Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15623 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 3
kim thương bất đảo

❊ ❊ ❊

Trần Tiểu Thiên mở mắt dậy. Hắn nhìn ra cửa sổ, đưa tai lắng nghe, hình như có tiếng còi cảnh sát hụ. Hắn bật cười thảm. Ghom góp hết hồ sơ xin việc và lần bước lên sân thượng của tòa nhà. Hắn không muốn chết, chỉ muốn vứt đi số hồ sơ này, quyết định tuyệt vọng với những công việc mà hắn từng mong mỏi.

Trần Tiểu Thiên thẩn thờ bước lên sân thượng của chung cư, tay ôm theo tập hồ sơ ghi nhận thành quả của hắn sau bảy năm làm việc. Trời đang mưa lất phất, vươn đầy đầu tóc rối bù của hắn, nhưng Trần Tiểu Thiên cứ mặc kệ. Hắn vừa mất việc, và thất bại sau khi phỏng vấn xin việc nhiều nơi. Hắn quyết định vứt bỏ hết tất cả, làm lại từ đầu.

Trời mưa nặng hạt dần. Mưa thấm ướt từng chút một vào tập hồ sơ trên tay Trần Tiểu Thiên. Nhưng hắn vẫn tiếp tục mặc kệ. Hắn tự nhủ: Bảo vệ nó có ý nghĩa gì nữa chứ. Mình sắp sửa vứt nó đi rồi. Vừa nghĩ, Trần Tiểu Thiên vừa bước tới rìa sân thượng.

Một luồng sét nhoáng lên như xé rách bầu trời. Nguy hiểm thật! Một phút giả từ kỹ niệm bảy năm phấn đấu này cũng không có! Hắn giơ tay ra....

- Tiểu tử! Sao ngươi ngu ngốc vậy?

Ngọa lặc cá tào (ngựa bệnh cả tàu).... thằng nào làm ông giật mình vậy? Suýt té lầu rồi thấy không? Ai da, sao cứng người quá vầy nè?

- Tiểu tử! Cha mẹ sinh ra ngươi, ban cho ngươi thể xác thế này, sao người lại nở hủy hoại nó đi? Ngươi có biết cuộc sống quý giá thế nào không?

Hic, lão già điên nào lảm nhảm vậy cà? Lão tử định tự vận hồi nào? Lão tử định vứt chồng hồ sơ thôi mà...

- Tiểu tử, ngươi được sống ở thế giới bình yên và đẹp đẽ thế này, vậy mà không biết quý trọng nó! Được rồi, ta sẽ cho ngươi biết sinh mệnh quý trọng thế nào. Hãy đợi đấy, một thời gian ngắn sau ngươi sẽ biết!

Ây, lão già điên nói đủ chưa? Lão tử hết tê người rồi, ngươi đợi đó, thộp cổ ngươi nện cho một trận, để bỏ tật khùng!

Hắn quay người lại, chẳng thấy lão già điên đâu, còn hay chăng là một chủm điểm sáng đang từ từ biến mất. Hắn dụi mắt... Chẳng lẽ mình đang hoa mắt? Ai chà, sao ngực đau rát thế này? Chẳng lẽ sét phóng trúng? Rồi, bị phỏng hết một đốm ở ngực rồi!

Ngọa lặc cá tào, mình định bỏ hết hồ sơ này cho nó tung bay theo chiều gió, chứ có muốn nhảy lầu tự vẫn đâu? À, mà ở đây sao nguy hiểm quá, để sét đánh trúng thì nguy, quay về phòng thôi.

Trở về phòng, đứng trước gương, Trần Tiểu Thiên phát hiện quanh cổ hắn bị một vết đen nho nhỏ quấn chặt, giống như một dây chuyền làm bằng chất liệu quái di, ẩn sát da. Trước ngực hắn có một đốm đen giống như hòn đá, hình thù kỳ dị, cũng màu đen, đục xuyên hai đầu. Hắn tưởng mình hoa mắt, đưa tay sờ. Những sợi dây chuyền có viên đá đó từ từ biến mất, không để lại dấu tích gì.

Ngọa lặc cá tào, mình gặp ma rồi? Hắn suy nghĩ như thế, định sợ, nhưng rồi mặc kệ, vì dù gì cũng săp bị cảnh sát băt rồi. hắn quyết định ăn chút gì đó, rồi dọn dẹp sơ sài, tiếp tục ngủ, chờ còi hụ của cảnh sát.

Chỉ có điều, hắn chờ mãi đến tối, sáng hôm sau, rồi nửa tháng tiếp theo vẫn không thấy bóng cảnh sát tới.

Một chiều thứ bảy, cửa nhà Trần Tiểu Thiên có tiếng gõ. Hắn lo lắng mở cửa. Người trước cửa là Hạ Uyển Nhi, trên tay nàng là giỏ xách đồ ăn cung một số quần áo, với nụ cười rất lạ...

Trần Tiểu Thiên đang quay cuồng với những giấc mơ lạ, những ngôi sao lắp lánh cứ xoay quần. Cùng những giọng nói văng vẳng đâu đây.

- Tiểu Công....

Một thanh âm đang gọi hắn.

- Tiểu Công....

Giọng nói trong trẻo và rất dễ nghe, giống như nước suối réo rắc vây, mang theo vài vẻ lo lắng.

- Tiểu Công...

Trần Tiểu Thiên giật mình tỉnh giấc, khắp người toát mồ hôi. Hắn ngẩn ra một hồi, mới nhận ra mình đang nằm trong căn phòng nhỏ đã dọn dep lại sạch sẽ dành tạm cho đôi uyên ương mới hàn gắn lại vết nứt tình cảm.

Hạ Uyển Nhi - cô vợ trẻ tiếp viên hàng không ngày nào giờ đang nằm gọn trong tay hắn. Nàng đã đến, và đã ở lại với hắn ba ngày rồi. Hai người nối lại tình xưa. Nàng ngay cả cách xưng hô cũng đổi khác, dùng từ “tiểu công”- người chồng nhỏ, để gọi hắn. Hắn cảm thấy hạnh phúc đang bắt đầu mỉm cười lại với mình.

Tuy nhiên, Trần Tiểu Thiên lại bắt đầu đau khổ ở một khía cạnh khác. Hắn không còn bị bệnh liệt dương nữa. Hắn đã hoàn toàn trở lại thành người đàn ông bình thường. Lão nhi của hắn thậm chí mạnh mẽ, dũng mãnh hơn xưa. Nhưng, có lẽ kèm theo đó là một chứng bệnh khác - kim thương bất đảo, dù hắn rất muốn cho cây giáo vàng này đảo hay gãy gì đó. Lão nhi của hắn cứ mãi giương cung mà không chịu bắn, khiến hắn mệt rã người mà không đạt đến mức khoái cảm cuối cùng, còn Hạ Uyển Nhi? Dĩ nhiên nàng thích thú vô cùng, nhưng cũng rũ rượi đờ người vì mệt.

Ánh sáng chiếu qua cửa sổ, soi rọi ánh lên một cánh tay trắng ngần. Hắn quay mặt qua, miễn cưỡng lộ nụ cười.

Hạ Uyển Nhi đang ôm hắn, giọng đầy lo lắng: "Tiểu công, anh cứ phát run, ra mồ hôi nhiều lắm, anh làm em sợ.... anh nằm mộng à?"

Trần Tiểu Thiên không lên tiếng, chỉ ôm chặt vợ. Tay Uyển Nhi nhè nhè lướt xuống dưới, vuốt bụng hắn. Trần Tiểu Thiên khẽ thở dài, sự u uất trong lòng hắn như giải toả hẳn. Bản năng sinh lý theo đó lại trỗi dây. Hắn hôn nhẹ vào môi Uyển Nhi, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng đã.

Uyển Nhi ngoan ngoãn chui vào mền, môi lần xuống dưới. Hắn rít dài, cong người hưởng thụ theo nhịp môi yêu đương của cô vợ trẻ.

Sự hụt hẫng của Trần Tiểu Thiên được bù đắp bằng nhục cảm mấy ngày nay, nhưng có lẽ tinh thần thì vẫn còn thương tổn trầm trọng. Rất may về khía cạnh nhục cảm, Uyển Nhi không từ chối hắn thực hiện bất cứ điều gì. Nàng cố thực hiện các tư thế dù là khó khăn đến thế nào, thậm chí còn chủ động.

Trần Tiểu Thiên mở đèn ở đầu giường, nhìn người yêu ngoan ngoãn quỳ phục dưới hai chân hắn, đôi môi xinh tươi của vợ yêu đang vuốt dọc theo chiều dài lão nhi. Hắn vuốt ve đầu nàng.

Dưới ánh đèn, làn da trắng muốt của Hạ Uyển Nghi phát ra thứ ánh sáng nhu hỏa như bạch ngọc. Khi còn ở đại học, Ha Uyển Nghi là hoa khôi của trường, không những đẹp. khí chất xuấ chúng, mà còn có tài học đáng nể. So sánh ra, Trần Tiểu Thiên bình thường hơn nhiều, nhưng hắn được một điều là lỳ lợm, bạo gan. Có lẽ vì thế, hai người chấp nhân đến với nhau, quyết định cung nhau xây đắp hanh phúc.

Trần Tiểu Thiên choàng tay kéo Hạ Uyển Nhi dây. Hắn nhổm lên, tiến vào cơ thể nàng từ phía sau, điên cuồng ân ái. Hạ Uyển Nhi nghiên mặt oặt người, tóc rũ qua một bên, hơi ngưỡng mông, ôn nhu đón nhân và dung nạp hắn. Hai người đê mê cho đến khi nàng ngất lả đi.

Trần Tiểu Thiên nhẹ buông người Uyển Nhi ra, nén tiếng thở dài.

Một lúc sau, Hạ Uyển Nhi khẽ lần tay sờ mó một chút, rồi hỏi:

- Mệt rồi hả? Sao anh lâu quá vây? Ý.... Sao còn cứng.... vẫn chưa ra à?

Trần Tiểu Thiên lắc đầu. Hắn cố che giấu sự thật, thậm chí nhiều lần giả vờ đã đạt đến tột cung rồi. Hạ Uyển Nhi hỏi tiếp:

- Chuyện chỗ làm do em giới thiệu anh tính sao?

Ngón tay ve vuốt trên người nàng của Trần Tiểu Thiên chợt dừng lại. Nếu là trước đây, hắn chẳng màng đến công việc mang tính chất hành chính đáng chán mà lại do vợ nhờ mối quan hệ của gia đình giới thiệu cho này. Nhưng hiện giờ, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Trần Tiểu Thiên gật đầu:

- Anh sẽ đi.

Hạ Uyển Nhi nhìn đồng hồ, đứng dây bước vào buồng tắm. Một lúc, nàng bước ra với khăn choàng trên vai. Nhìn dáng vóc kiêu ngạo của vợ, Trần Tiểu Thiên nhịn không được, ngồi dậy ôm lấy nàng, dùng răng cắn nhẹ lên ngực nàng. Hạ Uyển Nhi khẽ đẩy ra:

-Đừng qụây nữa, hết phép, em phải đi làm rồi.

Hạ Uyển Nhi mặc đồ lót vào, mang vớ da ngươi kéo tới mông, khoác váy nhẹ. Khi chuẩn bị bước ra cửa, nàng quay sang dặn:

- Em sẽ bay rồi đến Thượng Hải, ở chỗ cha mẹ hai ngày. Anh nhớ phỏng vấn xong ghé đón em.

vừa mới tắm xong, mắt của Uyển Nhi long lanh ánh nước:

- Anh hứa tặng em bộ nội y gợi cảm lúc trước mà chưa thực hiện lời hứa. Lần này đi anh nhớ mang theo, em mặc thử cho anh xem....

Trần Tiểu Thiên chợt nóng người, bụng dưới sôi sùng sụt: “Ngọa lặc cá khứ, mặc đi rồi biết tay ông!”

Hạ Uyển Nhi hôn phớt nhẹ môi hắn:

- Em đi đó, anh ngủ chút nữa đi.

Trần Tiểu Thiên không sợ rớt đợt phỏng vấn lần này. Cha của Uyển Nghi là Hạ Hanh Ngôn là chủ hãng dược Thiên Nam, có uy tín và quan hệ rộng ở Thượng Hải. Chỉ có điều, nếu làm công việc này, hắn sẽ là một công chức nhà nước bình thường, không biết chừng nào mới được nở mày nở mặt.

Nếu như là trước đây, Trần Tiểu Thiên căn bản chẳng thèm để ý đến cuộc hẹn phòng vấn. Han rất rõ, chỗ làm ấy không thích hợp với hắn: công việc giống nhau, lặp lại ngày này qua tháng khác, bân rộn nhưng vô liêu, để rồi chờ đợi những cơ hội thăng tiến theo thời gian. Hắn không muốn, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Trần Tiểu Thiên ngồi dậy, tắm rửa rồi mặc áo ra cửa. Hắn đến ngân hàng địa phương, kiểm tra tài khoản chứng khoán hiện có. Điều bất ngờ là sau bao ngày sụt giảm thể thảm, hắn không màn quan tâm theo dõi, giá chứng khoán đã tăng lại lúc nào không hay. Sau mấy tháng tăng giá, giá chứng khoán đã trở lại gần bằng năm trước. Tài khoản của hắn nếu tính theo giá trị đầu tư thì đã lấy lại những gì đã mất, thậm chí còn có lời vì số tiền hắn cầm cố nhà vay ngân hàng đầu tư vào mã chứng khoáng lần cuối cùng. DÙ đã có vé máy bay Uyển Nhi mua dùm, hắn vẫn quyết định bán bớt một phần chứng khoáng ứng tiền chuẩn bị cho chuyến đi Thượng Hải.

Sau khi mua xong quần áo mới và những thứ linh tinh, Trần Tiểu Thiên bước vào một cửa hàng bán đồ nội y gợi cảm. Hắn được cô bán hàng xinh đẹp vừa cười tươi như mời mọc gợi tình, vừa giới thiệu những món nội y vô cùng bắt mắt. Hắn cố hắn kềm chế lão nhị, chọn một lượt bảy món đủ màu sắc, rồi vội vàng bước ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang