Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51328 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 46
quan tài

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Chu thị thấy Yến Tam Hợp rời đi, mới xoay người nhìn Đỗ Y Vân.

"Đại tẩu, tẩu coi ả ta kìa." Đỗ Y Vân ấm ức nói không nổi nữa, khóc đến co rút.

Biết rõ người này đang diễn trò, Chu thị vẫn dịu dàng kiên nhẫn nói: "Sao ngươi biết đó là thiếp của lão tam, có ai nói lung tung với ngươi phải không?"

"Còn cần phải nói sao." Đỗ Y Vân bĩu môi: "Tĩnh Tư Cư kia là nơi mà ai cũng có thể vào ở sao? Huống chi Tam ca còn bế ả!"

Chuyện trong Tạ phủ lại truyền đến tai một người họ khác?

Chu thị cười gằn trong lòng, nhưng trên mặt lại rất ung dung.

"Sao không biết nhỉ."

Đến chuyện này đại tẩu cũng không biết sao?

Đỗ Y Vân làm bộ sợ hãi kinh ngạc nói: "Ta còn nghe nói..."

"Nghe nói chuyện gì?"

Đỗ Y Vân nhìn Chu thị, dùng khăn lau nước mắt: "Đại tẩu vẫn không nên biết thì tốt hơn, không lại nổi giận cho xem."

Chu thị mỉm cười: "Nha đầu ngươi, sao đến đại tẩu cũng không chịu nói chứ?"

Đỗ Y Vân khịt khịt, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Ta còn nghe nói, người nọ không phải thiếp của Tam ca, mà là người đại ca nuôi ở bên ngoài, Tam ca chẳng qua là lớp ngụy trang thôi."

Chu thị trên mặt rất bình tĩnh: "Nam nhân cưới thiếp hay không cưới cũng chẳng phải mà nữ nhân chúng ta có thể xen vào."

"Mặc dù nói như vậy, nhưng..." Đỗ Y Vân giậm chân một cái, căm hận nói: "Đại ca đâu có phải là người như thế, đều do những nữ nhân đê tiện không biết xấu hổ kia đến dán mặt vào cửa thôi."

"Y Vân!"

"Được rồi, không cho nói thì không nói!" Đỗ Y Vân kéo tay áo Chu thị, chớp chớp mắt: "Đại tẩu về sau đừng giúp nàng ta nói chuyện nữa đó, nếu đó thật sự là thiếp của đại ca thì sao, tẩu phải để ý chứ."

Lời nói ra cực kỳ tri kỷ!

Trên mặt Chu thị có mấy phần rung động, khẽ nhẹ nhàng nói: "Ngươi nhìn ngươi xem, khóc đến sưng cả mắt rồi nè."

"Chân ta bị gãy rồi hay sao ấy, đau quá đại tẩu ơi!" Đỗ Y Vân thứ khác không có chứ mắt nhìn rất tốt, lúc nên châm ngòi châm ngòi, lúc nên làm nũng sẽ làm nũng. Không ai có thể từ chối được.

Quả nhiên, Chu thị biến sắc: "Các ngươi chết cả rồi sao, còn không mau đỡ cô nương vào trong phòng ta, tìm một lang trung đến xem một chút?"

Vâng!

Hai ba nha hoàn đỡ, dỗ dành, vây quanh Đỗ Y Vân rời đi.

Nha hoàn Nghê Nhi đứng lên, vội vàng hành lễ với Chu thị rồi cũng đi theo.

Đám người đi xa rồi, khuôn mặt ôn hòa của Chu thị mới chậm rãi trầm xuống.

Đám nô bộc nha hoàn nhìn thấy thì vội vàng quỳ xuống.

"Những ai truyền những lời này của ta truyền ra ngoài, hoặc nói lung tung trước mặt Đỗ cô nương thì tối nay đến chỗ ta nhận sai, ta sẽ cho qua lần này, nếu không đến." Chu thị thản nhiên cười: "Để chúng ta xem thử, ta có thể tìm ra người đó hay không. Đến lúc đó đừng trách ta không nể mặt."

"Vâng!"

"Lui xuống cả đi!"

Mọi người vội vã tản ra, chỉ có một người không đi. Người này chính là nha hoàn hồi môn của Chu thị Xuân Đào.

Xuân Đào nghiêm nghị nói: "Đại phu nhân quan lý gia đình này đã được mấy năm, còn có người dám to gan đưa tin tức cho Đỗ cô nương bên kia thì có thể thấy được..."

"Có thể thấy được tiền Đỗ Y Vân thưởng rất nhiều, nếu không sao có thể coi lời của ta như gió thoảng bên tai."

Xuân Đào thấy lòng nàng rõ ràng thì trái tim cũng quay về lại chỗ cũ.

Đỗ Y Vân này nhìn nhu thuận đáng yêu nhưng mưu mô còn nhiều hơn cả tổ ong vò vẽ. Tuổi còn nhỏ mà lại khéo léo chuyện trong nhà như thế, đại phu nhân cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt với nàng.

Chỉ là Yến cô nương kia...

"Đại nãi nãi, nàng rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ thật sự là người của... đại gia."

Chu thị liếc Xuân Đào một cái, làm nàng sợ tới mức vội vàng thu lời lại.

"Đúng hay không đúng thì cũng không phải để chúng ta bàn, đây là điều đầu tiên, còn điều thứ hai..." Chu thị hơi ngẩng đầu lên, nhìn phía chân trời xa xa: "Có người cười với ngươi, có người lạnh lùng với ngươi, trong thời gian ngắn thì chắc chắn không nhìn ra tốt xấu, ở lâu ngày thì mới lộ ra. Nàng là ai, không cần cố ý hỏi thăm, chúng ta cứ mở to mắt ra mà xem thử!"

(Nữ nhân như bà này làm đương gia là đúng, mới còn nhỏ tuổi mà tính tình kiểu đâu vào đó, hợp ví anh đại ghê, không hổ là vợ chồng)

Sự phồn hoa của thành Tứ Cửu rất khó dùng ngôn ngữ để hình dung.

Tửu lâu, quán trà, tiệm tơ lụa, phường trang sức...

Yến Tam Hợp cảm thấy ánh mắt của mình hình như không đủ dùng... Khó trách quan lại trong thiên hạ đều gọt nhọn đầu, muốn chen vào trong này.

"Cô nương có mệt hay không, có muốn ngồi xuống uống chén trà xanh không?"

"Không cần."

Bên kia là cửa hàng vải gấm nổi tiếng nhất kinh thành, cô nương vào xem đi."

"Không xem!"

"Thế thì Bảo Ngọc Hiên, dù sao cũng phải xem một thứ chứ!"

"Không xem."

Cô nương Thang Viên hết chiêu rồi.

"Mấy thứ mà nữ tử của kinh thành thích nhất đều không có hứng thú, không muốn xem, vậy Yến cô nương thích cái gì thế ạ?"

"Ta muốn xem cái kia!"

Thang Viên men theo tay Yến Tam Hợp nhìn qua, suýt nữa thì hụt hơi... Đó lại là một cửa hàng áo liệm.

Yến Tam Hợp đi vào tiệm áo liệm, sờ sờ cái này, sờ sờ cái kia, sau khi nhìn hai cỗ quan tài nửa ngày còn trò chuyện với chủ quán.

"Ông chủ, chất liệu này là gì thế?"

"Cô nương đúng là có mắt nhìn, đây là quan tài gỗ lim tơ vàng thượng hạng, đặt người nằm vào, ba năm không thối, năm năm không thối."

"Ta có thể sờ thử không?"

"Cô nương cứ sờ đi, cô nương xem những hoa văn điêu khắc này công với chất liệu này đi, tất cả tuyệt đối là hàng chất lượng cao nhất."

"Chất liệu đúng là rất cao, không biết nằm vào có thoải mái hay không nhỉ."Yến Tam Hợp nhướng mày: "Ông chủ, ta có thể thử xem không?"

Ông chủ: "..."

Thang Viên chỉ cảm thấy sau lưng gió lạnh thổi vù vù, tay chống khung cửa lùi ra sau, sau đó ngã ngồi trên ngưỡng cửa.

Đúng lúc này.

Chỉ huy sứ Tạ Tri Phi của Binh mã ti Ngũ thành cưỡi ngựa tuần tra trên đường, liếc mắt thấy Thang Viên ngồi ở cửa tiệm áo liệm thì bàn tay nắm chặt dây cương.

Nha đầu này là mua bên ngoài vào, không phụ không mẫu, đã yên đang lành thì đến tiệm áo liệm làm gì?

Hắn khó hiểu xoay người xuống ngựa, ném dây cương vào tay Chu Thanh, rồi sải bước đi qua.

Thang Viên cảm thấy có người đứng trước mặt, vừa ngẩng đầu thì thấy là Tam gia, cố gắng chống người đứng lên.

"Tam gia?"

"Sao ngươi lại ở đây?"

"Nô tỳ dẫn Yến tiểu thư ra ngoài dạo chơi."

"Dạo chơi gì mà đến đây? Ngươi dù sao cũng là người làm lâu năm trong phủ, sao lại..." Nửa câu sau Tạ Tri Phi nuốt sống.

Trong cửa hàng, Yến Tam Hợp một chân đạp trên ghế thấp, một chân đạp vào trong quan tài, đang muốn nằm xuống.

Tạ Tri Phi vội xông vào, túm lấy người: "Yến Tam Hợp, ngươi làm gì vậy hả?"

Yến Tam Hợp nhìn là hắn, cực kỳ chê bỏ.

Đầu tiên là "Tạ tam phu nhân", sau đó là Tạ tam gia... Hôm nay ra ngoài quả nhiên không xem hoàng lịch.

"Này!"

"Ngươi còn khinh ta ra mặt à?!" Tạ Tri Phi nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi có biết đây là thứ gì không?"

"Quan tài!"

"Biết còn trèo vào bên trong, ngươi điên rồi sao? Mau ra ngoài cho ta!"

Tạ Tri Phi quay đầu: "Ông chủ này, nàng đã điên ngươi cũng điên theo sao, thứ này là thứ tùy tiện để cho người sống nằm sao?"

Ông chủ vừa thấy là một quan gia, thì sợ tới mức vội vàng nhét bạc còn chưa ủ nóng trong tay lại cho Yến Tam Hợp."

"Cô nương, van cầu ngươi mau xuống đi, ta không làm việc mua bán này nữa đâu."

Tạ Tri Phi trừng mắt: "Mua bán gì?

Ông chủ ngẩn ra.

Tạ Tri Phi quát: "Nói!"

"Thưa quan gia!" Vẻ mặt ông chủ khẩn thiết, liên tục xua tay giải thích: "Ngài đừng hiểu lầm, cô nương này nói muốn nằm vào xem cảm giác ở bên trong quan tài có thoải mái hay không."

Tạ Tri Phi: "..."

***Anh giàu mà, mua cho chị nhà cái quan tài thay giường ngủ đi, ba năm năm không sợ thối mà, đỡ tắm, ha ha

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »