Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51300 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 54
tin ta

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Chu Thanh thấy sắc mặt gia mình khó coi, thì biết hắn đang lo lắng cái gì.

"Ta đã hỏi thăm rồi, chỉ bị chút ngoại thương thôi, những thứ khác... thì không sao."

Trước mắt Tạ Tri Phi tối sầm, thân thể lảo đảo.

Chu Thanh vội đỡ lấy: "Gia?"

"May mà không sao, nếu không..." Lời sau đó, Tạ Tri Phi chẳng những không nói nổi, mà đến nghĩ cũng không dám nghĩ tiếp.

"Gia, bước tiếp theo nên làm gì đây!"

"Từ Lai về nhà, thấy con trai không sao sẽ từ từ bình tĩnh lại."

"Gia làm sao biết súc sinh kia không sao?"

"Yến Tam Hợp thì mạnh bao nhiêu chứ, chỉ khoa tay múa chân mà thôi."

Chu Thanh gật gật đầu.

Tạ Tri Phi vuốt cằm, việc này làm râu ria của hắn mọc nhanh hơn thường ngày luôn rồi.

"Hắn vừa tỉnh táo thì sẽ ngồi ngòi chuyện với phụ thân mình, đùa giỡn nhị tiểu thư Tạ phủ ra, việc này dù có cáo ngự trạng thì Tạ gia cũng chiếm một chữ lý, rồi hắn sẽ ngã mềm."

Chu Thanh: "Ta sẽ phái người đi chặn lão gia lại."

Tạ Tri Phi hết sức tán thưởng nhìn Chu Thanh: "Bảo ông ấy trực tiếp đến Từ phủ đi, việc này phải giải quyết riêng, còn nữa, thái độ phải cứng rắn một chút."

"Vâng!"

"Bùi Tiếu đâu?"

"Ở bên ngoài nha môn Hình bộ chờ Tam gia."

Ngực Tạ Tri Phi vừa mới thả lòng một chút thì lại như có tảng đá lớn đè lên.

Chuyện kinh thành, chỉ cần không đâm thủng trời thì vẫn còn có cách có thể giải quyết.

Còn cái việc hóa niệm thì...

"Chu Thanh."

"Gia?"

"Dặn phụ thân ta, dù thế nào cũng phải đưa người ra, hơn nữa còn phải nhanh nhất có thể!"

"Vâng!"

"Việc này, vị tiểu tổ tông trong tù kia mới là mấu chốt."

......

Bên ngoài nha môn.

Bùi Tiếu giống như con kiến bò trên chảo nóng, cứ liên đi lui đi tới dưới bóng cây.

Sao vào đó lâu như thế, tên nhóc này không phải bị rơi xuống hầm cầu Hình bộ rồi đó chứ?

Bùi Tiếu giậm chân, kệ xác nó đi, cứ xông vào nhà xí Hình bộ vớt người rồi tính.

Mới đi được vài bước thì bên cạnh có một người đi tới.

"Rầm!"

Hai bờ vai đụng mạnh vào nhau.

Tâm trạng hắn đang cực kỳ kém thế mà có người còn không có mắt đụng vào hắn?

Bùi Tiếu nhướng mí mắt, hung dữ nói: "Có mắt hay không thế? Bị mù à!"

Người đụng hắn không trả lời, nhướng mày nhìn lại hắn.

"Nhìn gì mà nhìn?" Bùi Tiếu thân thể nhích về phía trước một cái: "Con nhìn nữa ta móc mắt chó của ngươi ra giờ!"

"Uống được mấy lạng mà điên như thế hả?" Tâm tình người nọ dường như cũng không tốt lắm, cũng nhích người về phía trước.

Chà! Còn là một con chó dữ nữa!

Bùi Tiếu lúc này mới liếc mắt đánh giá người nọ.

Vừa nhìn một cái, vấn đề đến rồi.

Người này là nữ nhân hay là nam nhân thế?

Nếu là nữ nhân thì lại ăn mặc như nam nhân.

Nếu là nam nhân thì khuôn mặt kia, lại rõ ràng là nữ nhân.

Ánh mắt Bùi Tiếu chuyển từ trên môi người này qua chân, lại từ chân chuyển trở lại trên môi.

Sau vài lần qua lại, hắn lộ ra vẻ mặt chán ghét.

"Quên đi, ông đây không đấu với nữ nhân, ngươi cút đi!"

Người nọ phun ra mấy chữ: "Đó là do ngươi đấu không lại."

Bùi Tiếu từ trên cao nhìn xuống nàng, liên tục cười gằn.

"Ngươi nên thấy may vì mình là nữ nhân đấy, Bùi gia ta chẳng muốn đụng một ngón tay vào nữ nhân, xui xẻo, cút đi cút đi."

"Hận nhất là mấy con người nói nửa ngày cũng không động thủ, chỉ biết nói thôi hả?"

Mu ban chân người nọ nhấc lên, khẽ đưa về phía trước, Bùi Tiếu chỉ cảm thấy như có hai cây kim sắc đâm vào bắp chân, quỳ rạp xuống đất.

Hắn đau đến nhe răng há miệng, liên tục hít sâu vào.

"Xí!" Người nọ hừ một tiếng, bước tới dưới bậc thang của nha môn Hình bộ, cần cổ thon dài rướn lên, ánh mắt dừng lại trên bảng hiệu viết hai chữ Hình bộ to tướng.

"Nương nó ngươi đứng lại cho lão tử!" Bùi Tiếu cắn răng chống người đứng lên, lúc đầu và mông nâng lên đồng thời, hắn thấy được người nọ đột nhiên tăng tốc đá về phía con sư tử đã ở cửa phủ.

Chân nàng vừa đụng lên đầu sư tử đá, cả người nhảy lên rồi đạp một cước vào không trung.

Cạch cạch...

Xoạch xoạch...

Bảng hiệu vỡ nát, đồng thời người nọ vững vàng rơi xuống.

Cái này, cái này, cái này....

Cái kia, cái kia, cái kia...

Miệng Bùi Tiếu há to đến mức có thể nhét vào hai quả trứng gà.

Tiếng vang kinh động nha dịch trông cửa Hình bộ, ngay lập tức có mấy người lao ra.

Đầu tiên nhìn thấy bảng hiệu vỡ nát rơi đầy đất, sau đó nhìn thấy có người ngẩng đầu ưỡn ngực, cười gắn nhìn mình thì đều ngây ngẩn cả người.

"Giáo Yến Tam Hợp ra đây cho ta, nếu không...." Trường sam người nọ vén về phía sau, chậm rãi rút bên hông ra một thanh nhuyễn kiếm, sát khí giữa hai lông mày sinh động: "Gặp một tiếng một, gặp hai giết cả đôi..."

Bùi Tiếu: "..."

A di đà phật, hóa ra ta thật sự đấu không lại!

Các nha dịch: "..."

Thì ra thật sự không sợ chết, dám một mình đấu với cả nha môn Hình bộ? Đúng là sống lâu nên gì cũng gặp!

"Muốn chết, các huynh đệ, mau bắt lấy!"

Khẩu hiệu hô rất khá, chắc không ai dám động đâu.

Có tên nha dịch lanh trí quay đầu bỏ chạy, vừa chạy còn vừa hô: "Các ngươi lên trước đi, ta đi gọi thêm người!"

"Khoan đã!" Một cánh tay chặn đường hắn đi.

Nha dịch kia ngẩng đầu nhìn, thì ra là Tạ phủ tam gia.

Tạ Tri Phi liếc mắt nhìn người nọ, lạnh lùng nói: "Người này cầm hung khí trong tay, gây sự tìm đồng bọn, ta muốn mang Binh Mã ti Bắc thành thẩm vấn."

Nha dịch kia vừa nghe thì thấy không đúng.

Đây có phải là gây sự tìm đồng bọn đâu, rõ ràng là tới đập Hình bộ chúng ta mà.

Hắn đang muốn phản bác thì liếc thất thanh nhuyễn kiếm của người nọ, khẽ gật đầu với Tạ Tri Phi.

"Ngươi muốn ngăn cản ta?"

"Trách nhiệm phải làm thôi."

Tạ Tri Phi rút kiếm bên hông, bước ra ngưỡng cửa, từng bước đi xuống bậc thang.

Ngoan ngoãn theo ta về Binh Mã ty chịu xét xử, nếu không thì kiếm của ta cũng không nhận người đâu.

"Cảm ơn Thập Ngũ!" Bùi Tiếu sốt ruột đến độ hét to: "Con bà nó ngươi làm anh hùng cái gì, con bà nó giỏi lắm, mau tránh ra đi."

Hắn còn chưa nói xong, kiếm trong tay Tạ Tri Phi đã động đậy.

Người nọ nhíu mày, đón lấy kiếm của hắn.

Chu Thanh vừa thấy người nọ xuất thủ, đã biết không phải người bình thường, gia nhà mình căn bản không phải đối thủ của nàng.

"Tam gia, ta tới giúp ngài!" Ngay khi Chu Thanh hô to một tiếng, Tạ Tri Phi đột nhiên đè cán kiếm xuống, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được nói.

Yến Tam Hợp sắp được ra ngoài rồi, đừng đưa mình vào, đi theo ta!

Lông mày người nọ giật lên, ánh mắt lạnh lùng, dường như không quá tin tưởng.

"Tin ta đi." Tạ Tri Phi dùng sức gật đầu với nàng, liếc mắt nhìn Chu Thanh đang nhảy tới, hai thanh kiếm đồng thời đâm về phía người nọ.

Chiêu thức nhìn vô cùng tàn nhẫn, nhưng người trong nghề liếc mắt một cái đã biết là chiêu giả.

Người nọ ngẫm nghĩ một lát, bèn, thuận thế ngã xuống đất lăn lộn, vừa khéo sao lại lăn tới dưới chân Chu Thanh, bả vai bị Chu Thanh vừa vặn bắt được.

Lập tức, trường kiếm của Tạ Tri Phi đặt ngang dưới cổ nàng.

"..."

Mọi người nhìn thấy thì đồng tử đều sắp rơi xuống.

Tạ Tri Phi lạnh lùng nói: "Chu Thanh, mang đi!"

Chu Thanh kéo người nọ đi: "Vâng!"

"Tạ tam gia, tam gia, tam gia của ta ơi!" Nha dịch vội vàng chạy tới, vẻ mặt khổ sở: "Vậy, chúng ta làm báo cáo công tác thế nào đây!"

"Đơn giản!" Tạ Tri Phi lấy ngân phiếu từ trong ngực ra, ném vào tay hắn: "Tiền sửa bảng hiệu Tam gia lo, dư ra thì cho các huynh đệ uống rượu, nhưng ta phải mang người đi!"

Nha dịch nhìn số bạc: "..."

" Có bạc rồi thì ta còn ngăn cản gì nữa chứ!"

Bùi Tiếu xoa đầu gối đau đớn: "..."

"Chuyện này hình như có gì không đúng lắm!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »