Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15794 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 51
gậy mát xa

❊ ❊ ❊

Nửa năm là thời gian đủ cho Trần Tiểu Thiên ngồi tàu biển chở khách chạy định kỳ đi vòng quanh trái đất lữ du những hai lần. Nhưng diễm phụ lại lơ đễnh khi nghe, có lẽ từ Ngũ Nguyên thành đến Nam hoang qua lại hết nửa năm, thời gian cũng không dài.

Diễm phụ cười nói:

- Như vậy thì nửa năm. Nếu như trong vòng sáu tháng ngươi vẫn chưa vê, thiếp thân sẽ làm cho ngươi nếm thử tư vị bỏ trốn.

Nhìn diễm phụ nở nụ cười mê hoặc, Trần Tiểu Thiên không khỏi lạnh cả người. Hắn miễn cưỡng cười nói:

- Phu nhân thật là nhanh nhẹn cương quyết, sát phạt quả đoán.

Diễm phụ cười duyên nói:

- Vậy chúng ta đã bàn định rồi, ngày mai ngươi phải khỏi hành, đi hái Nghê Long tơ cho ta.

Trần Tiểu Thiên mở trừng hai mắt, sau đó giơ ra một ngón tay:

- Làm ăn nếu như tạo ra lợi nhuận, ta muốn chiếm một thành cổ phần.

Diễm phụ phớt giọng cười nói:

- Ngươi muốn cổ phần?

Trần Tiểu Thiên đáp:

- Nếu mọi người hợp tác, dĩ nhiên muốn ích lợi cùng hưởng.

Diễm phụ cười dài:

- Chớ quên, ngươi ở sau cổ còn có dấu vết ấn ký, là đầy tớ thương quán ta. vì chủ nhân làm việc, là bổn phận của đầy tớ. Ngươi là nô tài mới ra mắt được bao lâu, còn muốn cổ phần gì?

Trần Tiểu Thiên biện hộ nói:

- Ta là bị người hãm hại! Bọn chúng mượn danh nghĩa thương quán, lén buôn bán nô lệ riêng tư, chúng ở trên người của ta khắc dấu ấn ký riêng, đối với ngươi căn bản không phải đầy tớ!

"Vậy sao? Bất quá trên người của ngươi chỉ cần có dấu vết, thi đã là nô lệ rồi.

Diễm phụ cười nhạo nói tiếp:

- Chớ nói Ngũ Nguyên thành không có quan phủ, ngay cả khi có quan phủ, ngươi một người tha hương vô bằng vô cớ, vào nhà lao còn nghĩ minh oan được sao?

Trần Tiểu Thiên vuốt dấu vết phía sau cổ, lộ ra một nụ cười khổ. Xem ra bản thân trở thành nô lệ là đã định rồi.

Tiểu tỳ dâng lên chén trà nhỏ, diễm phụ giơ chén nhỏ nhợt nhạt uống một hớp:

- Ta họ tô, tên Hy Muội. Là chủ nhân của Bạch hồ thương quán, ngươi cứ gọi ta phu nhân là được rồi.

Hy Muội? CMN! Trần Tiểu Thiên lộ ra cổ quái vẻ mặt. Danh tự này nghe như sấm bên tai, mấy ngàn năm nay không có một người nào, không có một ai được đặt hai cái tên này: một là Hy Muội, hai là Đắc Kỷ. Họ đều là yêu phụ đại danh đỉnh đỉnh. Tại sao ả này không lấy tên Đắc Kỷ luôn đi, cho nó trùng tên trùng họ cho dễ gọi? Nghĩ đến nàng ta có thể mang thân phận Cửu Vĩ Yêu Hồ, Trần Tiểu Thiên kìm lòng không đậu nhìn hướng xuống dưới ngực nàng. Chỉ có hai vú, không thấy thêm. Ở dưới có tấm lụa lụa đỏ bao phu, cái mông đầy đặn tròn to lớn dị thường, nhưng nhìn không ra đuôi hồ ly.

Tô Hỷ Muội mị nhẵn khẽ chuyển:

- Sao hả?

Trần Tiểu Thiên vội ho một tiếng:

- Phu nhân có phải còn có hai tỷ muội hay không?

Tô Hỷ Muội trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

ít nhất Trần Tiểu Thiên cũng xem qua Phong Thần diễn nghĩa ba lần, Cửu Vĩ Hồ ly tinh, yêu tinh gà chín đầu chính đuôi gì đó, còn có một con Ngọc Thạch tỳ bà tinh nữa. Năm đó chính là ba tỷ muội nhà này làm cho Thương Trụ vương quốc phá người mất, có thể nói là tuyệt đại yêu Cơ.

Trần Tiểu Thiên thầm nghĩ, hôm nay được nhìn thấy dòng dõi của hồ tinh, quả nhiên danh bất hư truyền. Mặc dù hồ tinh ở đời sau Thương Trụ Vương này, tại thời không này vì sao trở thành một nữ chủ nhân của thương quán thì hắn không biết, nhưng loại my công chuyên dụ dỗ “trai tơ”, ăn mặc diêm dúa, và khí chất tàn nhẫn y hết như hồ tinh trong truyền thuyết. Bất quá nàng ta nếu chủ trì thương quán, rõ ràng cho thấy đang ẩn tàng thân phận. Nếu như vạch trần, chỉ sợ yêu phụ này lập tức giết hắn diệt khẩu mất.

Không đợi Tô Hỷ Muội mở miệng, Trần Tiểu Thiên vội vàng nói:

-Là ta nhận lầm người rồi.

Tô Hỷ Muội nhìn thật sâu Trần Tiểu Thiên một cái, sau đó phân phó tiểu tỳ:

- Hương Khấu đâu, đem đồ vật của hắn tới.

Thấy tiểu tỳ lấy đồ ra, Trần Tiểu Thiên trong lòng nổi lên một trận kích động. Một thứ là nội y sexy mà hắn đem cầm ở tiêm cầm đồ, một cái khác chính là cai ba lô dính đầy bùn đất của hắn. hắn bị Qua Long đánh ngất xỉu, ba lô cũng bị bọn chúng cướp đi, không nghĩ lại tìm trở lại được.

Biết rõ trong ba lô là một đống vật phẩm hoàn toàn không ổn, nào là áo lót Lace, gây xoa bóp hiện đai chạy bằng pin năng lượng mặt trơi cực mạnh, áo mưa an toàn Durex, còn từ trên người Định Cường tim ra mấy hoàn thuốc, mấy thư bột phấn vụn...

Tất cả những thứ trên chang hữu dụng bằng một hộp diêm ở cái thế giới, nhưng Trần Tiểu Thiên không nhịn được sự kích động. Đây là hắn từ cái thế giới kia mang đến có chừng vật phẩm, là thứ liên lạc duy nhất với bản thân hắn ở “kiếp trước”.

Tô Hỷ Muội nói:

- Ngươi buôn bán vật phẩm nào cũng là hiếm thấy. Vậy hai kiện do Nghê Long tơ làm thành quần áo có kiểu dáng kỳ dị thế này, không biết nên dùng như thế nào đây?

Trần Tiểu Thiên hắng giọng một cái, giải thích:

- Cái này là áo ngực, cái này là dùng ở hạ thân, cái vòng ren lớn nay khoác ở bên ngoài.

Tô Hỷ Muội cười duyên nói:

- Quần áo nhỏ như vậy mà cũng có thể mặc vào sao?

Trần Tiểu Thiên nói:

- Nghê Long là chất tơ dệt thành quần áo rất kỳ diệu, phu nhân nếu không tin, thử một lần là biết ngay mà.

Vừa nói, Trần Tiểu Thiên vừa trong lòng suy nghĩ vẩn vơ, không biết con hồ ly tinh này mặc vào bộ nội y sexy hiện đại, có bộ dạng đặc biệt thế nào...

Tô Hỷ Muội vẫn tò mò giống như trước, nàng lật tới lât lui nhìn mấy lần, sau đó bảo:

- Ngưng Vũ, đi thay nó vào.

Khuôn mặt lạnh như băng của Ngưng vũ đột nhiên cương cứng lại.

Tô Hỷ Muội không thèm nhìn chút nào, chỉ vào trong ba lô, cho người lấy ra một đống vật phẩm, hỏi:

- Những thứ này để làm cái gì?

- Cái này là...

Trần Tiểu Thiên cầm lấy bình diệu đầu hoàn (thuốc lắc), hồi lâu mới khó khăn nói:

- Đây là những viên... cờ! La thứ hồi hương dùng để giải trí ấy mà. Ta ở bên ngoài buôn bán, lấy ra giải buồn.

Những thứ diệu đầu hoàn này có hai loại màu sắc, một loại màu hoa hồng đỏ, một loại màu xanh táo, phía trên còn điêu khắc ký hiệu kỳ dị. Không biết Định Cường liều mạng hay là hàng không kiểm tra an ninh quá lỏng lẽo, dám mang theo thuốc lắc cả bọc lên máy bay, quả là nhị thế tổ không sợ pháp luật mà.

Nghe nói là con cờ, Tô Hỷ Muội liền không hứng thú với chúng. Nàng như thế nào cũng không nghĩ ra những vật phẩm chế luyện tinh xảo này lại là dược vật độc hai.

- còn cái này?

Trần Tiểu Thiên không thể thêu dệt nổi nữa, Tô Hỷ Muội chỉ cái gậy xoa bóp đó hoàn toàn là đồ phảng chân. NÓ có quy đầu, dương v*t đầy đủ mọi thứ. Nếu nó không phải có vong cao su chế thành mặt ngoài với toàn thân đen nhánh, thi hiển nhiên là một cái dượng vật nam nhân sống sờ sờ. cái thứ đồ giả này quá hiện đại, đủ chức năng, quả nhiên là thứ trợ giúp mang lại niềm hạnh phúc phụ trợ cho phụ nữ.

Trần Tiểu Thiên cười khan hai tiếng:

- Cái này không cần giải thích nữa.

Tô Hỷ Muội ha ha cười nói:

- Thì ra ngươi là loại thương nhân buôn bán những thứ đồ đạc này.

Trần Tiểu Thiên cảm thấy rất lúng túng, một tầng lớp cổ trang có việc làm lương thiên lương cao hắn hoi, tự nhiên bị người coi thành chủ tiêm nhỏ chuyên buôn bán bao cao su, các vật phẩm sắc tình, cái tên Định Cường này đúng là hại bạn mà.

Tô Hỷ Muội không e dè đã cầm cái gậy xoa bóp, xem kỹ nói:

- Nghe nói Nam hoang có bộ tộc am hiểu vu thuật, có thể đem người sống chế thành hành thi... Trong người ngươi có pháp lực, mặc dù vô cùng yếu ớt, phải chăng người trong đạo này?

Trần Tiểu Thiên trong đầu linh quang chợt lóe, nghiêm nét mặt nói:

- Phu nhân nói không sai, đây là thần cụ do Nam hoang Bộ Lạc dùng vu thuật chế luyện thành, chỉ cần theo nếp sử dụng, có thể làm người ta dục tiên dục tử, thật sự mạnh hơn người gấp trăm lần. Cho dù là cô gái có trinh liệt đến đâu đi nữa, dùng tới nó cũng khó mà tự giữ không tiết thân.

- Thế à?

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »