Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15731 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 28
ma lang

❊ ❊ ❊

Trong đầu Trần Tiểu Thiên chợt lóe linh quang:

- Chúng ta có thể kêu gọi viện binh không?

Vương Triết vừa nghe đã hiểu:

- Mượn binh sao? Chung quanh đây ngàn dặm chỉ có duy nhất cánh quân của ta. Nếu có đi nữa, thì quân tu sĩ không được can thiệp vào chuyện trần gian, đó là qui định. Quân bình thường thì kém quân ta xa, làm sao có thể chống lại thú nhân.

Vương Triết xem ra đã nghi đủ mọi điều, Trần Tiểu Thiên hiện giờ nghĩ không ra còn cái gì có thể uy hiếp được cánh quân đội này.

Ánh mắt Vương Triết trở nên kiên nghị:

- Tả Võ quân đệ nhất quân đoàn ta từ khi luyện thành quân tới nay, chính là cánh quân trần gian mạnh nhất lục triều, chưa từng bị đánh bại. Là hung là cát, ngày mai đánh một trận sẽ biết liền!

Rất nhanh, một đáp án làm người ta không thể tưởng được hé lộ...

Tưng tia nắng chiếu lên màn sương nồng đầm bao phủ cả bình nguyên. Tiếng trống trầm muộn vang lên ở trong sương mù, mơ hồ có thể thấy Thiên Vũ doanh bày ra phương trận dày đặc với rừng trường mâu.

Trước bình minh, binh lính Thiên Vũ doanh đã tiến vào chiến trường, bày tốt thế trận, nghênh đón trận đánh cuối cùng của bọn họ.

Giống như trước, phía đối diện truyền đến tiếng kêu gào của thú man võ sĩ. Bọn họ bị Tả võ quân đệ nhất quân đoàn một đường đuổi giết ở bình nguyên này, đã không còn đường lui. Hôm nay trong trận chiến này, đối với họ cũng một trận đánh quyết định vận mệnh.

Ánh mặt trời từ từ leo lên đường chân trời, sương trắng dưới ánh mặt trời từ từ tản ra. Trần Tiểu Thiên theo sát bên cạnh Vương Triết, một bước cũng không dám rời đi. Hắn không phải là ngưỡng mộ vị tướng soái này, mà là sợ bị Nguyệt Sương tìm được cơ hội chém chết.

Đại doanh của Vương Triết nằm trên đồi, có thể quan sát toàn bộ chiến trường. Trên đầu y đội mũ soái lấp lánh ánh tử kim, vai khoác áo choàng màu đen, chiến giáp bằng kim khí chế thành sáng rỡ dưới ánh nắng.

Đồng Trạch vẫn ăn mặc một thân theo kiểu văn sĩ, trên đầu đội mũ cao mà nhỏ. Bốn vị giáo ngự của Thái Ất chân tông Lân Thái Tuyền, Thương Lạc Hiên, Túc Vị Ương cùng Trác Vân Quân cũng cùng xuất hiện, đứng tụ phía bên phải Vương Triết.

Trong đám thân vệ của Vương Triết, Trần Tiểu Thiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc: Nguyệt Sương bình tĩnh đứng nhìn nơi xa, chẳng qua là tay nắm chuôi kiếm dùng sức bóp mạnh, khiến cho Trần Tiểu Thiên không rét mà run.

Sương mù dày đặc dần dần tản ra, thú man võ sĩ ở phía đối diện trở nên rõ ràng. Bọn họ không lựa chọn chính diện đối trận, mà chiếm cứ chiến trường phía bên phải một gò núi. Sương mù tiêu tán, những tên thú man võ sĩ nay không gâm thét nữa, trầm mặc khác thường.

Nếu như là ta, lúc này cũng sẽ câm miệng. Trần Tiểu Thiên thầm nghĩ như vậy. Trên chiến trường, Thiên Vũ doanh xếp thành một hàng sáu phương trận, trận hình vượt qua ba nghìn người nghiêm chỉnh như rừng, bao trùm hết thảy, khí thế uy hiếp toàn bộ chiến trường.

Ánh mặt trời dần dần trở nên đỏ rực, sáng ngòi, bình nguyên hiện bóng dáng sắp hóa sa mạc của nó, chập chùng, xa tít, và đầy bụi mù.

Trong Chiến trường, Thiên Vũ doanh mang giáp màu đen, chiến trận kiên cố, lạnh lùng nhìn chăm chú vào thú man võ sĩ nơi xa. Tất cả mọi người cung trầm mặc, phảng phất như đang đợi cái gì.

Cuối cùng thì một trường thương cao chừng một trượng cũng xuất hiện, trên đầu thương có một con sói xanh với hai mắt đó rực, dưới ánh mặt trời tàn mát quang mang chói mắt.

Trần Tiểu Thiên mở to mắt, không tin vào mắt mình, thất thanh kêu lên:

- Thanh lang!

Vương Triết mặt mũi vẫn trầm tĩnh như nước, thản nhiên hỏi:

- Ngươi cũng biết chúng?

Máu cả người Trần Tiểu Thiên sôi trào, thanh âm của hắn trở nên kích động, khàn khàn:

- Người sói sao?

Hắn không tin vào mắt mình, vì theo sau lá cờ đó là hàng đàn lang sói, con nào con nấy to gấp hai ba lần sói thường. Đặc biệt, một số con to gấp bốn năm lần, thỉnh thoảng hai chân dựng đứng như người, tru lên từng tiếng tru quái di.

Lúc trước Trần Tiểu Thiên chỉ nghe Đồng Trạch nói vào tận sâu trong đất của yêu tộc, tiêu diệt tế đàn, ngăn chăn yêu thú ma hóa. Nhưng giờ đây hắn chứng kiến hàng đàn hàng lũ yêu thú với ánh mắt đỏ lòm, rõ ràng là đặc trưng đã bị ma hóa. Lang sói là loài thú đáng sợ nhất, đừng nói gì ở thế giới này, mà ở địa cầu cũng vậy. Khi để chúng tập hợp thành đàn, tấn công có tổ chức, thì bất cứ kẻ mạnh nào cũng bị khuất phục. Biểu hiện trước mắt tuyệt không đơn thuần.... Vương Triết có dự cảm không may như vậy đa trở thành sự thật rồi!

Theo tiếng rầm rập và tiếng tru rống trên bình nguyên, tưng đàn lang sói xuất hiện, tạo thành thế ba mặt giáp công.

Lang sói tấn công thường có tổ chức, có quy luật, một số đánh lừa con mồi, một so bám theo quấy nhiễu, một số vòng ra trước chăn đầu. Chúng chỉ ra đòn quyết định khi tập trung đủ lực lượng. Khi đó, con mồi trở thành miếng thịt trong rọ, không dễ dàng gì trốn thoát. Nếu tính về sức manh cá thể, chúng yếu ớt chẳng đáng gờm. Nhưng tập trung số lượng đông, chúng trở thành đối thủ đáng sợ. Thú nhân rõ ràng là thông qua cách gì đó đang tập hợp lũ yêu lang này, tình hình xem ra rất bất lợi cho Tả võ quân.

Vô số đôi hình yêu thú tập hợp thành hàng ngũ Thật dài, đang hướng tới chiến trường dũng mãnh lao tới. Lúc ban đầu chỉ xuất hiện thú man võ sĩ. Sau đó thì yêu lang ùa tới. Một tên thú man thù lình nắm chặt chiến phủ bằng đồng xanh, mặt lộ vẻ khát máu.

Trần Tiểu Thiên rốt cuộc hiểu rõ Vương Triết dự cảm bất tường đến từ nơi nào. Vương Triết nói với chúng tướng lĩnh và bốn vi giáo ngự chung quanh rằng, yêu lang trước đây là loại yêu thú chủ chốt trên bình nguyên đầy cỏ xanh này. cách đây trăm năm, trời đất bình nguyên này biến đổi mạnh, đầy khí tức khát máu. Yêu lang đột nhiên biến mất, cây cỏ cũng trơ trụi đi, mặt trời biến thành đỏ chạch. Tình báo Vương Triết cử đi quả đã không sai lầm, ma giới nhập xâm biên cương tây vực này, dùng trận pháp thông qua tế đàn biến đổi khí tức thiên địa, dẫn dụ yêu thú tập trung đến một nơi bí mất nào đó, cải biến thể chất của chúng, và giờ đây, chúng đã được điều đông đối phó với kẻ địch đầu tiên của chúng: Ta võ quân. Điều duy nhất Vương Triết đã sai lầm là, y không nghĩ yêu lang cường đại lại đến nhanh đến như vậy, việc chuyển hóa chúng nhanh đến như vậy, và cuộc chiến tiêu diệt tế đàn của thú nhân xem ra đã vô ích rồi.

Thiên võ doanh sĩ tốt xếp trong phương trận vẫn trầm mặc như nham thạch, không vì một chút di dạng vì yêu thú hung tợn này xuất hiện mà biến đổi sắc mặt. Một chiếc xe do bốn chiến thú keo từ hai bên phương trận bay nhanh ra. Người lái xe trong hình dáng trưởng quan, mặc trên người chiến giáp tinh sảo, đồng giáp sáng bóng. Y quỳ gối giữa chiến xa màu đen, trong tay kéo bốn dây cương.

Ở sau lưng y là Hàn Canh mặt mũi lạnh lùng, tay cẩm một cây trường kích đỏ ngầu. Hai gã tráng hán vóc người khôi ngô chia ra đứng hai bên, bọn họ hông đeo trường kiếm, một người kéo dây nỏ, một người nắm ngang ngọn giáo ba thước, đầu thương được mài sắc bén dị thường.

Người đánh xe giật dây cương, bốn con chiến thú đồng thời phong vó trước, dâm chân, dừng tại giữa chiến trường.

Hàn Canh cất giọng:

- Tả võ quân đệ nhất quân đoàn, Thiên Vũ doanh chủ tướng Hàn Canh!

Thanh âm chìm đục giống như tiếng sấm liên tục truyền khắp toàn bộ chiến trường. Thú nhân và yêu lang đồng thời dừng bước, tiếp đó một bóng thu nhân cao lon chạy ra, da đầy lông rậm, tay chân vạm vỡ, tay cầm cây chùy làm từ gốc cây cực to.

- Ngõa Lặc cách.

Trần Tiểu Thiên suýt té xuống đất, chẳng lẽ tên này biết tiếng người?

Hàn Canh sẵng giọng, ánh mắt quét qua chiến trường, trầm giọng nói:

- Lục triều cùng yêu giới trước nay hòa hoãn, không có thù hận gì đáng kể, cớ chi cùng ma giới liên thủ, sát hại con dân lục triều chúng ta!

Ngõa Lặc cách đưa tay nghe ngóng như cố hiểu, sau đó dùng giọng ồm ồm, đáp trả:

- Đất đông của... của thần tộc. Nhân loại xâm chiếm... đuổi thần tộc về tây. Đang chết!

Thiên Vũ doanh bất quá hơn ba ngàn người, đối mặt với cả hơn ba vạn yêu lang, rõ ràng là quá sức tường tượng. Nhưng Hàn Canh không hề sợ hãi, hắn lạnh lùng nói:

- Buồn cười cho yêu nhân man di, lại quỳ gối trước ma tộc.

Một bóng dáng to lớn phía sau chợt ngạo mạn cười khùng khục, gương mặt bị che bởi lớp choàng đen u ám:

- Khặc khặc khặc. Nếu như ta không đoán sai. Thì phía sau gò núi, còn có hai cánh quân của các ngươi, số lượng không quá sáu ngàn người nữa, không đủ làm huyết thực cho ma binh chúng ta. Nếu... các ngươi đồng ý đầu hàng, ma chủ sẽ trong dụng các ngươi!

Hàn Canh rút ra trường kích màu đỏ hồng trên chiến xa, giơ tay ném lên mặt đất, quát:

- Mưu toan cướp thổ địa đại Tần, thì hãy lấy máu tươi của các ngươi ra để đổi!

Người đánh xe giật dây cương, chiến xa quay đầu chạy ra sau trận, Hàn Canh đứng thẳng trên xe thậm chí không quay đầu nhìn lại một cái.

Tên ma đầu quay người lại hú dài, cao giọng nói:

- Con dân của đế quân, hôm nay, chúng ta rốt cục xâm nhập đến gần đất lục triều, quyết đánh một trận đền ơn ma chủ!

Sau tiếng hô, ma thú rú dài khắp chiến trường, cảnh tượng đó đối với Tả Võ quân đệ nhất quân đoàn mà nói, là vô cùng xa lạ và tạo ra áp lực lớn. Vô luận là Thái Ất chân tông giáo ngự, hay là Vương Triết cửu kinh sa tràng, cũng không khỏi cố nén sự căng thẳng.

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »