Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15709 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 11
thái ất chân tông

❊ ❊ ❊

Nhìn bàn tay khổng lồ đủ để đập nát nham thạch của thú nhân. Trần Tiểu Thiên nghi mình đã không thể tránh khỏi cái chết. Một sự sợ hãi từ đáy lòng dâng lên. trong nháy mắt lan khắp toàn thân. Chẳng lẽ ta phải chết ở chỗ này sao?

Bỗng nhiên, một bàn tay trắng xinh vươn ra, phảng phất như vân về một đóa Ngọc Lan hàm lộ, mềm nhẹ nghênh hướng bàn tay khổng lồ của thú nhân.

Sát na song chưởng tiếp xúc, bàn tay kia trắng đẹp kia co ngón cái bấm nhẹ ngón giữa, đầu ngón tay khẽ nhếch lên trên, không khí giữa lòng bàn tay như truyền ra một trận xung động. Trong lúc mơ hồ, Trần Tiểu Thiên cảm giác như có một Thái Cực đồ án từ chưởng bay ra. tiếp theo không khí đỏ lên. trong nháy mắt biến thành một đoàn liệt hỏa.

Thú nhân tru lên ngã nhào về phía sau, thân thể khổng lồ trong nháy mắt đã bị liệt hỏa bao trùm, trở thành một hỏa cầu khổng lồ.

Pháp thuật! Trong lòng Trần Tiểu Thiên chợt nảy ra danh từ này. Thời không này không ngờ tồn tại pháp thuật vốn chỉ có trong truyền thuyết!

Hắn vô cùng kính sợ quay nhìn lại phía sau, một hình ảnh tuyệt mỹ lô đập vào mắt. Một mỹ nữ ước chừng ba mươi mấy tuổi, tóc dài cột thành búi bỏ thõng, đầu đội mũ Ngọc trắng, làn da tinh sảo trắng mịn không có chút nếp nhăn nào. Nàng này mặt mày cực đẹp, đẹp nhưng lãnh đạm vô cùng, hờ hững giống như ngăn người ngoài ngàn dăm vây. Nang mặc một bộ đạo bạo màu xanh nhạt, trên người không có bất kỳ phụ tùng dư thừa, eo hờ hững cái túi bao tử, vạt áo hờ hững hai hàng chữ nhỏ dùng bút lông viết như mây như khói: “sông chạy ngoài thiên địa, núi sắc có như không”.

Nữ chiến sĩ bị thương reo lên:

- Trác sư thúc!

Cô gái họ Trác hừ lạnh một tiếng, thu hồi ngón tay ngọc thon dài. đặt vào chuôi kiếm bên hông, ngẩng đầu ưỡn ngực, đối với bọn thú nhân kia coi như không thấy gì. Bội kiếm của nàng hấp dẫn ánh mắt Trần Tiểu Thiên. Khác với loại ki án sắt thép chất lượng xấu công nghiệp hoá đại lượng sản xuất ở thế kỷ hai mươi mốt, kiếm này có chuôi và vỏ kiếm màu bạc, phía trên có phượng vũ văn thiên nhiên tạo, dưới ánh mặt trời đỏ chạch ánh lên điệu múa như huyết phượng tranh long.

Một giọng nam ôn hòa chậm rãi chợt cất lên:

- Sương nhi chớ sợ, Thái Ất chân tông ta ở chỗ này, nhất đinh không để cho cháu bị nửa điểm tổn thương.

Chẳng biết lúc nào, chung quanh đã xuất hiện hơn mười người, trong đó có ba nam tử râu dài. cùng nhưng nữ tử mặc đạo bào màu xanh nhạt giống nữ tử kia, trên đầu cũng đôi ngọc quan. Còn lại một số người khác co vẻ la hâu cân, vì mặc đô hai mau hắc bạch, nữ có nam có, tuổi lớn nhỏ không đồng nhất. Xem thái độ cung kính của họ, ắt những người kia là đệ tử hoặc hộ vệ.

Nói lên tiếng lớn tuổi nhất, râu dài tới ngực, thần thái thong dong. Ở bên cạnh y, một nam tử khí vũ hiện ngang tiến lên trước một bước, vung kiếm lên. lạnh giọng quát:

- Thú man xấu xa! Bọn ngươi còn chưa chết hết sao?

Không đợi sư trưởng phân phó, hơn mười tên Thái Ất chân tông đệ tử cùng rút trường kiếm, mũi kiếm xếp theo phương vị, mơ hồ thành thế vây công, các thú man võ sĩ khổng lồ khịt mũi, oán hận nhìn trừng nhân loại đáng ghét.

Nam tử cầm ngang chuôi kiếm, sát khí bén nhọn đột nhiên phát ra, còn chưa xuất thủ đã đoạt khí thế của địch thủ.

Thời khắc mỹ phụ ho Trác ra tay lúc nãy, thú man lĩnh sĩ đã biết tánh mạng của mình đã đi đến giờ phút cuối cùng.

-CỔ Cách Nhĩ!

Một gã thú man nhân phát ra tiếng hô cầu xin.

-CỔ Cách Nhì!

Tất cả thú man võ sĩ còn sót lại cũng hô hoán theo.

Cổ Cách Nhĩ quét qua ánh mắt đồng tộc, sau đó lồng ngực rộng rãi đột nhiên đội lên. từ trong ngực phát ra một tiếng gầm trâm muộn. Xương cốt hùng tráng của y phát ra một trận "lach cách" chói tai da thịt vặn vẹo bành trướng, căng phồng lớp da thú. tóc dài râm hóa thành đám lông nồng đậm hơn. Ngón tay sinh ra đa sắc bén như tiêm trảo, bả vai mở ra, trước mặt mọi người, y như hóa thành một con sư tử mạnh mẽ.

Cổ Cách Nhĩ rung lông bờm, tứ chỉ chống xuống mặt đất, đột nhiên tung người nhảy lên. rống gầm xông về phía hai gã Thái Ất chân tông đệ tử. Hai gã đệ tử xoay tròn nghiêng ngả, giữa ngực và bụng lộ ra một vết cao huyết nhục mơ hô.

Nam tử khí vũ hiện ngang vỗ vỏ kiếm, trường kiếm bay ra khỏi vỏ, mang theo một cơn bão táp phóng thẳng tới thú man võ sĩ. các đệ tử còn lại cũng xuất kiếm của riêng mình, tuy kiếm không tự bay, nhưng thế công triển khai vô cùng sắc bén.

Một người sống đột nhiên biến thành dã thú. so sánh với ma thuật càng đặc sắc hơn. Trần Tiểu Thiên thấy canh ấy mà trợn mắt hốc mồm. Vị trưởng giả lúc ban đầu mở miệng kia mỉm cười gật đầu với hắn:

- Ngươi rất tốt. Không tệ không tệ!

Trần Tiểu Thiên ngơ ngác một chút mới hiểu được, vị này rõ ràng là khác hẳn bọn thú man kia, chỉ thấy hắn phấn đấu quên mình ngăn chặn trước nữ tử tên Sương nhi khỏi bị thú nhân giá hại. thậm chí còn bị đánh bay nữa. Chứ không thấy cảnh hắn e dè hoảng sợ bỏ chạy trước đó. Đây là một hiểu lầm, nhưng Trần Tiểu Thiên cũng không có ý định giải thích.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »