Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51283 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 27
cảnh giới

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Nếp nhăn bên khóe mắt Tạ lão thái thái càng sâu hơn.

Đó là điều khiến bà cực kỳ day dứt.

"Cái đền thờ gì đó đặt ở trên đầu ta, thì sao ta dám nói? Đó là tội khi quân đấy!"

Tai Tạ Đạo Chi lại ù đi lần nữa.

Năm đó, Lễ bộ tới hỏi chuyện mẫu thân thủ tiết, vì hắn hận hai năm kia thấu xương nên không chút suy nghĩ mà nói mẫu thân mình thủ tiết nuôi lớn hắn.

"Thì ra là do ta!" Tạ Đạo Chi chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó vọt lên, miệng há ra phun một ngụm máu.

"Phụ thân?"

"Còn à!"

Hai huynh đệ một trái một phải đỡ lấy hắn.

Tạ Nhi Lập kêu Tạ tổng quản mời thái y, Tạ Đạo Chi vội túm lấy tay nhi tử.

"Đừng kêu." Hắn hữu khí vô lực: "Máu này phun ra là tốt rồi."

Tạ Nhi Lập quay đầu: "Lão tam?

Tạ lão tam vội đưa trà ấm đến bên miệng Tạ Đạo Chi: "Phụ thân, súc miệng đi."

Tạ Đạo Chi đẩy chung trà ra, ánh mắt chuyển về phía Yến Tam Hợp.

Đó là ánh mắt áy náy, khổ sở, thương tâm, hối hận... Vô số loại tình cảm đan xen cùng một chỗ, không thể dùng ngôn ngữ để nói hết được.

"Yến cô nương, ông ấy mấy năm nay... đã sống ra sao, có thể nói cho ta biết không?"

"Nói thì không cần." Yến Tam Hợp mặt mày không hề xúc động: "Với tình tình cũng ông ấy thì hẳn cũng khinh thường nói với ngươi.

"Yến - cô - nương!" Tạ Đạo Chi chỉ cảm thấy có một con dao găm đâm vào ngực, đau đến mức phải kêu lên.

Hai huynh đệ đột nhiên cảm giác trọng lượng trên tay trở nên nặng nề, biết phụ thân không chống đỡ được nữa, vội vàng đỡ người ngồi vào ghế.

Tạ Tri Phi quay đầu liếc Yến Tam Hợp.

Cũng thật tàn nhẫn!

"Nếu chân tướng đã rõ rồi thì các ngươi không cần muốn chết muốn sống ở trước mặt ta nữa." Yến Tam Hợp nói còn ác hơn: "Thứ nhất nói với ta cùng vô dụng, thứ hai người chết rồi thì không nhìn thấy, nếu thật sự cảm thấy áy náy, thì ngày sau tới âm tào địa phủ rồi nói với ông ấy."

Mọi người: "..."

"Ta còn có việc, có thể đi chưa?" Ánh mắt Yến Tam Hợp lạnh lùng.

"Cháu à." Nàng càng như thế, trong lòng Tạ lão thái thái càng áy náy, bà chống quải trượng đứng lên: "Là Tạ gia ta có lỗi với ông ấy, xin lỗi các ngươi, ta dập đầu bồi tội với ngươi!"

"Tổ mẫu!"

"Lão tổ tông!"

Tạ tam gia vội vàng đặt chung trà xuống, đỡ lấy Tạ lão thái thái, dùng sức ấn bà ngồi xuống.

"Bà làm gì vậy, nếu phải dập đầu bồi tội thì phải là huynh đệ chúng ta dập đầu, Yến cô nương, ngươi nói có phải hay không?"

Yến Tam Hợp không nói lời nào.

Bị nàng làm xấu hổ, Tạ tam gia chỉ "À" một tiếng rồi xem như không có gì.

"Nhanh lên, ngồi vững vào, ta thay lão tổ tông, thay phụ thân ta dập đầu ngươi mấy cái, mười cái không đủ thì một trăm cái, một trăm cái không đủ thì một ngàn cái, có thể..."

"Ngươi tên gì?" Yến Tam Hợp lạnh lùng ngắt lời.

"Cái bộ mặt này của Tam gia ta thật là..." Tạ Tam gia sờ soạng gương mặt mình: "Họ Tạ thì không cần phải nói nhỉ, ta tên Tri Phi, tự Thừa Vũ, cứ gọi ta Thừa Vũ là được."

"Ta với ngươi chắng có quan hệ gì sất!" Yến Tam Hợp đón lấy ánh mắt hắn.

"Tạ Tri Phi, lời tiếp theo, ngươi nghe cho kỹ đây." Khẩu khí của nàng nghiêm túc làm Tạ tam gia không khỏi lo lắng: "Trên đời này, thứ không đáng giá nhất chính là sự hối hận đối với người chết. Ba mươi ba tầng trời, một tầng một cảnh giới, cảnh giới của ông ấy, các ngươi với không tới, ta cũng với không tới."

Ánh mắt Yến Tam Hợp sắc bén: "Ta không có thời gian ở đây chia tay với các ngươi, tâm ma của ông một ngày không trừ, mọi việc một ngày vẫn chưa kết thúc. Lão thái thái xé hưu thư, theo lý vẫn là người bên gối của ông, Tạ gia các ngươi cũng lo mà cẩn thận."

Tạ tam gia đột nhiên nhớ tới chuyện của Quý gia, cả kinh nói: "Yến cô nương, chẳng lẽ..."

Yến Tam Hợp: "Có thể tham khảo vết xe đổ của Quý gia."

Tạ tam gia: "..."

Sao nàng ấy biết ta nghĩ đến Quý gia?

"Không có cách hóa giải, chỉ có thế tự cầu phúc." Yến Tam Hợp lạnh băng nhìn Tạ tam gia: "Lời của ta, ngươi nhớ kỹ vào?"

Nàng đâu phải nói với hắn, rõ ràng là đang nói cho người Tạ gia nghe.

Tạ tam gia nặng nề gật đầu.

"Núi xanh không đổi, sông kia chảy dài, ta với Tạ gia các ngươi không hẹn gặp lại!"

"Này, sao lại không hẹn gặp lại chứ, ta..."

"Cút ngay!" Mặt Yến Tam Hợp đỏ như máu, không còn là lạnh lẽo đen kịt mà đỏ đến đáng sợ, trong hốc mắt còn có nước chảy ra.

Trong lòng Tạ Tri Phi run lên, theo bản năng tránh sang một bên.

Yến Tam Hợp lấy góc áo lên lau, rồi bước lên cầu thang.

Cửa vừa đóng, nước mắt rơi xuống, nàng che miệng, cả người run rẩy không ngừng, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ như dã thú lâm vào tuyệt cảnh.

Thật mỉa mai!

Ông suy nghĩ cho bọn họ chu toàn như thế, dùng trái tim thật lòng thẳng thắn vô tư để trả giá, nhưng bọn họ thì sao?

Có chút thật lòng nào với ông không?

Ông bị ngốc hả? Bị ngốc sao!

Yến Tam Hợp cuối cùng chịu không nổi, dựa tường chậm rãi ngồi xổm xuống.

Nàng đột nhiên nghĩ đến buổi tối cuối cùng của ông, rõ ràng là thời gian ngủ, thế nhưng lại khoác xiêm y đến phòng nàng ngồi xuống. Dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Nàng vui vẻ: "Ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi."

Ông cũng vui vẻ: "Ta rõ ràng như vậy sao?"

Nàng liếc mắt: "Có mù mới nhìn không ra."

Ông cười rồi thở dài, nói: "Nếu như chuyện gì cũng để trong lòng thì con người ta không thể nào đi về phía trước được, thứ gì nên buông xuống thì phải buông xuống, nếu không chỉ làm khổ chính mình."

Nàng quay mặt đi: "Ông nói những thứ này làm gì?"

Ông đứng lên, xoa xoa đầu nàng: "Nếu không nói thì sau này e là không có cơ hội, dù sao cũng là ông cháu, ta mong cháu luôn sống thật tốt."

Cho nên, lời ông với cháu là lời tạm biệt sao?

Nhưng mà, không phải ông cũng không buông xuống được đó sao?

Còn nữa, ông rốt cuộc là không buông được điều gì thế?

Yến Tam Hợp lau nước mắt, cầm lấy tay nải trên bàn buộc lên người, sau đó đi xuống cầu thang.

Nàng đi từng bước rất vững vàng, lúc đến đại sảnh thì chẳng thèm nhìn về phía đám người Tạ gia một cái, mà trực tiếp mở cửa lớn bước vào trong bóng đêm vô biên."

Yến Tam Hợp rời đi rất lặng lẽ, nhưng đối với lão thái thái và Tạ Đạo Chi thì lại là một đòn trí mạng.

Đây hiển nhiên lại là một Yến Hành.

Cốt khí kiêu ngạo tự phụ nhập vào máu, rõ ràng mang một bụng tủi thân ấm ức cũng không chịu nói với người ngoài, chỉ hờ hững như không có gì.

Thật lâu sau.

Tạ lão tam phục hồi tinh thần, kéo kéo xiêm y của Tạ nhi Lập: "Đại ca!"

Tạ Nhi Lập nhìn lão thái thái đang đắm chìm trong bi thương, hít sâu một hơi nói: "Tạ tổng quản."

"Vâng, thưa Đại gia."

"Đưa lão thái thái và lão gia về trước, rồi phái người đi mời Bùi thái y tới, kêu thêm người đến hầu hạ trước giường, một khắc cũng không được rời khỏi."

"Vâng!"

"Khoan đã!"

"Đại gia còn có cái gì dặn dò?"

"Chuyện đêm nay lệnh cho tất mọi người kín miệng vào, phu nhân, đại phu nhân bên kia cũng không được tiết lộ, chỉ nói lão gia và lão thái thái gặp được cố nhân, nên trong lòng kích động."

"Vậy vết thương trên mặt đại gia..."

"Cố nhân kia có chút hiều lầm với nhà chúng ta, bây giờ hiểu lầm đã được gỡ bỏ rồi.

"Vâng!" Tạ tổng quản vẫy tay, lập tức có mấy hộ viện đi tới.

Lúc lão thái thái được người nâng dậy, đột nhiên nắm lấy tay cháu trai lớn: "Lão đại, ta... ta... nàng... nàng..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »