Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15716 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 31
hàn canh tử trận

❊ ❊ ❊

Thú man nhân võ sĩ trầm mặc khác thường, yêu lang cũng chủn lại không xông xáo như trước. Ma tộc đầu lình phát hiện, đối mặt vơi rừng mâu, đao tường và thần tỉ cung của quân đạo sì, bọn chúng đã sợ hãi. Đó là một cánh quân có thể làm cho dã thú cũng sợ hãi theo. Ma tộc đầu linh thầm nghĩ, lần sau chiến đấu, y hẳn là phải điều tới ma binh xông xáo chẳng biết sống chết là gì tiến hành xung phong.

Trong chiến trường, Thiên Vũ doanh chủ tướng Hàn Canh đã xông vào quân địch. Cơ hồ tất cả tiêu thương đều nhắm vào cỗ xe hung hãn không sợ chết này. Chỉ trong mấy chục thước ngắn ngủn, hai gã hộ vệ bên cạnh hắn đều đã bị tiêu thương bắn chết. Người đánh xe cũng bị thú nhân cầm đoản chủy đập vỡ sọ. Hàn Canh một tay vén giáo, chuyển cổ tay vung lên, đánh nát bọn yếu thú cả ba mặt, tung người hướng về phía ma tộc đầu lình phóng đi.

Phía sau, một cánh lão binh khoảng trăm người đồng thời đứng lên, vung trường mâu quăng hướng không trung tiếp ứng. Hàn Canh tiến quân mãnh liệt, men thế trường mâu mà tiến, nhấp nhô mấy cai đã lướt đến sau trận.

Mười mấy tên về sĩ của Ma tộc đầu lĩnh cung vọt ra, trong đó có một gã bay nhanh lên trước, tay phóng ra ngon rơi đính thiết chủy đầy gai góc, quật thắng vào Hàn Canh, vũ khí chạm nhau, thanh Nguyệt Nha kích của hắn cánh chém ngọt ngọn chụy, nhưng sức dội cũng làm nó bị lệch về phía sau.

Thừa dịp lô ra khe hở nhỏ bé này, một tên về sĩ chợt lắc tay xuất hiện một thanh kiếm khổng lồ, phóng chém "Định" một cái vào kích, cắt đứt kích làm hai mảnh. Thế tiến của Hàn Canh bị ngăn cản, chân khí trong thân thể mất cân bằng, buông người rơi trên mặt đất.

Về sĩ ma binh chấp hai tay bắt ấn, cao giọng hô:

- Ma tu Về Hoán

Hàn Canh một tay đặt hờ lên phi kiếm, thân thể hơi tà, tay còn lại nắm đầu kích sắc bén:

- Đại Tan Tả võ quân đệ nhất quân đoàn, Hàn Canh.

Kiếm kích lại phóng lên giao nhau, phát ra tiếng sát phạt như sấm sét. Ma tu vệ Hoán thân là đội trưởng vệ binh của ma tộc thủ lĩnh, dẫn đầu đồng bọn toàn lực vây công, từng lưỡi dao kiếm rộng bân mang theo tiếng gió rít ngọt không ngừng bổ về phái Hàn Canh. Hàn Canh đã tung phi kiếm, trường kích trong tay đối địch. chiêu thuật trơn tru, bóng kiếm bóng miên miên mật mật, ngăn chăn toàn bộ thế công của vệ binh ma tu.

Ma tu cũng là tu sĩ, nhưng tu luyện những công pháp xuất phát từ ma tộc, tàn nhẫn hiếu sát, công pháp tân kỳ, tu luyện nhanh chóng, nhưng cái hại mang tới cho kẻ tu luyện cũng không phải là ít. Điều ảnh hưởng nhiều nhả chính là người tu ma công dần dần mất hết bản tính, chìm đắm trong sát lục. Chỉ những kẻ có ý chí kiên định, tránh thoát ma hóa, mới tìm lại bản ngã, thành tựu đại đạo. Số này chiếm rất ít trong những kẻ tu ma.

Nhìn thiên võ doanh chủ tướng độc thân hãm trận, ma tộc đầu lình lạnh lùng giơ ra thủ thế. Hàn Canh là một đáng tôn kính, nhưng chỉ có địch nhân ngã xuống mới là địch nhân tốt nhất.

Về sĩ bênh canh Ma tộc đầu linh rối rít chạy ra. Hàn Canh trường kích quay lại, phi kiếm vần vũ, xuyên thấu kẻ địch, khí thế mãnh liệt vô cùng. Ma tộc thủ linh tức giận, rút phăng pháp khí bên hông phóng mạnh. Hàn Canh cho phi kiếm quay về chặn, trên tay chợt phun máu tươi. Là đệ tử xuất sắc nhả của Vương Triết, Hàn Canh có đạo pháp siêu quần bạt tụy, đủ sức tung hoành sa trường, chém tướng đoạt cờ. Tuy nhiên, hắn không thể ngờ, bên canh ma tộc thủ lĩnh lại có nhiều cao thủ như vậy.

"Xuy" một tiếng, một thanh trọng kiếm bổ vào trên vai Hàn Canh, cắt một vết Thật sâu từ vai tới khuy tay. Hàn Canh giống như phưng tỉnh, hít vào một hơi Thật sâu, sau đó khi kinh tư thân thể bắn ra, lưng hiện phi giáp như thiết tường, kình khí bung ra đấy bắn bọn về sĩ rạp ra xung quanh.

Hàn Canh chậm rãi đứng thẳng thân thể, nhìn quân địch chung quanh, cánh tay tóe máu đột nhiên sáng lên, phảng phất như một luông ánh mặt trời chói mắt từ trong cơ thể bắn ra, kinh lạc quanh thân nổi vổng. Tiếp theo tia sáng ngưng tụ, độ sáng không ngưng tăng, quanh cơ thể hắn đột nhiên xoay tròn những luồng sang tụ thành ba quang câu.

Một về sĩ che mặt đứng cạnh Ma tộc đầu lình hô lên cả kinh:

- Là thái dương chân hòa! Thái dương chân hỏa có thể hủy diệt hết thảy!

Ma tộc đầu linh còn chưa kịp mở miệng, tọa kỵ đã bất an rít dài, chân sau không ngừng lui lại.

Bên kia chiến trường, Đồng Trạch cũng thay đổi sắc mặt:

- Sư soái! Hàn Canh tu vi chưa đủ, vọng dụng thần công, chỉ sợ kinh mạch rách hết trở thành phế nhân!

Vương Triết đáy mắt hiện qua vẻ lo âu nhưng toan tính. Hàn Canh là đệ tử đắc ý nhất của y, tuổi gần ba mươi, Thái Ất Cửu Dương công đã đạt tới cảnh giới lục dương, so sánh với y năm xưa cung tuổi đó cũng không kém bao nhiều. Không ngờ một viên tướng lục triều rất có tương lại, một tu sĩ có hi vọng kết thành kim đan còn chưa phát ra ánh hào quang của mình đã phải vẫn lạc ở đai bình nguyên này.

Trong cơ thể Hàn Canh quang cầu càng tụ càng nhiều, đầu tiên là giữa ngực và bụng ba cái, sau đó chừng hai vai cùng sườn trái xuất hiện ba cái nữa, tổng cộng sáu quang cầu chạy tới chạy lui trong kinh lạc. Tia sáng phát ra càng ngày càng thịnh. Cuối cùng, một quang cầu từ phía sau cổ hắn xuất hiện, dọc theo xương cổ chậm rãi xuống phía dưới, viên quang cầu này so sánh với sáu viên trước co hình dáng nhỏ đi rất nhiều, nhưng độ sáng vân không kém chút nào.

Đồng Trạch kinh ngạc địa há to mồm, sau đó đột nhiên quay người lại, kêu lên:

- Sư soái!

Cân về của Ma tộc đầu linh đã vây khốn Hàn Canh, chung quanh còn có mấy chỉ bách nhân đội liều mạng chạy tới. Vương Triết hít sâu một hơi, sau đó cao giọng hô:

- Nam nhi chết trận chiến trường, mới là đại trượng phu! Canh à! Ngươi có thể tụ thành thất dương, cũng không uổng ta truyền cho ngươi thần thông!

Vương Triết thanh âm trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ chiến trường, Hàn Canh cười dài nói:

- Đa tạ sư tôn!

Hàn Canh hai tay trống rỗng, bảy viên quang cầu đồng thời phóng tia sáng. Một tên ma nhân đứng cạnh ma tộc đâu linh cât giọng the thé:

- Ngăn trở hắn!

Vừa nói vừa lao ra.

Đội thân vệ bên cạnh Ma tộc đầu lình lập tức đoạt tiến lên, tầng tầng lớp lớp chăn đường, che kín chủ soái, vừa hướng Hàn Canh quăng ra tiêu thương.

Hàn Canh quanh người kích động vô số khí toàn, tiêu thương quăng tới một chút cung không đụng chạm được, phảng phất trong cuồng phong gặp rơm rạ cuốn tung bay. Người che mặt phong người bay tới, hơn mười tên ma binh cân về và thú nhân cũng vpt theo, khí thế trùng trùng.

Chỉ trong vòng hai cái hô hấp ngắn ngủn, Hàn Canh công lực đã phát huy đến mức tận cùng. Bảy viên quang cầu phảng phất hợp thành một viên, tản mát ra quang huy chói mắt. Tiêu thương nem tới không hề bị văng ra nữa, mà là phảng phất đầu nhập một lò luyện, tiêu thương sáng như tuyết chớp mắt nóng chảy, hóa thành kim khí nóng chày hoặc tro bụi bay tung.

Bọn về sinh chạy như điên mà đến kia lộ ra vẻ mặt sợ hãi. Tên ma nhân che mặt cất giọng the thé lúc nãy chợt hoa thành luồng cuồng phong như con bươm đen bay lượn, lộ ra quầng khói đen ma quai, chất người. Khăn che mặt và áo tốc lên, lộ thấp thoáng bóng dáng của nữ tử, ánh mắt của ả màu xanh tím, hốc mắt hãm sâu, ngũ quan diễm lệ phảng phất băng tuyết điêu thành, môi đỏ mọng mím thật chặc, lộ ra ve quyết tuyệt.

Hàn Canh quát lên một tiếng lớn, song chưởng bỗng nhiên mở ra, ánh lửa quanh thân đại thịnh, quang cầu to lớn du tâu ở trong người đột nhiên sáng ngòi, mang theo tiếng rít bão táp.

Một luồng quang tuyến trong phút chốc chiếu sáng toàn bộ chiến trường, cơ hồ khiến mỗi người trên chiến trường lóa mắt.

Trong ánh bạch quang chơi mắt đó, mười mấy tên ma binh đang chạy tới Hàn Canh giống như bị một đạo sóng lớn đánh trúng, quay cuồng ngã nhào, thịt da nát tan thành từng mảnh. Bọn về binh đồng thời nâng linh giáp lên chống đỡ trước ma tộc đầu lình.

Khi vệ sĩ giơ linh thuẫn hoặc lá chắn lên làm tường chắn, ma tộc đầu linh cũng phóng người vụt ra sau chiến trường, thoáng cai đã cách xa hơn mười thước. Bỗng nhiên, sau lưng y co một cổ luồng nhiệt khí vọt tới, linh giáp cháy rụi, tọa kỵ bọn vó mềm nhũn nằm ngã xuống đất. các ma tộc đầu lình xung quanh bị chấn bay đi. Linh giáp trên người ma tộc thủ lĩnh cũng không khôi chan động, xuất hiện vết ran nứt. Cho dù y hàng năm chinh chiến, tu vi bất phàm, cũng nhịn không được phun ra một ngụm huyết.

Hàn Canh từ từ rơi xuống đất. Hắn một chiêu này ít nhất đánh chết hơn nửa số ma tộc đầu lình, toàn bộ cân về và thú nhân bên cạnh ma tộc thu linh. Tuy nhiên, chân khí trong cơ thể của hắn cũng tận số kiệt quệ. Hắn đem hết toàn lực, ngưng tụ ra thất dương, kinh lạc lúc này đã vỡ ra từng khúc, hình dạng chẳng khác gì phế nhân.

Trong ánh sáng chói mắt, cô gái ma tộc quỷ mị vọt đến bên cạnh Hàn Canh, vừa rồi toàn bộ linh giáp và áo choàng của ả bị thất dương của Hàn Canh biến thành liệt diễm cháy sạch, lô ra từng đường cong trên cơ thể trắng nhợt. Tuy linh giáp tiêu tan, nhưng à đã ngăn trở được thất dương hung mãnh của Hàn Canh, vừa chớp cái đã đưa tay phải cạnh sườn, rút ra một thanh nguyệt nha liêm đao cột sát đó.

Hàn Canh lạnh lùng nhìn ả, trong miệng phún ra một luồng máu tươi. Ả kia giương mắt tím nhìn hắn chầm chầm, sau đó giơ liêm đao, một đao chém xuống đầu lâu của hắn.

À ma nữ sau đó một tay cầm liêm đao rỉ máu, một tay nhấc đỉnh đầu Hàn Canh với đôi mắt hơi có chứ tiếc nuối vì không tiêu diệt được chủ tướng của địch, ngửa đầu lên trời, phát ra một tiếng rít dài.

Tất cả Thiên Vũ doanh sĩ tốt đều chúng kiến cảnh này. Trên gương mặt cương nghị như nham thạch của họ lần đầu tiên lộ vẻ bị thương. Bọn họ mím chặt môi, đôi lông mày nhướng lên, trong ánh mắt tỉnh táo phảng phất có ngọn lửa đang đốt.

Trải qua vô số lần huyết chiến, ngay cả huyết mạch của họ cũng giao hòa tình đồng đội. Bây giờ chủ tướng, đồng đội của họ đã hi sinh.

Quan chỉ huy lớn tiếng phát ra hiệu lệnh, trường mâu đã hiện ra xu hướng suy tàn lần nữa ngưng tụ thành rừng, đâm mãnh liệt về phía yêu thú và ma nhân. Mọi người trong lòng đều chỉ có một ý niệm cho dù co lấy tánh mạng tra giá, cũng phai đoạt lại di thể chủ tướng.

Chiến trường bên kia, một cảnh tượng bắt mắt đang tồn tại. Ấ ma tộc nữ tử đang giơ cao đầu lâu của Hàn Canh, liêm đao trong tay vẫn nhỏ vết máu. Bao phụ trên người ả đã bị liệt diễm đốt hủy gần hết, khó có thể che đậy thân thể. Áo giáp màu đen bên trong cũng rách tà toi, dính đầy máu tươi.

Trên đôi chân thon dài của à có mang một chuỗi ngọc. Giữa ngực ẩn hiện vết xâm hình ác quỷ đen đúa. vết xâm như ẩn như hiện, phát ra ánh sáng ma quái, mang theo vẻ lạnh lẽo, điên cuồng, khiến trong chiến trương máu tanh thế này, ả càng giống một ma nữ phê huyết, điền cuồng hơn.

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »