Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15735 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 42
xà hạt nữ nhân

❊ ❊ ❊

"Xùy" một tiếng, bàn ủi hình tam giác rơi vào giữa cổ Trần Tiểu Thiên, khắc ghi dấu vết thân phận đầy tớ ở trên người hắn, trong không khí nhất thời tràn ngập mùi da thịt khét lẹt.

Tiếng nước chảy róc rách bên tai. Da thịt cả người phảng phất bị xé rách. Xương cốt bể tan tành, truyền đến một trận vừa đau vừa nhức. Thân thể nhưng giống như là ngâm trong nước, vừa ướt vừa lãnh.

Không biết qua bao lâu, Trần Tiểu Thiên mở mắt, cơ hồ cho rằng mình lại xuyên việt một lần nữa.

Trước mắt đầy hắc ám, không ánh sáng, cũng không có thanh âm, hắn nhìn không thấy bất kỳ vật thể gì, dưới chân trống rỗng, tựa hồ là bay ở trong bóng tối. Bỗng nhiên một tiếng kêu đau vang lên, truyền lọt vào trong tai, yếu ớt cơ hồ không cách nào nghe được, phảng phất là tiếng quỳ khóc đến từ u minh, hoặc như là tiếng kêu rên hắn từng phát ra.

Thân thể lơ lửng, ở trong bóng tối vô lực lắc lư. Trần Tiểu Thiên giật giật đỉnh đầu, giữa một trận nhức truyền tới, phảng phất như ngọn lửa thiêu đốt da thịt đang lúc xuyên việt.

Trần Tiểu Thiên quát to một tiếng, hoàn toàn tỉnh táo lại.

Tiếng kêu cứ quanh quẩn dư âm ở trong bóng tối, thật lâu không tuyệt. Trần Tiểu Thiên ý thức được mình bị nhốt ở trong không gian nhỏ hẹp. Hai cánh tay hắn bị dây thừng trói lại, cả người trẻo lên, ngâm ở trong nước lạnh như băng.

Nước nhìn không thấy màu sắc ngâm đến dưới cổ, tản ra mùi tanh làm người ta nôn mửa. Nước lưu động, thỉnh thoảng có cuộn sóng khẽ nhấc lên, giội vào miệng mũi, ngâm lên dấu khắc nô lệ ở giữa cổ hắn.

Trần Tiểu Thiên núi thở, hết sức ngước đầu lên. Hắn tựa như bị nhốt ở một cái giếng, tiếng kêu quanh quẩn đâu đó biến mất, bốn phía an tĩnh phảng phất như hắn được đặt trong phần mộ.

vết thương ở trong nước không sạch sẽ bắt đầu sưng, cảm giác đau cũng trở nên chậm lụt. Xương sườn gảy lìa ở dưới ngực thỉnh thoảng truyền đến cơn đau nhói.

Trần Tiểu Thiên trong lòng dâng lên hận ý vô cùng. Hắn tự nhiên không giải thích được bị biến thành nô lệ bỏ trốn, sau một trận đánh dữ dội rồi bị ủi lên người ấn ký đầy tớ. Đây là nỗi khuất nhục Trần Tiểu Thiên bình sinh chẳng bao giờ trải qua.

Chờ ta thoát khỏi thủy lao này, không phải đem các ngươi giết chết ta không phải là người! Trần Tiểu Thiên nảy sinh ý nghi ác độc nói tham ở trong lòng. Hàm răng hắn vừa mới cắn chặt, khóe môi sưng to truyền đến sự đau nhức. Hắn vẫn cắn chặt răng, để cho cơ đau tùy ý lan tràn giống như liệt hỏa vây.

Sự tức giận cùng thống hận đan xen vào ở chung một chỗ, tựa như một hồng hoang dã thú đang ở trong lồng ngực Trần Tiểu Thiên gầm thét.

Cừu hận trong lòng tiêu hao hết tinh lực của Trần Tiểu Thiên. Hắn thở gấp, cảm giác tánh mạng đang từng điểm từng điểm rời xa mình.

Bỗng nhiên đỉnh đầu một trận tiếng động, một tia sang yếu ớt từ lô thủng phía trên thủy lao tiết vào. Tựa hồ như có một cửa bị mở ra, vang tiếng ken két. Tiếp theo, Trần Tiểu Thiên nghe được thanh âm làm hắn hận thấu xương.

- Con kỹ nữ dâm đãng, eo uốn éo dâm quá hen.

Trần Tiểu Thiên phảng phất có thể thấy nụ cười dâm ô trên mặt thẹo.

"Phanh" một tiếng, một cái bình rớt trên tảng đá, vỡ nát bấy. Một thanh âm non nớt nhưng kiều mi cười khanh khách nói:

- Mò người ta nhột quá... Bình bị rớt vỡ rồi thấy không!

Miệng của nàng phát ra âm thanh rất kỳ dị, đọc nhấn rõ từng chữ đông cứng, không hề giống giọng lục triều mà Trần Tiểu Thiên đã nghe qua.

Tôn mặt thẹo nói:

- Ta cho tiền nàng mua thêm cái mới!

Thiếu nữ cười ngọt ngào nói:

- Cảm ơn Tôn ca ca.

- Cái miệng nhỏ nhắn thật là ngọt... Tới đây để cho ca ca sờ sờ.

Thiếu nữ nói:

- Mạn nhi thích nhất Tôn ca ca rồi. Muốn Mạn nhi cùng ca ca lên giường sao?

Tôn mặt thẹo mừng rỡ:

- Thật à?

Thiếu nữ khờ dại nói:

- Chỉ cần ca ca nói cùng phu nhân, để cho Mạn Nhi đi theo ca ca, Mạn Nhi khẳng định biết điều, một chút cũng nghe lời.

Tôn mặt thẹo nhất thời cứng họng, qua một lúc hậm hực nói:

- Phu nhân nuôi cây rụng tiền, làm sao có chỗ tiện nghi cho ta?

Thiểu nữ ngữ vội đồng tình nói:

- Đúng a.

- Không phá thân thể cũng có biện pháp khác...

Tôn mặt thẹo trơ mặt ra nói:

- Dùng cái miệng nhỏ của nàng cho ta thưởng thức chút đi.

- Dạ được!

Thiếu nữ sung sướng nói:

- Ca ca co đem trà hương không?

- Trà hương? Muốn cái đó để làm gì?

- Ca ca chớ quên, phu nhân có lỗ mũi cực linh đấy, lần trước có người sờ soạng Mạn Nhi một chút, đã bị phu nhân phát giác, treo ngược lên đánh gần chết. Nếu như Mạn Nhi dính mùi vị nam nhân chỗ nào đó, phu nhân sẽ đánh chết Mạn Nhi.

Tôn mặt thẹo giờ mới hiểu được mình bị hí lộng, há mồm mắng:

- Con tiểu tiện nhân đang chết! Ngoài miệng nói thật dễ nghe, bao làm chút chuyện thì ra sức khước từ. Con hạ tiện bại hoại! vào thời điểm Kỳ lão Tứ mua các ngươi, các ngươi đói đến gần chết...

Tiếng cửa đóng đánh ầm, Tôn mặt thẹo oán hận khóa cửa, hùng hùng hổ hổ bỏ đi.

Trong địa lao an tĩnh trơ lại, chỉ còn lại tiếng tim đập càng ngày càng mãnh liệt. Trần Tiểu Thiên hết sức ngẩng đầu, nhìn ánh sáng yếu ớt trên đỉnh đầu, bỗng nhiên dưới chân chợt động, trong nước truyền đến một làn sóng gợn khác thường, tựa hồ có đồ vật gì đó trong nước du động. Thân thể nó thật dài, phảng phất một sợi dây bóng loáng... Cái sinh vật bơi vắt vòng giữa mắt cá chân Trần Tiểu Thiên, sau đó tiến vào ống quần rách nát của han, kiên nhẫn bò lên trên.

Trần Tiểu Thiên phát ra tiếng hét thảm:

- Cứu mạng a!

Tựa hồ như đáp lại tiếng kêu của Trần Tiểu Thiên, phiến đa trên đỉnh đầu bị dời đi, ánh sáng từ khe hở xuyên vào. Tiếp theo đó, bánh xe gỗ ken két vang lên, bàn quay trên đỉnh đầu xoắn động, đem Trần Tiểu Thiên từ trong nước đưa lên.

Trần Tiểu Thiên cả người toàn nước, giầy trên chân đã sớm chẳng biết đi đâu rơi. hắn chân không bị trẻo ở giữa không trung. Trên người tất cả hơn mười vết thương lớn nhỏ bị nước ngâm trắng bệch. Cũng may phần lớn đây là vết thương da thịt, không thương tổn đến chỗ yếu hại. Hắn sặc nước, không ngừng ho khan. Môi lần ho khan làm động tới xương sườn gãy, đau đến hắn phải hít hà khí lạnh liên tục.

- Là ngươi?

Một thân anh nhỏ xinh đứng trước mặt han. Trên người nàng ăn mặc diêm dúa lẳng lơ, áo ngực khêu gợi bó sát người, phía dưới là váy Thật diễm lệ. Eo váy thấp tới xương hông, lô thắt lưng tuyết trắng và cai bụng lõa lồ bên ngoài, ở dưới ánh nến tản mát ra ánh sáng mê người. Đây không phải là à vũ cơ múa chỗ buôn nô lệ thì còn là ai khác?

Lụa mỏng che mặt ả Vũ cơ đã bị trừ đi, lộ ra một gương mặt tươi đẹp đông lòng người. Ngũ quan của nàng có đặc thù của dị tộc rõ ràng, lông mày cong dài, sống mũi cao thẳng, lông mi vừa cong vừa dày, ánh mắt to mà sáng ngời, con ngươi màu xanh biếc. Ánh mắt tươi đẹp mà gợi cảm, khóe môi chúm chím, mang theo nụ cười kiều mi khiến người ta cứ ngắm mãi.

Điều Trần Tiểu Thiên hơi đắc ý vì đã lường trước chính là ả vũ cơ này tuổi tuy nhỏ, bất quá mười bốn, mười lăm, nhưng thân hình của nàng vượt xa tuổi của nàng, nhất là bộ ngực bốc lửa, đường cong tuyệt vời khiến Trần Tiểu Thiên không khỏi nhìn chăm chú du sắp lả đi.

Thiếu nữ đem Trần Tiểu Thiên để xuống, cởi bỏ dây thừng. Khi nới lòng quần, vật thể trơn trợt từ ống quần rách tan tành của Trần Tiểu Thiên chui ra, thì ra là một con xích thủy xà.

Mặc dù Trần Tiểu Thiên rất thưởng thức tiết mục mỹ nữ chơi rắn, nhưng thứ loại sinh vật máu lạnh này tiếp xúc thân mật vào người hắn khiến tóc gáy và lông cả người hắn theo bản năng dựng lên hết.

Vũ cơ lại có vẻ không thèm để ý chút nào, nàng tiện tay nhặt thủy xà lên, ném trở vào thủy lao, tự hồ như đó chỉ là 1 sợi dây tầm thường.

Kinh hồn vừa định, Trần Tiểu Thiên miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:

- Cô mạnh giòi hẹn.

Thiếu nữ nhìn hắn một lần, sau đó lắc đầu:

- Ta không mạnh giỏi.

Trần Tiểu Thiên tức cười, qua một lúc mới thử dò xét:

- Ngươi còn nhớ rõ ta?

Thiếu nữ trợn tròng mắt xanh lam, chuyển ở trên mặt hắn một vòng, nỡ nụ cười xinh đẹp nói:

- Đồ ngốc ạ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »