Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51260 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 85
hóa giải

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Ngay khi Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đang ngây người ra đột nhiên từ xa truyền đến một tiếng quát.

"Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra."

"..."

"Không nghe thấy ta nói sao, bỏ tay bẩn của ngươi ra!"

"Ông đây sờ thì đã làm sao, con bà nói ngươi là ai chứ, cút!"

"Ta con bà nó là bà cô của ngươi, còn dám sờ nàng một cái thì bà đây đập ngươi chết!"

Bùm!

Cạch!

A!

Trong đầu Tạ Tri Phi kêu âm một tiếng: "Là... nàng sao?"

"Chứ ai nữa!" Giọng nói này có hóa thành tro Bùi Tiếu cũng nhận ra.

Hỏng rồi!

Tạ Tri Phi căn bản không kịp ngẫm nghĩ, xoay người lao ra ngoài.

Bùi Tiếu nhìn người đứng sau lưng, lại nhìn Tạ Tri Phi đã chạy xa, rồi cũng nghiến răng đi theo.

Trong cửa thứ hai, các nữ quyến Quý phủ núp ở trong góc, có người mặt xám như tro tàn, có người im lặng rơi lệ.

Trong đó có một tiểu cô nương xinh đẹp, tóc rối bù, rụt đầu vào trong ngực mẫu thân ruột nhà mình, run lẩy bẩy.

Trên bãi đất trống, bảy tám Cẩm Y Vệ đang vây quanh Lý Bất Ngôn, đại đao, trường thương, nhuyễn kiếm quấn lấy nhau.

Nhuyễn kiếm trong tay Lý Bất Ngôn múa như một con rồng, nhìn như không có chiêu thức gì, nhưng tất cả đều là sát chiêu.

Thực ra lúc vừa giao thủ, nàng đã phát hiện những Cẩm Y Vệ này được huấn luyện nghiêm chỉnh, thân thủ ai nhất đều không tệ, bản thân quả thực không nên xen vào việc của người khác.

Nhưng...

Khóe mắt Lý Bất Ngôn cong lênh khinh khỉnh.

Mẫu thân nói, làm người đừng cẩu thả, thời gian lâu dần sẽ giống như chó bị đánh nằm sấp xuống, có kéo thế nào cũng không dậy nổi.

Chu Thanh đứng bên nhìn đến kinh hồn bạt vía, vội thấp giọng nói: "Yến cô nương, mau ngăn nàng lại."

Ánh mắt Yến Tam Hợp lạnh lùng trầm xuống: "Tại sao phải ngăn nàng lại?"

Sao lại không thông minh nữa rồi?

Chu Thanh sốt ruột đến giậm chân: "Bảy tám Cẩm Y Vệ thì không thành vấn đề, vấn đề là bên ngoài còn có bảy tám trăm người!"

"Vậy thì có thể để cho tiểu thư Quý gia bị người khác khi dễ, sờ mó sao?"

Yến Tam Hợp nghênh đón tầm mắt Chu Thanh: "Là nam nhân thì bước lên đây giúp, sợ thì câm miệng!"

"..."

Chu Thanh lúc này cuối cùng cũng cảm nhận được, vì sao gia nhà mình gặp Yến Tam Hợp thì chẳng bao giờ tiếp lời được.

Người này... Quả thực không nói lý!

Ngay khi Chu Thanh sốt ruột đến độ không biết làm sao thì chợt nghe thấy một tiếng rống giận kinh thiên động địa.

"Đều dừng tay hết cho Tam gia!"

Lúc nghe thấy tiếng rống này, Chu Thanh chợt thấy run rẩy.

Thân thể hắn giống như mũi tên nhanh chóng nhảy đến bên người Lý Bất Ngôn, nhân lúc mọi người đang ngây ra thì túm lấy tay nàng, dùng sức vung về phía sau.

Lý Bất Ngôn thuận thế lộn nhào trên không trung hai cái, vững vàng dừng lại bên cạnh Yến Tam Hợp.

Biến cố này xảy ra rất đột ngột, chờ bảy tám Cẩm y vệ kia hoàn hồn thì Tạ Tri Phi đã dừng lại trước mặt bọn họ, hai tay ôm quyền, cười đến híp mắt.

Chư vị quan gia, tại hạ là Binh Mã ti Bắc thành Tạ Tri Phi, nghĩa muội nhà ta tính tình nóng nảy, tính tình nóng nảy, có chỗ nào đắc tội thì ta xin bồi tội giúp nó.

Giống như quan viên trong thành Tứ Cửu không ai không biết Tạ Đạo Chi, kẻ làm việc ở Cẩm Y Vệ cũng không ai không biết Tạ Tri Phi.

Người này tuổi còn trẻ đã ngồi vững vàng ở chúc chỉ huy sứ binh mã ty Bắc thành:

Vừa dựa vào việc cha hắn ở trong nội các.

Hai là dựa vào đại ca của hắn làm việc ở Hàn Lâm Viện.

Ba là dựa vào hắn gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.

Bốn là dựa vào việc hắn ra tay hào phóng, tiêu tiền như rác.

Cẩm Y Vệ và Ngũ Thành Binh Mã Ti đều có hợp tác trong rất nhiều công việc.

Chuyện Cẩm Y Vệ không kịp làm thì binh mã ti ngũ thành sẽ tiếp nhận. Hai bên thuộc kiểu ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng gặp.

Hai nha môn cách cũng gần, rảnh rỗi thì đi qua chơi, Cẩm Y Vệ xưng huynh gọi đệ với hắn, thật sự không ít.

Mọi người thấy hắn khách khí thì cũng không tiện nổi điên.

Một người trong đó rất thân thiết với Tạ Tri Phi, hắn nháy mắt với Tam gia, miệng lại bĩu môi hích hích về phía khác.

Tạ Tri Phi cúi đầu nhìn, rồi hít sâu một hơi.

Khuôn mặt người nọ sưng như đầu heo, lỗ mũi khóe miệng còn đang chảy máu ra, hai cánh tay vô lực rũ xuống, hiển nhiên là vừa bị người ta tháo xuống.

Ra tay tàn nhẫn như vậy sao?

Tạ Tri Phi nhìn thoáng qua Chu Thanh, Chu Thanh lập tức đi tới bên cạnh người nọ, "Răng rắc, răng rắc" hai tiếng, bẻ cánh tay về lại chỗ cũ.

Cánh tay vừa về chỗ cũ thì hai tờ ngân phiếu đã đưa tới.

"Huynh đệ, thật sự xin lỗi, tính tình nghĩa muội này của ta, phụ thân ta cũng không quản được, thật sự là hết cách rồi. Ta bồi thường giúp nó, lát nữa chúng ta gặp nhau ở Xuân Phong lâu, gọi các huynh đệ đi cùng, Tam gia bày tiệc rượu bồi tội."

Tam gia bồi thường cho ngươi...

Tam gia bày rượu bồi tội cho ngươi...

Tam gia là ai?

Cho dù ngươi mặc kệ Tam gia là ai, thì ngươi cũng phải nghĩ đến người phía sau Tam gia là ai chứ!

Huống chi lúc này ở trước mặt các huynh đệ, Tam gia đã cúi đầu cho hắn mặt mũi rồi.

Người nọ lau máu trên mặt, hừ hừ nói: "Trương Phi ta nể mặt Tam gia, nếu là đổi người khác thì việc này không xong đâu!"

"Trương Phi huynh đệ, nghĩa khí!" Tạ Tri Phi ôm người hắn, cười híp mắt nói: "Vì bằng hữu này, Tam gia ta kết chắc, sau này qua lại nhiều hơn nhé."

Ai mà không biết Tam gia thích nhất là dẫn người vào trong Tần Lâu Sở Quán, nghe tiểu khúc, uống rượu ôm mỹ nhân."

Trương Phi thầm nói trận này đánh rất đáng, về sau đi theo Tam gia lăn lộn, còn lo không có nữ nhân sờ à.

"Tam gia nói lời giữ lời nhé?"

"Tam gia ta có lúc nào không giữ lời đâu." Tạ Tri Phi đảo mắt qua đầu nữ quyến Quý gia, khóe miệng hiện lên ý cười, thầm nghĩ Tam gia ta sẽ tìm cho ngươi một viện cười nửa bước điên.

Trận chiến ta sống ngươi chết được hóa giải qua dăm ba câu của Tạ Tri Phi.

Lý Bất Ngôn trợn mắt há hốc mồm: "Gia nhà ngươi... thật lợi hại."

Chu Thanh nghe xong thì yên lặng gật đầu.

"Giấu cũng sâu lắm!" Yến Tam Hợp thình lình bổ sung một câu.

Chu Thanh nghe xong, yên lặng dịch sang bên cạnh.

Hắn muốn tránh mấy người thông minh xa ra.

"Khoan đã!" Trong bầu không khí vui vẻ của hai huynh đệ thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Từ Lai thong thả bước lên trước: "Tam gia bên trái một nghĩa muội, bên phải một nghĩa muội, đúng là có phúc."

"Ơ, thì ra là Từ đại nhân đó à." Tạ Tri Phi nhướng mí mắt: "Cơn gió nào thổi ngươi đến Quý gia thế?"

"Phụng mệnh Hoàng thượng, tra xét Quý gia." Từ Lai ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Bắt được một nữ tặc cầm dao ở cửa sau Quý gia, Tam gia nói là nghĩa nữ của Tạ gia, Tạ gia có quan hệ với nữ tặc từ khi nào thế?"

Lời này là mắng cả Tạ Đạo Chi.

Tạ Tri Phi vội bảo Chu Thanh đưa đôi chủ tớ kia đi, chỉ sợ với tính tình nóng nảy của Lý Bất Ngôn, thì lúc nhìn thấy thảm trạng xét nhà sẽ đối đầu với người Cẩm Y Vệ nữa mấy.

Hắn vốn cảm thấy kỳ lạ vì sao bọn người Chu Thanh đi nửa ngày rồi mà bây giờ vẫn còn ở Quý phủ, lần này, xem như có đáp án rồi.

"Từ đại nhân đừng dọa ta chứ, nghĩa muội ta chơi múa côn, múa thương là chuyện thường ngày thôi, mấy việc như ăn trộm thì nó không bao giờ làm, cũng không có gan làm."

"Không có gan ư?" Từ Lai ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Vậy bảng hiệu Hình bộ của ta bị gió thổi xuống ư?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »