Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15606 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 64
băng cổ

❊ ❊ ❊

Trước đình nước chảy lững lờ, dương liễu rù rì, khiến cho chỗ ngồi trong đình có chút cảnh tượng giống Giang Nam.

Tô Hỷ Muội đã thay một bộ bào bằng tơ màu trắng, chụm đầu gối ngồi cạnh bàn thấp, tay trái kéo ống tay áo rộng, tay phải cầm hồ, từ từ châm trà. Loại khí chất thanh nhã so với sự tao mỵ tối hôm qua hoàn toàn như hai người xa lạ.

Sứ men xanh chế luyện thành chén trà nhỏ trong suốt tinh khiết, giống như băng ngọc chạm thành. Trong chén, lá trà hình dạng như hạt dưa, xanh biếc một màu non. phảng phất mới vừa hái xuống. Nước sôi châm vào chén, dày hơi nước bốc dựng lên. mùi thơm ngát tỏa ra bốn phía.

Tô Hỷ Muội đem hồ trà đặt trên lò lửa, nâng chén hớp một cái, giữ ở đầu lưỡi từ từ phẩm thưởng.

Không biết là nguyên nhân gì, Ngưng vũ không nói cho Tô Hỷ Muội biết chuyện Trần Tiểu Thiên mua A cơ man. hơn nữa cũng không nói chuyện cố gắng chạy trốn. Điều này làm cho Trần Tiểu Thiên lo lắng vài phần. Hắn bôn tẩu cả buổi, lúc này ngửi được hương trà. không khỏi cảm giác miệng đắng lưỡi khô. Nhưng hắn hiện tại là thân phận nô bộc, chỉ có thể làm ra một bộ đàng hoàng, buông thõng tay đứng hầu ở bên cạnh.

Một chén trà uống xong. Tô Hỷ Muội tựa hồ đối với bộ dạng của Trần Tiểu Thiên rất hài lòng, cười bảo:

- Đây là vân vụ trà thiếp thân mới mua được từ Tề Sơn, Hương Khấu à. thưởng cho hắn một chén.

Tiểu tỳ đáp ứng, rót cho Trần Tiểu Thiên một chén trà xanh. Trần Tiểu Thiên mặc dù khát nước, đang cầm cái chén nóng hổi uống không trôi. Tô Hỷ Muội thấy thế cười nói:

- Thiếp thân quên nữa, Hương Khấu lấy cho hắn một chén nước ô mai đi.

Tiểu tỳ châm một chiếc nước ô mai, hai tay dâng cho Trần Tiểu Thiên. Nước ô mai ngâm ở trong giếng, lành lạnh vừa ngọt, giống như nước trái cây ướp lạnh, một ngụm uống vào, nhất thời mát miệng khỏe người.

Trần Tiểu Thiên vốn là lo lắng đề phòng, sợ này yêu phụ bị một vố thua thiệt quay qua trả thù mình, không nghĩ tới nàng nói nói cười cười, khuôn mặt ôn hòa mềm mại, lo lắng diệt hết.

Tô Hỷ Muội cười dài nhìn hắn. phân phó Hương Khấu rót cho hắn thêm một chén, sau đó đích thân cầm lấy cái thìa nhỏ, lấy từ trong hũ ra một ít khối băng, trộn vào chén. Lần này mùi vị càng tuyệt hơn. một nước ô mai lạnh như băng xuống bụng, cả người mồ hôi và sự mệt nhọc cũng biến mất tích. Trần Tiểu Thiên để chén nhỏ xuống, tán thán:

- Không nghĩ tới trời nóng như vậy mà phu nhân còn giữ được băng, thật là hiếm có.

Tô Hỷ Muội cười mị mị nói:

- Cũng là không có cách nào khác. Băng cổ chỉ ở trong băng đống mới có thể sống được, một khi băng tan ra thì cũng hóa thành nước. Nhìn xem này, để nuôi những thứ băng cổ này, thiếp thân mất thật nhiều khí lực đẩy.

Vừa nói Tô Hỷ Muội dùng thìa bạc lấy một vụn băng nữa, đưa tới trước mắt Trần Tiểu Thiên.

Dưới ánh mặt trời, mỗi một mảnh băng trong suốt có một con sâu thật nhỏ, đó là một thứ côn trùng trong suốt, thân thể phảng phất như hòa cùng khối băng. Nếu như không tỉ mỉ quan sát, không sao nhìn ra những khối băng bình thường này lại dấu diếm huyền cơ. Trần Tiểu Thiên gương mặt co rút, giật bắn mình, hắn biết yêu phụ không yên lòng với hắn, nhưng không làm sao nghĩ là ả sẽ hạ độc vào trong thứ nước đá làm mát đồ uống này. Mặc dù hắn không biết băng cổ là vật gì, nhưng chỉ cần nghe tới chữ “cổ” hắn biết nó không tốt đẹp gì. Không biết lần mắc mưu này, hắn có còn vận khí gượng dậy nữa hay không.

Tô Hỷ Muội mỉm cười nói:

- Băng cổ không chịu nhiệt... Khi gặp nhiệt, mất đi khối băng gửi thân, nó sẽ bơi và di động chung quanh. Lúc băng cổ di động, băng hàn thấu xương, không cẩn thận sẽ khiến nó đông lạnh cả trái tim. óc...

Vừa nói nàng cong ngón búng ra. Trần Tiểu Thiên lập tức thấy lạnh cả đầu ngón tay, rồi từ ngón tay truyền lên, giống như bị đóng băng trở nên cứng ngắc, da dẻ cũng hiện ra khối băng sáng bóng.

Tô Hỷ Muội đưa tay khẽ vỗ, tay Trần Tiểu Thiên khôi phục nguyên trạng. Nàng phong tình vạn chủng hé miệng cười, ôn nhu nói:

- Có nhiều thứ bị nó đông cứng, ví dụ như dương v*t, chỉ cần nhẹ nhàng gõ mật cái, sẽ bị vỡ nát ra từng mảnh.

Nghĩ đến cái loại thảm trạng này, Trần Tiểu Thiên lập tức rùng mình, cảm giác trong bụng nặng trịch, phảng phất như có một con sâu băng di động trong bụng.

Trần Tiểu Thiên nghiêm nghị nói:

- Ta sinh là người của thương quán! Chết là quỷ của thương quán! Phu nhân có yêu cầu gì, nô tài dù có mất mạng cũng nhất định hoàn thành cho phu nhân!

Tô Hỷ Muội cười nói:

- Thật là ngoan.

Ả cũng không để ý tới hắn nói mạnh miệng, một mặt phân phó:

- Ngưng VŨ, dẫn hắn đến chỗ linh thạch quáng, chọn lựa người phù hợp. Ngươi đi thông báo Kỳ Viễn, bảo hắn ở thương quán lựa một số hộ vệ nhân thủ, chuẩn bị chiến thu và tiền bạc, trong hai ngày phải đầy đủ hết, sau đó cùng nhau đi Nam hoang.

- Đợi một chút!

Trần Tiểu Thiên vội vàng nói:

- Phu nhân nên chăng giải băng cổ cho ta. hoặc nói rõ cho ta nghe về băng cổ? Nếu như nửa đường bị đông thành băng, ta chết cũng không có gì lớn. chỉ sợ hỏng đại sự của phu nhân.

- Ai bảo ngươi không cẩn thận, ngay cả băng cổ cũng dám uống vào?

Tô Hỷ Muội cười trấn an nói:

- Bất quá ngươi yên tâm. những thứ băng cổ này trên đó có thêm cấm chú, nhất thời sẽ không phát tác, chỉ cần ngươi an tâm làm việc, từ Nam hoang trở về rồi để ý tới cũng không muộn. Tốt lắm, dập đầu lạy đi... Tạ ơn đã thưởng, phải đi làm việc rồi.

CMN! Lần này lão tử bị chơi một vố quá mạng rồi. Xem ra không đi nam hoang không xong, nhưng đến đó làm sao tìm được Nghê long tơ bây giờ?

Tô Hỷ Muội vừa đi, bóng dáng những nữ hầu vệ cũng hoàn toàn không có. Trần Tiểu Thiên đã bị hạ băng cổ trên thân, so với dây thừng xiềng xích còn quản dụng hơn. căn bản không cần lo lắng hắn chạy trốn, không cần phái người trông chừng hắn nữa. Trần Tiểu Thiên một mình đi ra ngoài, không một ai để ý tới.

Rời khỏi chỗ ở của Tô Hỷ Muội. Trần Tiểu Thiên liền gọi xe. Cái thế giới này tắc xi không ai quản lý, hình dáng ra sao đều có, so với xe khảm thủy tinh sang trọng buổi sáng, cỗ xe này bần hàn hơn nhiều.

Nói ra danh xưng khách sạn. Trần Tiểu Thiên vừa ngồi xe đi vừa suy nghĩ. Hắn cầm lấy tiền của Tô Hỷ Muội chuộc thân cho A cơ man. nếu như nói ra yêu phụ cười cái rồi thôi thì Trần Tiểu Thiên là người đầu tiên không tin. Chỉ có thể giải thích là Tô Hỷ Muội còn chưa biết, hoặc là biết rồi. nhưng có chuyện trọng yếu hơn phải làm. Thừa dịp Tô Hỷ Muội cùng Ngưng vũ chưa có cơ hội ra tay, nhất định phải đưa A cơ man đi, nếu như nàng ta bị bắt trở về thương quán, hắn coi như phí sức lực rồi.

về mặt nào đó, có thể làm cho Tô Hỷ Muội tự mình ra mặt, nhất định là chuyện quan trọng. Chẳng lẽ là lại có tin tức truyền đến về Vương Triết và Tả vũ vệ đệ nhất quân đoàn?

Mặc dù mắt thấy Vương Triết tung ra một kích rung chuyển thiên địa khi ông ta hi sinh, bạch quang chói mắt nuốt trọn toàn bộ sinh linh trên chiến trường, nhưng Trần Tiểu Thiên còn có chút mơ hồ mong đợi. hy vọng có thể có một vài quân sĩ từ chiến trường liệt hỏa che lắp mặt trời đó thoát thân. Bất quá hắn cũng biết, cái hi vọng này quá mức nhỏ bé.

Vương Triết vừa chết, các loại thế lực khi ông ta còn sống bị áp chế đã bắt đầu xuẩn xuẩn dục động. Không biết Tô Hỷ Muội cùng Vương Triết có ân oán gì, nếu để cho yêu phụ này biết hắn cùng Vương Triết có quan hệ...

Trần Tiểu Thiên chợt nhớ tới túi gấm, vội vàng mở ba lô ra. Hoàn thuốc, túi nhựa chứa tinh thể màu trắng mà hắn nghi là hàng đá (ma túy đá), cả các bao cao su kia đều còn, chỉ có túi gấm là vô ảnh vô tung. Trần Tiểu Thiên nhất thời toát ra mồ hôi lạnh.

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »