Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51282 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 69
tâm cơ

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Yến cô nương không cảm thấy thế nào.

"Binh mã ti điều tra án, vậy thì điều tra vụ án gì?" Nàng chỉ hỏi ngược lại.

Thật thông minh! Nói trúng trọng tâm luôn!

Tạ Tri Phi hờ hững cười: "Mộ của lão thái thái tự dưng bị đào lên, vụ án này Binh Mã ty có thể điều tra không?"

Xung quanh yên tĩnh.

Nếu như thế, không chỉ có chuyện quan tài lão thái thái mở ra có thể che giấu quá khứ, mà còn có thể danh chính ngôn thuận tìm bất cứ kẻ nào trong Quý phủ để hỏi thăm.

Ai làm thế?

Sao lại làm thế?

Có thâm thù đại hận gì với lão thái thái?

Tất cả quá trình hóa niệm giải ma đều có thể che giấu dưới vụ án này, không ai nghi ngờ.

Ý tưởng này, quả thực rất tuyệt.

Yến Tam Hợp nhìn nam nhân cười lưu manh xấu xa trước mắt này, lúc này cũng đã cảm thấy được gì đó.

Tên Tạ phong lưu này không bất cần đời như vẻ bề ngoài.

Người này có thủ đoạn, có đầu óc, còn có.... Chút tâm cơ.

Im lặng một lát, nàng lại hỏi: "Như vậy, ta là gì của Binh mà ty?"

"Ngươi là cao thủ điều tra án ta mời tới." Tạ Tri Phi nhìn thẳng vào mắt nàng, chậm rãi nói: "Thân phận này, Yến cô nương có hài lòng?"

Bốn mắt nhìn nhau, một con ngươi đen nhánh như giếng sâu, một con ngươi bình tĩnh như nước ngầm.

Điều duy nhất có thể khẳng định chính là, hai người đều muốn thông qua đôi mắt này để nhìn thấu đối phương.

Yến Tam Hợp nhướng mày: "Quý lão gia bằng lòng thì ta cũng bằng lòng."

Bóng cao su ném tới chỗ Quý Lăng Xuyên, sắc mặt Quý Lăng Xuyên thay đổi mấy lần, rồi do dự không nói gì.

Đến mức này rồi mà còn đề phòng ta sao?

Quả thực không biết sống chết!

Tạ Tri Phi thầm cười gằn một tiếng: "Quý bá, chúng ta nói chuyện riêng một chút đi."

Hai người đến bên cạnh, Tạ Tri Phi mở miệng không khách khí: "Quý bá, con có nghe nói động tác của Ngự Sử đài mấy ngày nay rồi, hơn nữa lão Ngự Sử còn nói, ngày lên triều chắc chắn sẽ chỉ tội."

Quý Lăng Xuyên lảo đảo, đứng không vững nữa.

Ngự sử một khi chỉ tội thì bách quan đều run rẩy, cho dù là ai cũng phải e ngại ba phần.

Đây không phải chỉ là buộc tội người ở trước mặt Hoàng đế mà chắc chắn là muốn kéo một người xuống ngựa, thậm chí bỏ tù xét nhà.

Tạ Tri Phi đỡ lấy hắn, thở dài nói: "Nếu không phải nể tình Minh Đình, thì con sẽ không nhiều chuyện đi làm việc này. Quý bá, đừng do dự, không có thời gian nữa rồi."

Quý Lăng Xuyên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt trước mặt, gật mạnh đầu. Cảm thấy không đủ, lại gật thêm lần nữa.

Tạ Tri Phi vỗ nhẹ lưng ngươi, an ủi: "Còn chưa tới đường cùng, Yến Tam Hợp tuyệt đối là một đường sống."

Quý Lăng Xuyên quay lưng lau nước mắt vẩn đục, cố gắng đè nén cảm xúc đang cuồn cuộn.

......

Bữa trưa đặt ở phòng khách.

Quý Lăng Xuyên bận rộn đi sắp xếp chuyện buổi chiều, xung quanh bàn bát tiên đều có người ngồi.

Thức ăn rất phong phú, tám món mặn một món canh.

Nhưng Bùi đại nhân không hài lòng lắm, mặt hắn xụ xuống.

Một tỳ nữ lại dám ngồi ăn cơm cùng chủ tử, ai cho nàng ta lá gan đó thế?

Hắn liếc Lý Bất Ngôn.

Được ăn cùng thì ăn cùng, có cần ngẩng đầu ưỡn ngực, ra dáng đương nhiên như thế không?

Bùi Tiếu thầm đá đá chân Tạ Tri Phi: Con bà nó ngươi mặc kệ à?

Tạ Tri Phi đá lại hắn một cái: Không quản được, ăn cơm đi.

Bùi Tiếu: Ăn không vô!

Tạ Tri Phi: Tổ tông, van cầu ngài ăn đi, buổi chiều còn có chuyện chính nữa.

Bùi Tiếu: Ngươi bảo tên họ Lý kia cút đi thì ta mới ăn.

"Hai vị nè." Lý Bất Ngôn mỉm cười: "Ăn ngon miệng vào đi, coi như tích thiện hành đức cho dạ dày của ta, có được không?"

Bùi Tiếu hừ lạnh một tiếng: "Dạ dày của ngươi làm sao?"

Lý Bất Ngôn cười càng tươi: "Dạ dày của ta có thể ăn gà, nhưng không nhìn được có đứa chơi gà."

(*)Gà pinyin là kê(ji), là ji củm là phiên âm của chữ G trong từ Gay ấy à, mấy đưa tung của hay dùng từ ji để chỉ mấy bạn gay.(em đu buê đuê nên gành lắm, hé hé). Có điều dịch từ này ra cũng hong biết, nên nếu thấy câu nào em dịch là chơi gà thì cách chụy tự hiểu là chơi buê đuê giùm em ha.

Chơi gà nghĩa là sao?

Bùi Tiếu nheo mắt: Tạ Ngũ Thập, ngươi có biết không?

Tạ Ngũ Thập ho khan một tiếng: Hẳn là giống như bổ sung canxi, không phải từ hay ho gì.

Đúng lúc này, Lý Bất Ngôn hết sức tốt bụng giải thích: "Đúng rồi, chơi gà hay còn gọi là Đoạn Tụ đó."

Không khí đều ngưng lại.

Lời này rất đả thương người, rất xấu hổ, rất không lễ phép, cũng rất con bà nó khốn kiếp.

"Bùi gia ta không ăn nữa!" Bùi Tiếu ném đũa đứng lên, từ trên cao trừng mắt Lý Bất Ngôn.

"Lý phù thủy kia, ta và Tạ Ngũ Thập là quen biết từ nhỏ, là huynh đệ, là bạn tốt, không phải đoạn tụ, ngươi nghe cho rõ ràng."

"Bùi đại nhân!" Yến Tam Hợp đứng lên, ánh mắt nhìn thẳng hắn: "Lý Bất Ngôn là bằng hữu của ta, là tỷ muội, không phải tỳ nữ, ngươi hãy tôn trọng một chút."

Cổ Bùi Tiếu chậm rãi xoay cổ về phía Tạ Tri Phi: Sao các nàng biết ta đang phỉ báng Lý phù thủy?

Tạ Tri Phi: Tổ tông, ta cũng muốn biết nhắm!

......

Có câu chuyện phía trước, bữa cơm này bỗng biến thành nặng nề đến mức khiến người ta không tiêu hóa nổi.

Nuốt ngụm canh cuối cùng xuống, Yến Tam Hợp dùng nước trà súc miệng, phá vỡ sự nặng nề: "Tạ tam gia?"

Tạ Tri Phi vội vàng nói: "Yến cô nương có gì dặn dò không?"

Yến Tam Hợp: "Người hầu hạ bên cạnh lão thái thái, ngoại trừ người đã ra khỏi phủ, ta đoán chừng còn khoảng mười người."

"Ý Yến cô nương là?"

"Tam gia hẳn là đã quen thẩm vấn phạm nhân, vì tiết kiệm thời gian, chúng ta mỗi người thẩm năm người, được không?"

Tạ Tri Phi khiếp sợ vì đề nghị này của Yến Tam Hợp: "Cần ta hỏi cái gì?"

"Ngươi chỉ cần hỏi ba câu?"

"Ba câu gì?" Bùi Tiếu xen vào.

Yến Tam Hợp không nhìn hắn nói: "Trong mắt ngươi, lão thái thái là người như thế nào?"

Tạ Tri Phi: "Câu thứ hai?"

Yến Tam Hợp: "Có ấn tượng gì sâu sắc về lão thái thái không?"

Tạ Tri Phi: "Câu thứ ba?"

Yến Tam Hợp: "Ai có thể là người muốn lão thái thái chết không yên?"

Một chữ cuối cùng rơi xuống, trong lòng Tạ Tri Phi như sóng ngầm mãnh liệt.

Hắn bưng chung trà lên, làm bộ lười nhác cười nói: "Ta đã nhớ rõ ba câu hỏi này, chỉ là muốn hỏi thêm một câu."

"Chờ hỏi xong, ta sẽ nói cho ngươi biết dụng ý của ba câu hỏi này."

Tạ Tri Phi: "..."

Yến Tam Hợp: "Ngươi tới Tạ phủ mang theo mấy người mặc quan bào?"

Tạ Tri Phi: "Hai, một Chu Thanh, một Đinh Nhất."

Yến Tam Hợp: "Chu Thanh cho ta mượn dùng."

Tạ Tri Phi: "Cô nương định dùng như thế nào?"

Yến Tam Hợp: "Dùng để lập uy."

Tạ Tri Phi vừa nghe lời này, lập tức hiểu ra: "Yên tâm, tên nhóc kia đứng bên cạnh cô nương, chắc chắn là một môn thần, không ai không sợ."

Yến Tam Hợp nhìn về phía Bùi Tiếu đối diện: "Bùi đại nhân?"

Bùi đại nhân cười có chút giả dối: "Cần ta làm gì vậy, Yến cô nương?"

Yến Tam Hợp: "Tam gia hỏi, ngươi ghi chép, một chữ cũng đừng bỏ sót."

"Vậy phải viết bao nhiêu chữ chứ, Bùi gia ta mỏi tay lắm." Bùi Tiếu nhíu mày, ngón tay rất không khách khí gõ mặt bàn: "Hay là..."

Hai bà phù thủy đứng lên, sóng vai đi ra ngoài.

"..."

Bùi Tiếu á khẩu không trả lời được nửa ngày, sau đó cắn răng nhìn Tạ tam gia.

Tạ tam gia bình tĩnh, không chỉ bình tĩnh, hắn còn cong mắt cười cười.

"Ngươi là tên đáng chết." Bùi đại nhân chửi ầm lên: "Nàng ta ghê gớm thế mà ngươi không giật mình chút nào?"

Tạ tam gia liếc hắn một cái: "Ta đã thấy lúc nàng còn ghê gớm hơn, ngươi tin không?"

Còn ghê gớm hơn sao?

Bùi đại nhân thở dài một tiếng: "Ngươi nói cô nương ta tuổi còn trẻ, sao lại..."

Đừng cảm thán.

Khó khăn lắm mới được nói chuyện riêng, Tạ tam gia vội nhích đầu lại gần: "Nói mau, trước khi ta tới, ngươi đã tìm ra cái gì?"

"Nha hoàn tên Lý Bất Ngôn kia không chỉ biết nói lời khách sáo, hơn nữa ánh mắt còn rất độc." Vừa nói đến đây, Bùi Tiếu lại kích động: "Ta nói cho ngươi biết, chủ tớ hai người một xướng một hợp, phối hợp không có kẽ hở. Chủ tử liếc mắt một cái, nha hoàn lập tức hiểu, hai chúng ta ở truồng lớn lên cùng nhau cũng không ăn ý bằng các nàng."

Sắc mặt Tạ Tri Phi lạnh xuống: "Xem ra, nha đầu kia cũng phải điều tra."

"Chắc chắn phải điều tra! Lý Bất Ngôn kia mới bao nhiêu tuổi mà đã có thân thủ tốt như vậy, rốt cuộc đã luyện như thế nào? Ai dạy?"

Tạ Tri Phi nghe đến đó, sắc mặt lại lạnh thêm.

Một bí ẩn chưa được giải đáp, lại thêm một bí ẩn nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »