Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51161 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 39
phụ thân

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Từ Ân đường.

Bên trong trong.

Tạ Đạo Chi nói lại tâm ma của Yến Hành cho lão thái thái nghe, lão thái thái nghe xong thì khóc như mưa, rất lâu cũng không nói nên lời.

Tạ Đạo Chi ôm ngực trái đang đau âm ỉ: "Mẫu thân, con muốn giữ lại đứa bé kia."

Mắt lão thái thái sáng lên.

"Chỉ là làm sao để giữ người lại thì còn phải nghĩ cách."

"Dù là cách gì." Lão thái thái lau nước mắt nói: "Chúng ta nợ người ta quá nhiều rồi, mấy đời cũng không trả hết!"

"Tổ mẫu, phụ thân." Tạ Nhi Lập thấy sắc mặt hai vị không tốt thì bình tĩnh nói: "Việc này không sốt ruột được, còn phải bàn bạc kỹ hơn."

Tâm trạng căng thẳng mấy ngày vừa được phóng thích, Tạ Đạo Chi mệt mỏi nói với nhi tử: "Con ở cùng tổ mẫu, ta về phòng nghỉ ngơi một lát."

"Để con tiễn phụ thân."

"Không cần."

Tạ Đạo Chi đầu nặng chân nhẹ trở lại thư phòng, một mình ngồi trống rỗng trong ghế thái sư, nghĩ đến nửa đời sau của Yến Hành, nghĩ đến tâm ma của ông, vừa thương cảm vừa bất đắc dĩ.

Cơn buồn ngủ ập tới, đến chút sức đứng dậy bò lên giường cũng chẳng còn, hắn bèn nằm sấp trên bàn ngủ.

Kỳ là là thân thể lại bay lên.

Bay tới một ngôi viện, những phòng trong viện tối đen, chỉ có sương phòng phía là có ánh sáng, còn truyền ra tiếng nói chuyện.

"Bên ngoài nổi gió rồi, con đi ngủ sớm đi."

"Nương, người đi ngủ trước đi, con luyện chữ thêm lát nữa đã."

"Chữ của con, thầy dạy đều khen đẹp rồi."

"Nhưng ông ta không khen."

"Cả ngày cứ ông ta ông ta, gọi một tiếng phụ thân khó như vậy sao?"

"Nương!"

"Được, được, được, ta không nói nữa."

Thiếu phụ trẻ tuổi đi ra khỏi phòng, dừng chân trong sân thở dài thật dài.

Tạ Đạo Chi lơ lửng giữa không trung, mắt kinh ngạc trợn lớn.

Thế mà lại là mẫu thân.

Vậy, người trong phòng kia, là ta sao?

Là Tạ Đạo Chi lúc tám tuổi.

Tiểu Đạo Chi xoa cổ tay mỏi nhừ vài cái, tiếp tục cầm bút lên.

Cạch!

Cửa sổ bị gió thổi bay, giấy trên bàn bị gió thổi bay.

Hắn vội vàng đứng dậy đi đóng cửa sổ, vừa ngước mắt lên đã thấy có người đạp bóng đêm mờ mịt đi tới.

Người nọ chậm rãi đến gần, quần áo thanh lịch, hai mắt sâu không thấy đấy.

Bàn tay căng thẳng của tiểu Đạo Chi không biết nên để ở đâu.

"Đang viết chữ à?"

"Vâng!"

"Đưa ta xem nào."

Hắn hoảng hốt đi tới trước bàn sách, muốn chọn một tờ đẹp nhất.

"Cái nào cũng được." Nam nhân nói.

Tiểu Đạo Chi không dám chậm trễ, tùy tiện rút một tấm đưa qua, lại càng không dám ngẩng đầu, chỉ liếc mắt xem thử sắc mặt của người nọ.

Người nọ nhướng mày.

"Xong rồi!" Tiểu Đạo Chi thầm nghĩ, lại bị mắng rồi.

"Ta, ta sẽ viết lại." Cậu cúi đầu xuống.

"Viết khá lắm."

"Hả?"

"Viết rất khá, hơn nữa mấy nét bút này rất có khí khái."

Niềm vui sướng tột cùng vọt lên từ trong lòng, tiểu Đạo Chi khịt mũi, nước mắt rơi xuống.

"Khóc gì thế?" Nam nhân hỏi.

"Chưa bao giờ người khen ta, đây là lần đầu tiên."

Người nọ lấy khăn từ trong ngực ra, đưa qua: "Để ý như vậy sao?"

"Ta... Tiểu Đạo Chi nhận lấy khăn, mặt lập tức đỏ lên, cảm giác mình khóc có hơi vô lý gây sự."

Nhưng mà, cậu thật sự để ý.

Cậu cố lấy dũng khí nói: "Ta cố gắng và chăm chỉ như vậy, chỉ muốn để người nhìn thấy, muốn... muốn người khen ta một câu."

Người nọ quát lớn: "Nông cạn!"

"Nông cạn chỗ nào?" Tiểu Đạo Chi cảm thấy mình quá oan uổng: "Người còn giỏi hơn cả thầy giáo, thầy giáo khen không tính, người khen mới tính."

"Ta khen cũng không tính, còn có người còn giỏi hơn ta."

"Còn ai giỏi hơn người nữa, ta không tin!" Người nọ nhẹ nhàng lắc đầu.

"Trời đất rộng lớn như vậy, ngươi đứng trong một tấc vuông thì chỉ có thể nhìn thấy chuyện trong một tấc vuông này mà thôi, ngươi phải đi về phía trước."

Nghe đến đó, Tạ Đạo Chi lơ lửng giữa không trung lại nhịn không được, la lớn: "Vì nguyên nhân này mà người để ta và mẫu thân đi sao?"

Một câu này vừa hét lên, thì có một sức mạnh thật lớn kéo Tạ Đạo Chi đi xuống.

Không kịp phát ra bất cứ âm thanh gì, thì hắn đã đi vào trong thân thể của Tiểu Đạo Chi.

Sau đó, hắn kinh ngạc phát hiện, thân thể của mình đang lấy tốc độ không thể ngờ được nổi lớn lên, trong nháy mắt đã lớn bằng dáng vẻ lúc bốn mươi tám tuổi.

Xiêm y giặt đến bạc màu đã đổi thành quan bào uy phong lẫm liệt.

Ánh mắt người nọ không có chút thay đổi, chỉ thở dài: "Ngươi xem, ngươi bây giờ không phải rất có tiền đồ..."

"Ta...." Tạ Đạo Chi á khẩu không trả lời được.

Đến gần hơn hắn mới nhìn thấy trên mặt người nọ chất đầy nếp nhăn, giống như vỏ cây già, chỉ có hai mắt mà rạng rỡ tỏa sáng, không có chút vẩn đục, mang theo ngạo khí và khí thế bẩm sinh.

"Thực ra ta cũng không biết mình sẽ có tâm ma, con người luôn thấy rõ người khác chữ thấy không rõ chính mình." Người nọ khe khẽ thở dài: "Vẫn là ta quá tham lam!"

"Không phải, là ta và nương không xứng với người."

"Những thứ đó đã không còn quan trọng nữa."

"Quan trọng."

Tạ Đạo Chi thầm nói: Đối với ta rất quan trọng.

"Người là một người tốt."

"Ta là một người khiến gia đình lụn bại."

"Không phải!" Tạ Đạo Chi chua xót khổ sở.

"Người là một người sạch sẽ, thế gian dơ bẩn này không chưa được sự sạch sẽ, đây không phải lỗi của người mà là lỗi của thế gian này, là lỗi của những người như chúng ta."

Ánh mắt người nọ thật lâu mới đặt ở trên mặt hắn.

Tạ Đạo Chi lần đầu tiên lớn mật nhìn lại hắn, hốc mắt ướt át.

"Đừng hận chính mình, sự tồn tại của người khiến cho chúng ta thấy lương tâm của mình bẩn thỉu bao nhiêu, đen tối bao nhiêu, xấu xa bao nhiêu."

"Người nọ nghe xong, thì không vui cũng không buồn, sắc mặt hờ hững, giống như đang nghe một chuyện chẳng liên quan gì đến mình."

"Không phải còn đang lấy lòng người đâu, con là thật lòng nghĩ vậy."

"Ta biết." Người nọ quay lưng lại, ánh mắt không biết nhìn về hướng nào.

"Thế sự như một giấc mộng lớn, cuộc đời được mấy độ thu mát. Người tốt, là thứ xưng hô tàn nhẫn nhất trên đời này."

Tạ Đạo Chi chợt xấu hổ đỏ mặt tía tai.

Lời nói vừa rồi của mình giống như bộ quan phục trên người hắn, là từ trên cao nhìn xuống, là sự khinh nhẹ trước nay chưa từng có.

Đang không biết làm thế nào cho phải thì người nọ đột nhiên xoay người.

Mặt đối mặt, mắt đối mắt.

Đêm, cực kỳ tối.

Ánh nến, nhảy nhót trong gió.

"Ở thế gian này thì làm kẻ phàm tục vẫn tốt hơn." Tốc độ nói của hắn rất chậm, mang theo một chút bi thương: "Chỉ kẻ phàm tục cũng có khó khăn của kẻ phàm tục."

Người nọ chậm rãi vươn tay đặt trên đầu hắn, nhẹ nhàng xoa.

"Con à, con cố gắng nhé!" Một tiếng con à khiến cho trái tim vốn áy náy chật vật của Tạ Đạo Chi chợt vỡ vụn, nước mắt như vỡ đê, phun trào chảy ra.

"Phụ thân..."

Tạ Đạo Chi hét to một tiếng, bừng tỉnh từ trong mộng.

Trong hai mắt đẫm lệ mông lung, hắn nhìn thấy gương mặt lão tam lại gần.

"Phụ thân, người làm sao vậy..."

"Sao người không nói gì thế!"

Tạ Đạo Chi nhắm mắt lại, hơi ấm trên đỉnh đầu khi được người nọ xoa, men theo bốn kinh tám mạch làm ngực hắn nóng lên.

Đây là độ ấm mà hắn trông mong bốn mươi năm.

Đây là tình thân mà hắn mong đợi bốn mươi năm.

Cuối cùng cũng đã có.

Nhưng cũng sẽ không có được nữa.

Hai hàng nước mắt của Tạ Đạo Chi lại lăn xuống.

"Tam Nhi à, phụ thân đời này không còn phụ thân nữa rồi!"

Hôm nay dừng ngang đây hen, em chúc mọi người giáng sinh vui vẻ ạ!!!!!!!!!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »