Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51306 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 23
hưu thư

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Lúc lão thái thái Tạ phủ đi vào, khách điếm đã sạch không bóng người.

Dù là như vậy, Tạ Đạo Chi vẫn còn kêu mọi người lui đến đầu hẻm, để cho Tạ tổng quản tự mình trông coi cửa lớn.

"Lão thái thái đi đứng không tiện, lão tam con đi gọi người xuống đây."

"Vâng!"

Tạ Tri Phi chạy lên lầu hai, vừa muốn đưa tay gõ cửa thì cửa đã mở ra.

Hắn "Chậc" một tiếng, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua bộ áo mỏng của Yến Tam Hợp, cười nói: "Ơ, trùng hợp chưa nè!"

Yến Tam Hợp không nói tiếp, nghiêng người đi qua trước mặt hắn.

"Chờ đã!"

Yến Tam Hợp quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn.

"Chuyện đó..."

Tạ Tri Phi sờ sờ mũi, như cười như không: "Phấn bạch sâm còn có thể phát huy công dụng này, chiêu đó hay lắm!"

Yến Tam Hợp vững vàng thu mắt lại, xoay người đi xuống cầu thang.

Tạ Tri Phi: "..."

Không ngờ Tam gia ta ở trong mắt nàng, chỉ là không khí thôi sao?

Trong đại sảnh ngoại trừ phụ tử Tạ gia ra thì còn có thêm một lão thái thái ung dung quý phái, Yến Tam Hợp quét mắt nhìn một vòng rồi đứng lại một nơi không gần không xa.

"Nếu như không đoán sai thì bà hẳn là kế thất của tổ phụ.... Dương thị."

Tạ lão thái thái cực kỳ kích động. Bà chống bàn đứng lên, đi về phía trước hai bước, nhìn Yến Tam Hợp rồi đánh giá từ trên xuống dưới, tròng mắt tựa như dính vào trên người Yến Tam Hợp.

"Lão tổ tông!" Tạ Tri Phi nhảy từ trên cầu thang xuống đỡ người, cười nói: "Nào có ai nhìn chằm chằm cô nương nhà người ta như vậy, coi chừng người ta chạy mất đó."

"Ta..."

"Nào nào, có chuyện gì ngồi xuống đã rồi nói." Tạ Tri Phi vừa hất cằm, trong lời nói lộ ra gai nhọn: "Yến cô nương cũng ngồi đi, đêm nay vừa cưỡi ngựa, vừa nhảy cửa sổ chắc là mệt lắm, mau mau ngồi xuống, đều ngồi xuống hết đi!"

Yến Tam Hợp không ngồi xuống.

Nàng lấy tấm canh thiếp hợp hôn ố vàng từ trong tay áo ra, đi đến trước ánh nến, khẽ đặt lên đó, ngọn lửa vừa liếm đã cháy sạch canh thiếp kia.

Sắc mặt người Tạ gia đồng loạt thay đổi, gần như không thể tin được điều khiến bọn họ e ngại, cái thứ kinh hồn bạt vía, lại bị hóa thành tro nhẹ nhàng như thế.

Nàng ta muốn gì?

Đúng lúc này, Yến Tam Hợp lại lấy một tờ giấy trong tay áo ra đặt lên bàn: "Giấy cam đoan các ngươi muốn, ta đã ấn dấu vân tay rồi."

Tạ Nhi Lập kinh ngạc: "Yến cô nương..."

"À, quên mất." Yến Tam Hợp ánh mắt đảo qua nửa bên mặt của Tạ Nhi Lập, móc ra một tấm ngân phiếu, ước chừng năm

trăm lượng: "Tiền thuốc men của ngươi."

Nàng đặt ngân phiếu ở trên bàn, lui về phía sau vài bước,giọng nói ảm đạm lại cứng rắn: "Như thế, hẳn là thanh toán hết rồi nhỉ!"

Mọi người: "..."

Yến Tam Hợp Nhất ngẩng đầu: "Ta có thể đi chưa?"

Ánh nến trong khách sạn rất sáng, khiến cho mỗi một biểu cảm rất nhỏ trên mặt thiếu nữ đều rất rõ ràng.

Nếu như không có nhìn lầm, vừa rồi lúc nàng ngẩng đầu,, khóe miệng mang theo biểu cảm khinh thường.

Nàng ta còn dám khinh thường?

Lửa giận Tạ Đạo Chi khó khăn lắm mới nén xuống lại bị đốt lên: "Yến Tam Hợp, kinh thành này không phải nơi ngươi muốn tới là tới, ngươi muốn đi là đi đâu, còn phải xem ta có đồng ý hay không đã."

Yến Tam Hợp: "Ngươi muốn ngăn ta sao?"

Tạ Đạo Nhất vỗ bàn, bỗng nhiên đứng dậy: "Ngươi không nói rõ ràng thì đừng hòng ra khỏi phòng này.

Yến Tam Hợp: "Ngươi còn điều gì không hiểu nữa?"

Tạ Đạo Chi: "Hương kia là chuyện gì xảy ra? Đang yên đang lành tại sao lại gãy?"

Yến Tam Hợp rất thẳng thắn: "Ngươi không phải tâm ma của ông ấy, là ta tính sai rồi, cho nên hương mới gãy."

"Yến Tam Hợp." Tạ Đạo Chi cắn răng: "Không phải một câu nghĩ sai thì có thể bỏ qua được, ngươi năm lần bảy lượt trêu đùa ta, còn làm bị thương con ta, việc này..."

"Lão tổ tông, người làm sao vậy?" Tạ Tri Phi kêu lên cắt ngang lời Tạ Đạo Chi.

Tạ Đạo Chi quay đầu nhìn thì thấy sắc mặt lão thái thái trắng bệch nhìn chằm chằm nửa đoạn nến đỏ, đồng tử không nhúc nhích.

"Mẫu thân?". truyện tiên hiệp hay

Tạ lão thái thái chẳng hề nhúc nhích, nhìn giống như hồn bay khỏi xác vậy.

Tạ Đạo Chi không khỏi giật mình, vừa muốn đến xem thử thì lại thấy tròng mắt lão thái thái xoay một vòng, chậm rãi đi chuyển tới bên người Yến Tam Hợp.

"Cô nương, ngươi vừa mới đốt cái gì thế?"

Yến Tam Hợp: "Canh thiếp hợp hôn của hai người."

"Ông, ông ông ấy..." Lời nói đột nhiên dừng lại.

Tạ Tri Phi ở gần nhất thấy sắc mặt lão thái thái trắng bệch, lập tức đỏ bừng, sợ tới mức nhanh chóng đưa tay lên xoa lưng lão thái thái.

Tạ lão thái thái thở phào nhẹ nhõm, vội vã nói tiếp: "Vì sao ông ấy vẫn còn giữ nó?"

"Ta cũng muốn biết!"

Con cũng muốn biết, tổ phụ ơi.

Giữ lại canh thiếp hợp hôn, giữ lại phong thư kia là vì sao? Là bởi vì áy náy sao? Hay còn lý do nào khác?

Yến Tam Hợp không muốn liếc mắt nhìn Tạ gia một cái: "Mặc kệ các ngươi tin hay không, mọi chuyện chính là như vậy, các vị ta có thể đi chưa?"

"Lại muốn đi?" Tạ Đạo Chi lạnh lùng nói: "Đi không được!"

Yến Tam Hợp liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Tạ Đạo Chi, chỉ tay: "Hỏi mẫu thân ngươi xem tổ phụ ta có đưa hưu thư cho bà không. Nếu có thì Tạ gia bình an vô sự, nếu không có..."

Nàng chợt cười gằn: "Ta khuyên các ngươi nên để ta đi sớm, điều tra rõ tâm ma thực sự của tổ phụ là gì, nếu không..."

Đồng tử Tạ Đạo Chi chợt co lại.

Ý trong lời này quá rõ ràng, quan tài không đậy được là thật, Hóa Niệm là thật, Tâm Ma là thật, Tạ gia các ngươi có thể bị liên lụy cũng là thật.

"Mẫu thân." Ánh mắt Tạ Đạo Chi xoay chuyển: "Yến Hành có đưa hưu thư cho người không?"

"Ông ấy..." Mặt Tạ lão thái thái trắng bệch, tay cầm quải trượng chậm rãi nắm chặt, lộ ra từng sợi gân xanh nổi lên.

"Mẫu thân, người nói đi!" Tạ Đạo Chi đột nhiên nổi giận.

Hắn so chiêu với Yến Tam hợp mấy lần, lần nào cũng bị ép đến đường cùng, đã thế còn đêm hôm khuya khoắt phải hạ mình đến cái nơi quỷ quái này nữa, dù có là hoàng đế thì cũng chưa bao giờ làm hắn đắn đo đến mức này, quả thực chính là sỉ nhục cả đời.

Huống chi việc này còn liên quan đế già trẻ nam nữ của Tạ phủ.

Tạ lão thái thái cắn chặt răng, không nói lời nào, nước mắt không ngừng rơi xuống, không nhìn ai chỉ nhìn Yến Tam Hợp.

Hồi lâu.

Bà nghẹn ngào hỏi: "Con à, con nói thật với bà lão này, có phải con bắt cóc cháu trai lớn nhà ta, làm nó bị thương hay không..."

"Mẫu thân!" Tạ Đạo Chi rống to một tiếng: "Nói những thứ vô dụng này làm gì, Yến Hành rốt cuộc có đưa hưu thư cho người hay không, đây mới là chuyện lớn liên quan đến mạng người."

Vừa dứt lời, chỉ thấy Tạ lão thái thái đột nhiên giơ tay, cầm quải trượng quất lên người Tạ Đạo Chi.

Tạ Nhi Lập: "Tổ mẫu!"

Tạ Tri Phi: "Lão tổ tông!"

Trong hai tiếng kêu kinh ngạc, Tạ lão thái thái chậm rãi đứng lên, nhìn con trai mình nghiến răng nghiến lợi.

"Ngươi dám gọi thẳng tên Yến Hành hả?"

"......"

"Ngươi quỳ xuống cho ta!"

Tạ Đạo Chi sững sờ nhìn lão phụ nhân trước mặt, không thể tin được vì từ nhỏ đến lớn đứng nói đánh, người còn chưa bao giờ đụng đến một ngón tay của hắn nữa.

"Ngươi quỳ xuống cho ta!"

Quải trượng của Lão thái thái gõ "cạch cạch."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »