Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15724 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 24
tâm đầu huyết

❊ ❊ ❊

Nguyệt Sương nói thật nhẹ nhàng, nhưng Trần Tiểu Thiên nghe mà cả người sởn gai ốc. Hắn suýt nhảy dựng lên, lấy “tâm đầu huyết”, máu ở đầu trái tim sao, vậy chẳng khác gì thọc tim hắn ra lấy máu a! Nha đầu này điên rồi! Trần Tiểu Thiên không tin Nguyệt Sương cụ bị tư chất của một y sinh ngoại khoa, một đao kia hạ xuống, ả thống khoái, và cái mạng của hắn cũng thống khoái đi trong!

- Ngừng!

Trần Tiểu Thiên mặt như màu đất quát lên:

- Có lời gì thì từ từ nói cô, cô muốn chân dương làm cái gì?

- Sinh tử linh căn cụ bị thiên địa dị năng, đoạt công tạo hóa, chính là vật trận quý trời đất ban thưởng, nên xuất hiện ở kẻ có thể thay đổi càn khôn, cứu vớt lê dân trong cơn nước lửa, há có thể lãng phí ở loại người như ngươi vậy sao?

- Ta là người như thế...

Trần Tiểu Thiên dù có tính tình tốt cách mấy, cũng không khỏi nôi lên cơn lửa giận vô danh, cả giận nói:

- Ta là người như thế sao? Làm lính đánh giặc là người, làm ăn không phải là người hay sao? Ngươi nói đây chẳng qua toàn là những câu ngụy biện!

Bỗng nhiên hắn nghĩ đến một chuyện, cười lạnh:

- Nói dễ nghe như vậy, trong lòng ngươi chân chính nghĩ gì chứ? Chẳng qua là ngươi muốn trị liệu thương thế của mình đúng không? Loại động cơ này có cao cả gì là bao mà tự đắc?

Hắn mấy câu nói đó là ôm "Lão Tử bất cứ giá nào" cũng không giác ngộ, vốn tưởng rằng đâm trúng chỗ đau của ả, khiến à thẹn quá thành giận, nhất định phải biến ả thành một con cọp dữ tợn đáng sợ. Không ngờ Nguyệt Sương chỉ lạnh lùng cười một tiếng, ngôn ngữ mang khinh miệt, nhàn nhạt đáp:

- Lấy chân dương ra, tất nhiên giao cho Sư soái cân nhắc quyết định. Người nếu là muốn trị thương cho ta, cũng tất là chuyên phải làm, có thể cứu vớt thương sinh hơn nữa, khỏi phải tôn hao một Sinh tử căn huyền ảo kỳ diệu.

- Ngươi đúng là người điên!

Nguyệt Sương bỗng nhiên ngẩng đầu, mái tóc xỏa tán ra theo gió, xỏa trên gương mặt trái xoan tuyết trắng xinh đẹp anh khí lẫm lẫm. Tuy nhiên, nàng có chút chột dạ, quát trả:

- Kẻ điên? với loại tiểu nhân như ngươi này, cái gì cũng không hiểu được, hãy câm miệng cho ta! Làm sao ngươi hiểu được tâm tình của ta? Rõ ràng ta có năng lực ra trận giết địch, lại chỉ có thể bị đặt ở hậu phương, bị người bảo vệ, nhìn chiến hữu của ta ở bên cạnh người người ngã xuống, hết lần này đến lần khác, lần nào cũng như vậy, ta vốn là sinh ra để bảo vệ bọn họ...

Tần Nguyệt Sương cơ hồ một hơi đèm hết những uất ức này tuôn ra hết. Trần Tiểu Thiên nghe được cũng ngây dại. Nguyệt Sương nhìn thấy bộ dáng của hắn, nhận ra mình thất khống, thần sắc chuyển sang lạnh lẽo, thản nhiên nói:

- Chân dương đối với ngươi vô dụng, nhưng sẽ ta chữa lành nội thương, có thể ra trận giết nhiều địch nhân, cứu tính mạng của mấy chiến hữu, cũng coi như là gián tiếp vì nước xuất lực rồi.

Giọng nói mặc dù lãnh đạm, nhưng không che dấu được ánh mắt đỏ hồng. Trần Tiểu Thiên nhìn ánh mắt Nguyệt Sương, khẩu khí không khỏi mềm nhũn ra:

- Ngươi muốn chân dương cũng được, nhưng tại sao phải dùng máu trái tim ta?

Nguyệt Sương dùng đao nhọn kề sát ngực Trần Tiểu Thiên, lạnh lùng nói:

- Tim là nơi dương hỏa tụ hợp. Yên tâm đi, ta chỉ muốn đâm ra vài giọt máu là đủ rồi.

Vừa nói xong đã đâm xuống.

- Dừng tay!

Trần Tiểu Thiên đem hết toàn lực phát ra thanh âm, cũng không lớn hơn thanh âm của một con ong mật ong ong bao nhiêu.

Nguyệt Sương dừng tay lại thất. Ấ lạnh lùng cười một tiếng:

- Nếu như có thể, ta thật không muốn cho ngươi dùng viên đan dược kia. Loại người như ngươi, cho nhiều một hột cơm cũng là lãng phí lương thực, vô ích cho thương sinh khắp thiên hạ!

Trần Tiểu Thiên trong lòng tức giận lồng lộn, mắng thầm:

- Mẹ kiếp, thương mẹ cái sinh, thiên hạ tốt như vậy thì người đi tìm thiên hạ thương sinh gì đó xin chân dương đi a!

Thấy hắn trợn mắt cắn răng, mặt xanh mồ hôi túa khắp người, Nguyệt Sương khinh thường bĩu đôi môi hồng giọng căng mộng, móc ra viên thuốc màu vàng đất.

- Đây là đan dược Túc giáo ngự mất năm năm mới chế thành, có thể kích thích chân nguyên, bổ luyện chân dương, có thoát thai hoán cốt. Để ngươi dùng thật là tiện nghi cho ngươi.

Vừa nói Nguyệt Sương bóp đan dược bể ra làm hai nửa, xong bóp cầm Trần Tiểu Thiên, khẽ dùng lực khiến miệng hắn mở ra, rồi búng nửa viên đan dược kia vào.

Đan dược có mùi vi cay nồng xông vào mũi, dược tính mạnh dị thường. Trần Tiểu Thiên trong đầu lưỡi liều mạng phun ra, nhưng hơi lạnh từ đầu ngón tay của Nguyệt Sương tuôn trào, khiến cổ họng hắn ực một cái, không tự chủ nuốt luôn đan dược vào bụng.

Nguyệt Sương bị người ta dùng âm hàn chưởng lực đả thương. Hơn mười năm qua, đám người Vương Triết hao hết tâm lực, nhưng hàn độc trong cơ thể nàng vẫn triền miên không rời khỏi. Lần này Túc Vị Ương mang đến đan dược do chính tay y bí chế nhiều năm, hy vọng có thể khiến Nguyệt Sương uống vào, kích thích chân dương trong cơ thể nàng, nhất cử thanh trừ hàn độc. Nhưng viên thuốc này tính quá mạnh, Túc Vị Ương không quên dặn dò, rằng Nguyệt Sương đừng khinh suất phục dụng, để tránh cho nàng tu vi không đủ, chịu không nội sự tàn phá khi đan dược kích khởi chân dương tấn công hàn độc trong cơ thể, tạo thành hậu quả nghiêm trọng hơn.

Buổi sáng, Nguyệt Sương đem tức giận trút lên Trần Tiểu Thiên, bị Vương Triết sau khi biết, nghiêm nghi giáo huấn cho nàng một phen. Ông ta nói cho nàng biết rang, người trẻ tuổi này mang dị năng trên ngươi, chưa từng tu luyện ma chân dương đa ngưng tụ, đợi tìm ra rồi hướng dẫn hắn phương pháp truyền chân dương này, rất có thể trị lành thương thế của nàng. Nguyệt Sương hồi tưởng lại chuyện trải qua khi hôm đó đánh lui thích khách, thầm nghĩ nếu quả như vậy không tệ chứ nào. Nàng từ nhỏ ở trong quân lớn lên, tuy là nữ lưu, tính cách lại như nam nhi, cộng thêm đối với Trần Tiểu Thiên không có nửa điểm hảo cảm, giờ biết được phải chờ hắn trị thương cho mình, lại còn sờ sờ đụng đụng, sỉ nhục chẳng khác gì bị yêu nhân chém chết.

Vương Triết chưa tìm cách truyền chân dương, Nguyệt Sương đã tự suy đoán, một cách rất đơn giản nhưng được ả coi là thượng sách chỉ cần lấy một chút tâm đầu huyết của Trần Tiểu Thiên, không phải là có được chân dương rồi sao? Nửa viên đan dược kia là để cho chân nguyên trong cơ thể hắn bị kích thích, tụ tập chân dương dư thừa còn lại trong cơ thể, coi như là bồi bổ lại cho hắn.

về phần nửa viên còn lại, Nguyệt Sương không chút do dự tự mình phục dụng, sau đó nhắm mắt hóa giải dược tính. Bỗng nhiên mặt mũi nàng biến đổi, lộ ra vẻ thống khổ vô cùng.

Trong trướng bồng nhỏ hẹp, tiếng hít thở càng ngày càng trầm trọng. Thân thể Trần Tiểu Thiên đỏ lên, mạch máu phồng lên, nổi khắp cơ thế, giống như những con rắn màu xanh bỏ trên mặt da. Cả người hắn mồ hôi túa ra như tắm, trong cổ phát tiếng thở dốc như bò rống.

Nửa viên đan dược nuốt xuống bụng, trong cơ thể hắn phảng phất có một đoàn liệt hỏa thiêu đốt. Đồng thời dọc theo kinh lạc, nhiệt lượng không ngừng hướng ra phía ngoài phát tiết, nơi nào chúng đi qua, không khỏi đau nhức khó chịu vô cùng. Trần Tiểu Thiên bình sinh lan thứ nhất nếm tư vi thống khổ như vậy. Thân thể hắn có vô số da thịt vặn vẹo, so sánh với năm xưa chơi bóng bị trật mắt cá chân còn đau đớn gấp trăm lần.

Cái bà điên này, chỉ cần lão tử không chết, bình yên thoát hiểm, tuyệt đối không tha cho ngươi!

Vấn đề là, có thể không chết sao?

Đối với Nguyệt Sương, xem ra lấy một chút máu từ trong tim không phải la vấn đề lớn. Trên chiến trường, không thiếu sĩ tốt mất hai cánh tay một cái bắp đùi mà vẫn còn sống kia mà. Nhưng Trần Tiểu Thiên biết, nếu như trái tim hắn chịu một đao, vơi trình đô chữa bênh thời đại này, hắn tuyệt đối sống không được.

Trần Tiểu Thiên bị chân dương thiêu đốt trong cơ thể kích động, cảm thụ được sự thống khổ vạn phần. Ý thức càng ngày càng mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê, không chú ý tới dị trạng của Nguyệt Sương bên cạnh.

Nguyệt Sương khoanh chân ngồi một bên, gương mặt tuyết trắng hiện giờ thỉnh thoảng phừng đỏ, thỉnh thoảng lại trở nên tái nhợt, tiếp theo đó hiện ra thanh khí nhàn nhạt. Đan dược vào bụng, biến hóa trong cơ thể nàng mãnh liệt vượt xa so với Trần Tiểu Thiên. Hàn độc tích tụ ở tạng phủ giống như rắn độc ngủ đông, bị mùa xuân lam cho thức tỉnh, đông thời mở răng nanh độc ra. Tất cả kinh lạc trong cơ thể Nguyệt Sương bị đông cứng ứ đọng, quanh người băng hàn thấu xương.

Tình hình hàn độc phát tác dường như Nguyệt Sương đã trải qua rất nhiều lần, nhưng phát tác nhanh như vậy thi nàng mới gặp lần đầu. Vốn nàng định chờ hàn độc phát tác, liền đâm lấy ra tâm đầu huyết của Trần Tiểu Thiên, không ngờ lúc này trở tay không kịp, chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào Thái Ất chân dương quyết bảo vệ tâm mạch, giữ lại chút ấm áp ở đan điền và tim.

Bỗng nhiên, bên tai nàng truyền đến một trận dị động. Nguyệt Sương cố hết sức mở mắt ra, thấy Trần Tiểu Thiên hai mắt trợn trừng, trán nổi gần xanh, hàm răng nghiến chặt, thân thể da thịt co thắt liên hồi.

Đột nhiên hắn nhấc cánh tay lên, nắm chặt cổ tay của Nguyệt Sương.

Nguyệt Sương vô cùng kinh hãi, định hất tay ra, nhưng lại phát hiện tay và thân mình đã bị hàn độc xâm chiếm, đông cứng như băng, chẳng có lấy nửa điểm khí lực. Nàng chỉ nhẹ nhàng lay động được ngón tay, căn bản không hành động gì chống lại cú chụp của Trần Tiểu Thiên.

Trần Tiểu Thiên lẫy bẩy bò dậy, mặt mũi vặn vẹo, miệng mũi không ngừng phun ra khí thể nóng bỏng. Ánh mắt đầy máu đỏ của hắn gắt gao nhìn chằm chằm Nguyệt Sương. Sau đó, hắn vụt một cái bóp chặt cổ họng Tần Nguyệt Sương, dùng giọng trầm thấp khàn khàn quát:

- Nha đầu chết tiệt kia!

Nguyệt Sương trợn to đôi mắt đẹp, không rõ tại sao hắn có thể giải khai được huyệt đạo bị chế ngự. Nếu như nói trước đó Trần Tiểu Thiên chỉ khiến nàng chán ghét cùng khinh bỉ, lúc này Trần Tiểu Thiên còn lại làm nàng sợ hãi. Ánh mắt hắn điên cuồng, tựa hồ muốn đem nàng đi ăn tươi nuốt sống hết. Nguyệt Sương không sợ chết, nhưng chết dưới tay cái loại tiểu nhân này, không khỏi quá oan khuất rồi.

Trần Tiểu Thiên nhìn chằm chằm một hồi lâu, bỗng nhiên túm lấy áo giáp trước ngực nàng, dùng sức xé mạnh. Loại giáp chế băng loại da thu thượng đẳng thể nay, trước kia đừng nói dùng tay xé, Trần Tiểu Thiên có dùng hàm răng cũng cắn không ra. Nhưng lúc này Trần Tiểu Thiên khí lực mạnh đến kỳ lạ, áo giáp rách tan, lộ ra cái áo bên trong.

Nguyệt Sương cố hết sức quát:

- Ngươi... Ngươi muốn làm gì!

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »