Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15710 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 19
thích khách

❊ ❊ ❊

Trong cuộc chiến lúc xế chiều, Nguyệt Sương đã bị gãy hai xương sườn. Vương Triết mặc dù không nói gì, nhưng Hàn Canh mặt âm trầm cả buổi tối, khi về quân doanh liền hạ lệnh lấy đi chiến thú cùng vũ khí của nàng.

Nguyệt Sương rất bất mãn:

- Ta cũng là binh sĩ của đệ nhất quân đoàn, tại sao ta không thể ra chiến trường? Kiếm thuật của ta mặc dù không tốt, nhưng yêu nhân cũng đấu không lại ta!

Hàn Canh trả lời chỉ có hai tiếng:

- Câm miệng!

Ánh mắt sáng ngời của Nguyệt Sương liền ứa tầng hơi nước, nức nở nói:

- Ta biết, các ngươi xem thường ta, chê ta cản chân các ngươi, chuyện như vậy... cũng không phải là ý nguyện của ta!

Hàn Canh lấy thủ cấp thượng tướng giữa trăm vạn quân như lấy đồ trong túi nhất thời chùn tay chân, hạ giọng nói:

- Không được khóc! Sư soái là sợ muội xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chiến trường đang lúc sinh tử chỉ qua thoáng chốc, đao tên không có mắt, vạn nhất muội bị gì, chúng ta hối hận cũng không kịp.

- Không để cho ta ra chiến trường, ta còn dùng vào được việc gì nữa chứ?

Hàn Canh nói:

- Chỉ cần thương thế của muội khỏi hẳn, đừng nói ra chiến trường, muội tự mình dẫn quân Sư soái cũng nhất định đồng ý.

Nguyệt Sương vui mừng vung mặt:

- Thật không?

Hàn Canh nghiêm mặt nói:

- Trước hết nghỉ dưỡng trị thương cho tốt rồi hãy nói.

Nguyệt Sương sắc mặt suy sụp xuống ngay:

- "Nhưng thương thế của ta lúc nào mới có thể tốt lên được đây?

Hàn Canh trầm mặc chốc lát, đem đan dược đưa cho Nguyệt Sương:

- Túc giáo ngự luyện chế vì muội nè. Có thể kích thích chân dương trong cơ thể, khu trừ hàn khí, muội giữ lấy, đợi trị lành ngoại thương thì phục dụng.

Nguyệt Sương nhận lấy đan dược:

- Hàn sư ca, cảm ơn huynh.

Hàn Canh than nhỏ một tiếng trong lòng. Kể từ khi Nguyệt Sương bị đánh trọng thương năm xưa, hàn độc nhập vào cơ thể thủy chung không thể khu trừ. Hơn mười năm, nàng không biết uống bao nhiều phương thuốc, hàn độc chỉ có thể áp chế, không thể trị tận gốc. Ấy cũng là nhờ Thái Ất chân tông thế lực hùng hậu, Túc giáo ngự sai người tìm khắp thiên hạ, các loại dược vật danh quý cuồn cuộn đưa tới. Sư soái lại càng không tiếc hao tổn chân nguyên, tiếp gắn kinh mạch bị đứt rời của nàng, mới giữ được một cái mạng nhỏ của nàng. Cũng vì vậy, Sư soái mất đi cơ hội tu Thái Ất chân quyết đến bậc đại thành, nguyên anh vô vọng, hơn mười năm dừng lại ở cảnh giới thư 8.

Những điều này Nguyệt Sương không biết, còn ra trận giết địch là chuyện của nam nhi bọn han, chỉ cần nàng có thể cả bình an như vậy là đủ rồi.

Lúc gần đi, Hàn Canh lại nghĩ tới một chuyện:

- Đúng rồi. Sư soái muốn ta cho muội biết, xế chiều người tuổi trẻ cứu muội đã ở trong quân. Ngày mai muội tìm cơ hội nói lời cảm ơn với hắn.

Nghĩ tới chuyện Trần Tiểu Thiên không biết xấu hổ sờ mó lung tung, Nguyệt Sương liền hận đến nghiến răng. Đồ vô sỉ kia! Nguyệt Sương ta hận không một kiếm đâm chết hắn, còn lại đi cảm ơn nữa sao?!

Hàn Canh sau khi đi rồi, Nguyệt Sương cẩn thận cời bỏ y phục.

Xương sườn bị gãy đã được nắn lại, cố định trên tấm ván gỗ, sau đó dùng băng vải quấn chặt. Hoạt động lúc này nàng còn có chút đau đớn mơ hồ, nhưng so với dự đoán của nàng đã khá hơn nhiều, về phần nội thương nôn ra máu, nàng sớm đã thành thói quen, nhiều thêm một ngụm cũng không có gì là lớn.

Còn có một nơi bị thương nữa, đó là vết thương do bị trảo chụp bên ngực, cũng chính là bô vi mà tên khốn kia chụp lấy, rồi hạ lưu vuốt ve... càng nghi, Nguyệt Sương càng phừng giận.

Còn muốn nói với hắn tiếng cảm ơn! Nguyệt Sương tức giận nghĩ. Sau đó nàng kinh ngạc phát hiện, thương thế trên gò vú nung núc của mình hiện giờ gã hoàn hảo như lúc ban đậu, vết thương huyết nhục mơ hồ kia chỉ lưu lại một dấu vết nhàn nhạt màu đỏ, vết bầm cũng tan biến.

Nguyệt Sương nghĩ sao cũng không thông. Nàng nhớ được yêu nhân có móng nhọn giống như lưỡi đao, xuyên thấu qua làn giáp và da của mình, xé mở da thịt. Áo giáp dính đầy vết máu, làm sao có thể trong hai canh giờ ngắn ngủn mà nó lại khỏi hẳn rồi?

Nguyệt Sương nghỉ ngơi trăm mối vẫn không có cách giải, bèn dứt khoát không hề suy nghĩ nữa. Nàng che chặc gò ngực, mặc quần áo nằm lên tấm thảm, suy tư ngày mai xin Sư soái lại thanh bội kiếm, hoặc là đến Thiên Sách doanh xin trang bị đại đao cũng không tồi.

Lúc nửa mê nửa tỉnh, một tiếng đông rất nhỏ quái dị vang lên kinh động Nguyệt Sương. Nàng từ nhỏ ở nơi này lớn lên cung các đại hán tinh nhuệ cia để nhất nhất quân đoàn, đối với chuyên cảnh giác nguy hiểm vượt xa so với thường nhân. Nàng khống chế hô hấp của mình, mở to hai mắt.

Một mũi đao đâm thủng da trâu chế thành lều, châm rãi rọc xuống phía dưới rồi mở ra. Mặc thích khách áo đen nín thở cắt từng chứ từng chút vào lều, sau đó đẩy vết rách hai bên.

Cổ tay y mới vừa đưa vào hơn tấc, đột nhiên cảm giác một trận đau nhức, trường đao đã rời tay bay đi.

Nguyệt Sương một chưởng phách vào cổ tay của y, đánh bay trường đao, thuận thế lôi kéo, chế trụ mạch môn. Sau đó nàng nghiêng người, cánh tay trái cong gặp, cùi chỏ đánh ra, một cú giật nặng nề đánh vào ngực bụng của thích khách.

Thích khách kia nhất thời khinh thường, cho là Nguyệt Sương trọng thương trong người, nên vội vàng không kịp chuẩn bị, mất đi tiên cơ. Y nghiến răng chịu Nguyệt Sương đánh một cui chỏ, sau đó nghiêng người xâm nhập vào lều, cùng Nguyệt Sương đánh xáp lá cà.

Da trâu làm lều bền chắc đến nôi dưới kình phong kích động mà không được hề lay động chứ nào. Nguyệt Sương cuối cùng là có thương tích trong người, trong lúc đánh nhau, xương sườn gãy vừa tiếp lúc chiều lại gảy lìa lần nữa, đau đến nỗi trán nàng toát ra mồ hôi lạnh.

Thích khách kia chiêu thuật âm tàn, nhân ra Nguyệt Sương thương thế chưa lành, liên tiếp mấy chiêu tấn công vào ngực bụng của nàng. Sau đó, y đột nhiên quay ngoắt thân thể, một cước thúc nhanh vào dưới xương sườn của Nguyệt Sương.

Tấm ván cố định ở bên ngực của Nguyệt Sương nhất thời vỡ vụn. Nàng lảo đảo lui về phía sau mấy bước, trong lòng đại hận, nếu không phải nàng bị nội thương làm hại quanh năm, đan điền như băng như sương, lực lượng phát huy không ra, thì loại thích khách có trình độ này sao có thể dồn mình quẫn bách như thế?

Trong cơn tức giận, thế lui vẫn không ngừng, Nguyệt Sương đụng vào màn trướng trên cửa. LÚc này, da buộc màn cửa bị giật một cái tách ra, hiện một lỗ hỏng to trước mặt. Trần Tiểu Thiên đứng bên ngoài, lúng túng khoát khoát tay:

- Này...

Trên bình nguyên, ánh trăngọỊhư máu, tên thích khách không nên mặc một thân áo đen, Trần Tiểu Thiên nhân thấy không khó khăn gì. Tuy nhiên, hắn cung không ý thức được đây là thích khách, chỉ là trong lúc tò mò, mon men dò theo. Hắn không nghĩ là lại gặp phải tiểu mỹ nữ bị đánh bay lần thứ hai nữa.

Thích khách kia thấy hành tích đã lộ, khom lưng rút từ trong giày ra một thanh chủy thủ, nhô người tới trước.

Nguyệt Sương phản ứng đầu tiên là lui, mà Trần Tiểu Thiên thấy thích khách phong tới qua ác, cũng muốn né ra. Hai người nhao tới gần nhau, bối rối đụng vào nhau, ngã lăn quay trên mặt đất.

- Ngươi muốn chết a!

Nguyệt Sương vừa ngã ở trên ngực Trần Tiểu Thiên, đã bị hắn một tay ôm bụng, còn tay kia đụng đậy phía dưới. Nhất thời trong cơn giận dữ, lại mắt thấy địch nhân vung chủy thủ đâm tới, Nguyệt Sương cuống quít dưới không kịp né tránh, định đẩy hắn ra ngoài ngăn chặn chủy thủ, rồi mưu đồ phản kích. Không ngờ, ngay lúc đó có một luồng nhịêt ấm áp như dòng nước chạy thắng vào trong bụng, khiến trong nháy mắt, đan điền của Nguyệt Sương lâu nay bị hàn độc chiếm đóng biến mất non nửa, chân khí có thể lưu chuyển, vụt phóng ra ngoài.

Tình hình này chỉ phát sinh khi đang ở trong mộng, Nguyệt Sương vừa mừng vừa sợ, đầu tiên là hung hăng trợn mắt nhìn Trần Tiểu Thiên một cái, sau đó tóc dài hất qua, tay phải rút ngay một cây châm nhỏ, bấm tay bắn ra.

Ngân châm Thật nhỏ xé mở không khí, phát ra tiếng vang bén nhọn. Ngân quang chợt lóe, dễ dàng cắm vào mắt thích khách. Thích khách đau rống một tiếng che con mắt trái, máu tươi từ giữa ngón tay chảy xuống ròng ròng.

Thích khách khàn giọng nói:

- Đàn chỉ thần phong! Tiểu tiện nhân quả nhiên là dư nghiệt họ Tần!

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »