Đúng rồi, chơi một đêm như Tam gia thì tốn bao nhiêu bạc?"

Tạ tổng quản: "..."

Có người còn sống, và hắn thì đã đã chết.

Là bị hù chết!

......

Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.

Tạ tam gia nhảy từ trên xe ngựa xuống, mặt trắng bệch, mắt đen xì, trên mặt ịn hai dấu son môi đỏ mọng, dáng vẻ như yêu tinh hút khô tinh huyết vậy.

"Tam gia ơi à!" Tạ tổng quản trông mòn con mắt vội vàng nghênh đón: "Ngươi cuối cùng cũng trở lại rồi, tối qua Yến cô nương ra lệnh cho lão nô tìm ngươi.

Tạ tam gia vốn buồn ngủ thì bị tiếng này đánh thức.

Hắn lau mặt, miễn cưỡng nói: "Biết rồi, ta về phòng rửa mặt trước."

Tạ tổng quản vừa ngửi mùi son phấn nồng đậm trên người hắn, thì trong lòng tự nhủ Tam gia cái gì cũng tốt, chỉ là hay thích chạy tới sông Vĩnh Định quá.

Nam nhân không thể dính vào hai thứ: một là bánh bạc, hai là sắc.

Tam gia thì hay rồi, gì cũng dính.

Haizz!

Lão gia, đại gia không lo nữa thì thực sự sẽ bị vét sạch thân thể, thành quỷ đoản mệnh mất thôi.

"Lão Tam!"

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Tạ Nhi Lập đứng dưới hành lang, bên cạnh hắn là Tạ Đạo Chi đang trợn tròn mắt.

Tạ Tri Phi ngáp một cái, vung hai cánh tay tiến lên hành lễ: "Phụ thân, đại ca, sớm như vậy đã đi nha môn rồi sao?"

Tạ Đạo Chi chỉ hận rèn sắt không thành thép, lại không nỡ mắng, vung tay áo nghênh ngang rời đi, mắt không thấy thì tâm không phiền.

Lão tía mặc kệ thì kẻ làm đại ca cũng phải nói hai câu thôi.

Tạ Nhi Lập nhìn dấu môi đỏ mọng trên mặt lão tam, nhịn không được quát lớn: "Y quan không chỉnh tề chẳng ra làm sao?"

"Đại ca!"Tạ tam gia đưa tay về phía trước, da dày thịt dày cười giả lả: "Hôm qua thua hai ngàn lượng, nghèo muốn chết, huynh giang hồ cấp cứu một chút đi?"

Tạ Nhi Lập vừa nghe lời này, sự tức giận bèn xông lên đỉnh đầu, giơ tay lên.

Tạ tam gia chủ động đưa nửa bên mặt lại gần: "Huynh đánh thì đánh, nhưng đừng đưa thiếu đệ lượng bạc nào cả nhé, huynh là huynh trưởng của đệ, đệ chỉ có một mình huynh thôi!"

Còn có thể đánh tiếp sao?

Ngón tay Tạ Nhi Lập dí vào người hắn: "Đợi ta về sẽ xử lý ngươi!"

"Đại ca, đệ biết huynh thương đệ nhất mà, đại ca đi thong thả, đại ca về sớm một chút!" Tạ tam gia liếc mắt, cười như một tên ngốc: "Tạ mập, đại ca ta đồng ý rồi đấy, lát nữa bảo bên sổ sách đưa hai ngàn lượng tới đây."

Tạ mập: "..."

"Còn không mau đi!"

Tạ tam gia thấy hắn thất thần bất động, thì giơ chân đá một cái, Tạ mập tránh nhanh, bĩu môi tâm nói: Chẳng đánh chẳng mắng gì cả, đúng là cưng chiều tới hư luôn!

Cưng chiều tới hư sao?

Màn kiệu vừa hạ xuống, ánh mắt hai phụ thân con nhìn nhau, hai người đều nhìn ra chuyện trong đầu đối phương nghĩ.

Thật lâu sau, Tạ Đạo Chi trầm giọng nói: "Tối nay lấy thiếp mời của ta, mời Bùi thái y tới một chuyến, bắt mạch cho tam đệ ngươi."

"Khí sắc nhìn không được tốt, chỉ sợ là cả đêm không ngủ." Tạ Nhi Lập miễn cưỡng nở nụ cười.

Lão Tam tối hôm qua đi đâu, gặp người nào, hắn và phụ thân đều biết rõ ràng, diễn là diễn cho người khác xem, tất cả đều là vì Tạ gia.

Phụ thân thân là đại thần nội các, nhất cử nhất động đều ở dưới mí mắt người khác, những năm này có thể lấy được lòng đế vương, hoàn toàn là việc không nghiên về bên nào.

Sự thiên vị của hoàng đế đối với Hán vương, người đời đều biết.

Nhưng thái tử lễ nghĩa hiền đức, người đời cũng đều biết.

Chỗ vi diệu trong đó không phải dăm ba câu là có thể nói rõ.

Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, lão tam và hoàng thái tôn kết giao qua lại hắn và phụ thân đều chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, không phản đối, không đồng ý, không nói lời nào.

Cũng may trong lòng lão tam cũng hiểu được, không để mọi việc lộ ra ngoài, chỉ âm thầm giúp đỡ trong bóng tối.

Nghĩ tới đây, Tạ Nhi Lập hỏi: "Phụ thân, con có một chuyện không rõ."

"Nói đi!"

"Hoàng thượng lần này mặc cho Hán vương động đến Quý gia, chẳng lẽ lại muốn phế thái tử sao?"

Lời này to gan cực kỳ, nếu bị người khác nghe được, thì đó là một chữ chết, nhưng đây cũng là chuyện Tạ Đạo Chi trăm mối vẫn không có cách giải.

Hắn vuốt lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, thật lâu sau thở dài một câu.

"Lão đại, lòng vua khó dò!"

......

Lúc Tạ Đạo Chi cảm thán lòng vua khó dò, lão tam nhà hắn cũng đồng thời cảm thán một câu: Lòng nữ nhân, kim đáy biển.

Chỉ một đêm không gặp, khuôn mặt vốn đã không có nhiệt độ gì, lúc này lại lạnh như băng.

"Chuyện đó..." Tạ tam gia xoa xoa tay, cực kỳ cẩn thận, làm như chuẩn bắt đầu giải thích.

"Tâm trạng Minh Đình không tốt, ta và hắn ra ngoài tiêu khiển, không làm gì, chỉ đi thuyền, nghe một khúc nhạc, đánh bài giải khuây thôi."

"Ngươi không cần giải thích những chuyện này với ta." Yến Tam Hợp giọng nói càng lạnh: "Ta muốn gặp con gái của Ninh thị, cái vị mà lão phu nhân phản đối làm thiếp kia."

"Việc này đơn giản, để ta sắp xếp."

Tạ tam gia còn muốn nói thêm vài câu, Yến Tam Hợp đã không kiên nhẫn: "Thang Viên, tiễn khách."

Vậy là tiễn khách rồi sao?

Vậy Tạ tam gia ta cứ ở lại không đi đấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »