Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15704 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 23
dụ hoặc

❊ ❊ ❊

Lân Thái Tuyền nói:

- Ta Thái Ãt chân tông có thể nói là đệ nhất đại tông phái của Tần quốc, bí pháp bao hàm toàn diện, phàm là đạo dẫn, bố khí, vân triện, định quan, lục giáp, phi thăng, thủ nhất, tồn thần, ngũ độn, cửu thủ, lục khí, thất thần, tọa vong, ích cốc, thổ nạp, thai tức, luyện hình, luyện khí, luyện đan, thánh thai, điểm hóa không gì không có.

Y nói một hơi hơn hai mươi loại Đạo Môn bí pháp, Trần Tiểu Thiên nghe mà đầu óc lùng bùng, cái gì mà hỗn loạn nào là ích cốc, thổ nạp, luyện đan... chứ. Những thứ này thì hắn có nghe nói qua. Nhưng vân triện, định quan, luyện thể, luyện khi, thánh thai.... những thứ này là cái gì?

Lân Thái Tuyền cong ngón tay búng ra, một đốm hỏa quang từ Thái Cực đồ bắn ra, trẻo lơ lửng trên không, phảng phất như ánh nến phiêu diêu. Tiếp theo đó, tay y chỉ một cái, đốm lửa này bị kéo thành một hoả tuyến tinh tế, như linh xà chợt lóe lên, xẹt qua một tấm da thú dày, lưu lại một lỗ thủng nhỏ.

Trần Tiểu Thiên luôn miệng trầm trồ khen ngợi, than thở không dứt, trong lòng thầm nghĩ: vô sự mà ân cần, không phải gian xảo cũng là đạo chích, lão già nay cố sức như vậy, nhất định là có toan tính âm mưu.

Lân Thái Tuyền nắm bàn tay lại, thu Ngũ Hành bí quyết, mỉm cười nói:

- CÓ nguyện vào làm môn ha của Thái Ất chân tông ta không?

- Có thể học được những bí pháp này dĩ nhiên là tốt.

Trần Tiểu Thiên vẻ mặt kích động nói.

Lân Thái Tuyền vê râu cười:

- Đã như vậy, hai ngày sau bọn ta trở về Long trì, tiểu huynh đệ cùng bọn ta đồng hành.

Trần Tiểu Thiên lộ ra vẻ khó xử:

- Nhưng Vương đại tướng quân muốn ta lưu lại ở trong quân một thời gian ngắn. Chỉ sợ quá đoạn thời gian mới được. Không biết có thể hơi trễ được không?

Lân Thái Tuyền thoáng kinh ngạc, nhưng vẫn mỉm cười nói:

- Không ngại. Chỉ cần tiểu huynh đệ trở lại nội lục, có thể đến chỗ Thái Ất chân tông ta lúc nào cũng được.

- Tốt quá.

Trần Tiểu Thiên thống khoái mà đáp:

- Nhưng không biết nên làm thế nào mới liên lạc được giáo ngự?

Lân Thái Tuyền nói:

- các châu trong Lục triều đều có Thái Ất chân tông phân chi, ngươi chỉ đưa ra mặt ngọc bội này, là có thể cùng ta liên lạc.

Vừa nói y vừa gỡ ngọc bội bên hông xuống, đưa cho Trần Tiểu Thiên.

Trần Tiểu Thiên nhận lấy ngọc bội, chỉ thấy ngọc bội kia tính chất trơn bóng, chế luyện tinh tế, kỳ lạ hơn là bản thân mặt Ngọc nửa trắng nửa đen, tạo thành một Thái Cực đồ thiên nhiên.

Trần Tiểu Thiên cầm ngọc bội, cười ha ha nói:

- Đa tạ Lân giáo ngự.

Lân Thái Tuyền đứng lên:

- Tiểu huynh đệ tư chất phi phàm, vào Thái Ất chân tông ta, tất nhiên tiền đồ vô lượng. Lân mỗ ở long trì xin đợi đại giá. Cáo từ...

Trần Tiểu Thiên cầm lấy ngọc bội lăn qua lât lại nhìn, sau đó nhét nó vào trong bóp da, bỏ vào ba lô.

Lân Thái Tuyền cố gắng thuyết phục hắn gia nhập Thái Ất chân tông, không cần phải nói, khẳng định là bởi vì trên người hắn phát ra chân dương.

Điều Trần Tiểu Thiên không rõ chính là, chân dương trên người hắn rốt cuộc là từ nơi nào đến? Nếu như Sinh tử căn trên người hắn có thể cuồn cuộn tản mát ra chân dương không dứt, thì phải chăng hắn không cần tu luyện gì cũng có thể thành đại cao thủ của cái thế giới này?

Trần Tiểu Thiên biết đây là điều không thể. ít nhất hắn đã học qua định luật vật chất thủ nhất, định luật bảo toàn và chuyển hoa năng lượng, không có món đồ vật gì tự nhiên sinh ra cũng tự nhiên mất đi. Bao gồm Ngũ Hành bí quyết mà Lân Thái Tuyền mới vừa thi triển. Chỉ bất quá những thứ vật chất kia chuyển đổi là thông qua Đạo Môn bí pháp, và hắn chưa có cách hiểu rõ đạo môn bí pháp đó là như thế nào thôi.

Trựớc mắt trừ nhập ngũ, hắn còn có một lựa chọn: gia nhập Thái Ất chân tông. Đối với lần này, Trần Tiểu Thiên có chút cầm lòng không đậu. Đạo Môn bí pháp hắn có một chút hứng thú, nói không chừng pháp thuật luyện được mạnh lên, hắn có thể tim được phương pháp xuyên việt thời không trở về trái đất. Nhưng từ thực tế trước mắt mà nói, làm đạo sĩ tựa hồ không hề mạnh hơn người thường bao nhiêu, bằng cớ là mấy đạo sĩ hôm qua cũng chết nhăn răng vì yêu thú.

Trời về đêm, một gã sĩ tốt đưa bữa ăn tối đến. Trần Tiểu Thiên vừa ăn, vừa hoài niệm mấy món thịt bò nướng chợ đêm ở Đài Bắc.

Món này không có dầu không có dấm, không có muối không có gia vi, không có mùi khét không có vị ướp thơm lừng, một bữa ăn nhạt nhẽo, vô vị.

Phí sức gặm vài miếng thịt rồi hớp hớp nước, Trần Tiểu Thiên chán nản ném miếng thịt thú, một mình bước ra ngoài trướng hóng mát một chút. Hắn ở lều không chỉ ròi xa quân doanh, mà còn rời xa chỗ ở của đám người Thái Ất chân tông. Dù sao hắn còn là một người xa lạ, Đồng Trạch lựa chọn cho hắn chỗ ở một mình, thiết lập dưới đổi, dựa lưng vào gò núi.

Bầu trời đầy ánh sao đỏ gạch như cũ. Mặc dù giờ không phải là lần đầu tiên thấy, Trần Tiểu Thiên vẫn bị hoàn cảnh rung động. Hắn ngửa đầu, xuất thần nhìn bấy sao tựa hồ có thể đụng tay với đến kia, trong lúc nhất thời hồn nhiên quên mất mình thân ở phương nào.

Khó trách cổ nhân khi nói đến tinh hán vắt ngang trời đều có nhiều kính ý. ở nơi này, trời sao khiến cho bất luận kẻ nào cũng cảm nhận được sinh mênh của mình nhỏ nhoi và ngắn ngủi vô cùng. Trần Tiểu Thiên không cách nào tìm ra trong đám sao kia, có hay không có một quả địa cầu tròn xanh chứa cái thế giới mà hắn từng quen thuộc.

Đang lúc Trần Tiểu Thiên miên man bất định, nhìn đến xuất thần, sau lưng hắn chợt truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Trần Tiểu Thiên xoay người, chỉ thấy Nguyệt Sương một thân nhung trang đứng ở phía sau hắn, cách đó không xa. Nàng mặc giáp nhẹ bang da màu đen, không mang mũ trụ, mái tóc đen nhánh bó thành búi tóc giống như nam tử. Nó được dùng sợi da cột chặt, trang phục giống y như đúc với sĩ tốt cùng trong quân đoàn quân đạo sĩ. Chỉ bất quá, mặt nàng như bạch ngọc, gương mặt lạnh như băng, khiến cho Trần Tiểu Thiên bản năng ngửi được mùi nguy hiểm.

Chung quanh không có đỉnh lều thứ hai nào, tiểu mỹ nữ này khẳng định không phải là đi ngang qua. Khuyết khoắt thế này nàng tìm đến mình, không phải là tới nói cảm ơn chứ a? Trần Tiểu Thiên lặng lẽ liếc về hướng soái trướng, tính nhẩm xem nếu như hắn lớn tiếng thét, Vương Triết có thể nghe được hay không.

Nói ra tựa hồ thật mất mặt, nhưng kiến thức qua tình hình Nguyệt Sương đơn kiếm cùng yêu nhân đối chiến, Trần Tiểu Thiên một chút cũng không cho là mình có năng lực duy trì sự tôn nghiêm của nam tử hán. Dựa theo sự đoán chừng lạc quan nhất, Nguyệt Sương chỉ một cái tay cũng có thể đánh hai người hắn.

- Nguyệt cô nương...

Trần Tiểu Thiên ổn định tâm thần, tận lực nói lấy lòng:

- Là cô tìm ta sao?

Nguyệt Sương nhìn như đánh giá hắn, thần thái khinh miệt trong mắt căn bản không có ý định che giấu.

Trần Tiểu Thiên đột nhiên dâng lên lửa giận trong lòng, này con nha đầu chết tiệt kia, khinh người cũng vừa vừa chư! Thật là quá đáng ma!

Nguyệt Sương lạnh lùng nói:

- Một tên tiểu nhân không hề luyện qua công pháp, vậy chân dương trên người của ngươi từ đâu mà có?

Trần Tiểu Thiên lúc này trong lòng đã tựa như gương sáng, Vương Triết nói tìm người trị bênh bất trị cho thân nhân, ắt chính là thiếu nữ trước mắt này. Dựa theo cách nói của Đồng Trạch, nàng này khi còn bé bị người ta dùng thứ công pháp giống như Huyền Minh Thần Chưởng đả thương, âm hàn khí tích tụ ở trong người, vẫn không cách nào khỏi hẳn, lúc phát tác máu sẽ ngưng kết như băng, cơ hồ tùy thời đều có thể bỏ mạng.

Nếu mà muốn tìm đến ta hỗ trợ, với vẻ mặt vô sỉ, chọc giận ta như vậy thì, hừ..., ta sẽ lập tức cùng Lân lão đầu bỏ đi, để cả đời ngươi cũng trị không hết bệnh!

Trần Tiểu Thiên tức giận nói:

- Nhặt được!

Nguyệt Sương đã khôi phục rất nhiều, trừ sắc mặt hơi có vẻ tái nhợt, nhìn không ra bộ dạng của người mang bệnh nan y chút nào. Nàng lạnh lùng cười một tiếng:

- Vậy thì tốt.

Vừa nói nàng dùng ngón tay nhỏ nhắn nhẹ giơ lên, Trần Tiểu Thiên rõ ràng nhìn thấy động tác ngón tay nàng, nhưng căn bản phản ứng không kịp. Bộ ngực hắn bỗng nhiên tê rần, tiếp theo là thắt lưng, bụng, bả vai, đầu gối... Nguyệt Sương phóng tay giống như vũ đạo, điểm liên tiếp ở trên người hắn hơn mười cái. Đợi nàng ngừng tay, thì trên người Trần Tiểu Thiên đã có hơn mười lực đạo bất đồng, hoặc nhẹ hoặc nặng, nhưng lại đúng giờ máu vận hành đến bộ vị mấu chốt. Thân thể hắn liền giống như bị một cái dây thừng vô hình trói cứng, đứng không vững ngã vật về sau.

Nguyệt Sương nắm đai lưng Trần Tiểu Thiên, xách hắn giống như xách một đứa trẻ chưa mọc răng, đem hắn vào lều, tiện tay ném lên mặt đất.

Nguyệt Sương lạnh lùng nói:

- Nếu là nhặt được, đó chính là tiền tài bất nghĩa.

Trần Tiểu Thiên đầu lưỡi còn miễn cưỡng động đây, nói chuyện vẫn được nhưng không thế nào lưu loát, thanh âm nhỏ tượng như muỗi kêu:

- Nha đầu chết tiệt kia, buông!

Nguyệt Sương khoanh chân ngồi xuống, lấy từ trong lòng ngực ra một quyên vải trắng, mờ lộ ra một đao nhọn mòng bằng ngón tay. Ngoài ra ả còn lấy một bọc thuốc trị thương, và một viên thuốc tròn màu vàng. Nguyệt Sương cầm lấy đao nhọn, ngó chừng Trần Tiểu Thiên nói:

- Nếu không là vật của ngươi, nên nộp lại cho người cho có tư cách!

Thấy đao nhọn sắc bén giống đao giải phẫu, Trần Tiểu Thiên nhất thời nổi gai ốc khắp người:

- Ngươi... Ngươi muốn làm gì?

Nguyệt Sương hiển nhiên rất xem thường bộ dáng khiếp đảm của hắn. Nàng không e dè gì mở áo trong của Trần Tiểu Thiên, vẻ mặt khinh khỉnh nói:

- Ngươi còn là nam nhân sao? Ta bất quá chỉ muốn lấy một chút máu ở trong tim ngươi, chứ không phải là muốn giết ngươi.

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »