Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15795 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 15
cơ hội phát tài

❊ ❊ ❊

Trần Tiểu Thiên nghĩ nhanh cực kỳ, bắt đầu diễn dịch và thêu dệt chuyện cổ tích mà hắn có lần kể cho Lân Thái Tuyền một lần nữa. Đồng Trạch nghe cực kỳ nghiêm túc, nghe nói hắn là thương nhân, liền hỏi:

- Trần huynh bình thường buôn bán ở nơi nào? Là làm ăn cái gì?

Trần Tiểu Thiên lúc này ngay cả một cái địa danh cũng không nói được, không thể làm gì khác hơn đành hàm hồ đáp:

- Ở đất liền lục triều, qua Đại Tuyết sơn là được.

Đồng Trạch lại cười nói:

- Trần huynh phục vụ cho lục triều ta, nhưng các vùng đất nhiều vô kể, không biết là đến từ bộ tộc nào?

Trần Tiểu Thiên nhìn lại áo trong của mình một chút, đọc nhãn hiệu trên đó, kiên trì đáp:

- Armani!

Đồng Trạch nhăn trán vắt lông mày suy tư, Armani? Chẳng lẽ là cái bộ tộc này sống ở nam hoang?

Trần Tiểu Thiên linh cơ chợt động, kéo ba lô ra, lấy cai bóp da nói:

- Đây là món hàng da chúng tôi buôn bán.

Đồng Trạch lúc này bất chợt mắt lộ ra tinh quang, trầm giọng nói:

- Trần huynh có thể cho ta mượn hàng hóa để xem qua đánh giá hay không?

Ngoa lặc cá tào! Trần Tiểu Thiên không nghĩ là hắn có phản ứng mãnh liệt như vậy, không phai chỉ là một cai bóp da sao? Hơn nữa lại trống không, một phân tiền y có muốn dùng cũng không dùng được a.

Trần Tiểu Thiên đưa bóp da tới, Đồng Trạch không để ý, mà là cầm lấy cái bao lưng của hắn, học theo động tác của hắn, cẩn thân keo tơi keo lui cai khóa kéo. Kéo ra, khép lại, sau đó lại kéo ra lần nữa. Y tái diễn chuyên khép mở khóa kéo, ánh mắt càng ngày càng nóng bỏng.

Khóa kéo! Trần Tiểu Thiên hiểu rằng hấp dẫn ánh mắt Đồng Trạch không phải là cái bóp da kia, mà là khóa kéo bằng kim khí trên ba lô!

Ở cái thế giới bên kia của Trần Tiểu Thiên, loài người đại quy mô sử dụng khóa kéo vơi thời gian khoang một thế kỷ. Nhưng hiện giờ, người hiện đại đã tập thành thói quen mua vật phẩm có khóa kéo, lấy sự dễ dàng và thực dụng của nó mặc nhiên làm thay đổi cuộc sống của con người. Khóa kéo, cũng giống như ứng dụng của năng lượng nguyên tử, được coi là mười đại phát minh tối trọng yếu của thế kỷ hai mươi.

Nhìn Đồng Trạch chớp động ánh mắt, Trần Tiểu Thiên có loại cảm giác như mộng ảo. Một văn chức quan quân quân đội cổ đại đang nghiêm túc xem kỹ một cái khóa kéo sản xuất ở thế kỷ hai mươi mốt! Cảm giác này giống như một người thấy Trương Phi ăn MacDonald, Dương quý phi nhảy disco trong vũ trường vậy!

- Kỳ tư diệu tưởng! Xảo đoạt thiên công!

Đồng Trạch luôn miệng than thở:

- Lấy đồng làm răng, đối kết sắp hàng với nhau tạo thành xích, cơ quan vừa động, răng xích nghiến lại đong vào nhau. Mở đóng tự nhiên, thiên y vô phùng!

Y giương mắt, khâm phục nói:

- Trần huynh có nghề chế tạo rất...rất cao!

Ngoa lặc cá tào! Trần Tiểu Thiên cảm thấy xấu hổ, ở thế giới của hắn, khóa kéo chỗ nào mà chẳng có, nhưng hắn cho tới bây giờ không hề nhìn kỹ qua, đối với kết cấu của khóa kéo không biết gì cả. Mà Đồng Trạch chỉ nhìn một cái liền nhân ra mấu chốt bên trong đó, rõ ràng nhãn lực cùng khả năng nắm bắt nhanh nhẹn mạnh hơn hắn nhiều.

Đồng Trạch cẩn thận xem kỹ một lúc lâu mới lưu luyến để ba lô xuống:

- Xin hỏi Trần huynh, vật này tên gọi là gì?

Trần Tiểu Thiên gãi gãi đầu:

- Phec mơ tuya, à không.... Khóa kéo!

- Một thước giá bao nhiêu ngân lượng?

Ngân lượng? Trần Tiểu Thiên đối với hóa tệ của cái thế giới này không biết gì cả, do dự đưa ra hai ngón tay.

Đồng Trạch cười khổ nói:

- Tại hạ mỗi tháng bổng lộc cũng bất quá năm ngân lượng, một thước cần hai ngân lượng, không khỏi quá mắc hay sao?

Trần Tiểu Thiên vội vàng nói:

- Vậy thì một lượng bạc cũng ổn.

Đồng Trạch trầm ngâm chốc lát:

- Đã như vậy, Trần huynh có thể bán cho ta năm ngàn cái khóa kéo hay không. Mỗi cái dài hai thước. Ngoài ra cung cấp thêm 1000 cái mỗi cái ba thước.

Trần Tiểu Thiên đối với giá trị ngân lượng không biết gì cả, hắn do dự một chút, cẩn thân hỏi:

- Xin hỏi Đồng huynh, một con chiến thú cần bao nhiêu ngân lượng?

Đồng Trạch cười nói:

- Trần huynh cũng buôn chiến thú sao? Ở đất biên tái, một con chiến thu bất quá mười hai ngân lượng, buôn vào đất liền, có thể bán đến năm mươi ngân lượng.

Trần Tiểu Thiên tính toán cực kỳ nhanh, trong lòng nổi lên một trận cuồng loạn, mười hai thước khóa kéo là có thể đổi lại một con Chiến thú?

Vụ làm ăn này xem ra là có món lãi kếch sù quá đi? Hắn mặc dù không biết công nghệ chế tạo khóa kéo, nhưng giá vốn tuyệt đối không vượt qua một phần trăm một con Chiến thu, ít nhất là gấp trăm lần lợi nhuận!

Một đoạn danh ngôn xuất hiện ở trong đầu Trần Tiểu Thiên: một khi có lợi nhuận thích ứng, cái gan của con người sẽ lớn hẳn lên.

Nếu có mười phần trăm lợi nhuận, con người bảo đảm sẽ làm nếu có hai mươi phần trăm lợi nhuận, họ sẽ sinh động hẳn lên nếu có năm mươi phần trăm lợi nhuận, ho sẽ bí quá hoá liều và vì trăm phần trăm lợi nhuận, họ dám chà đạp hết thảy luật pháp nhân gian còn với 300% lợi nhuận, ho dám phạm bất kỳ tội nào, thậm chí liều chết bất chấp nguy hiểm.

còn đây là lợi nhuận gấp trăm lần, một vạn lần! Trần Tiểu Thiên có chút khó tin nhìn cái khóa kéo, thật không nghĩ tới chuyên vô duyên vô cớ mình đụng tới một cơ hội thương mại lớn như vậy. Nhưng vấn đề là, tạm thời khoan nói đến hắn kiếm số tiền này có ý nghĩa hay không. Trước mắt, hắn phải chọn mua nguyên liệu như thế nào? Làm sao chế tạo sản xuất ra chúng đây?

Trần Tiểu Thiên nói:

- Đồng huynh vì sao cần nhiều khóa kéo như vậy?

Đồng Trạch thản nhiên nói:

- Khôi giáp quân ta dùng phần lớn là áo giáp, mặc giáp trụ thật là bất tiện, nếu như ở dưới nách có thêm một cái khóa kéo hai thước lớn, lúc mặc giáp sẽ không còn phải cột phải bó nữa. Ngoài ra còn có các khoản mui thuyền mui xe, hễ gặp mưa gió dù phải dùng da buộc chặt cũng khó mà chống đỡ được. Nếu có khóa kéo thì gió thổi thế nào cũng không lọt. Vả lại còn có các túi đựng tên...

Đồng Trạch bỗng nhiên dừng lại, ngó chừng Trần Tiểu Thiên, mỉm cười nói:

- Nếu như Trần huynh là cùng người ngoài lục triều làm ăn...

Vẻ mặt Đồng Trạch khiến cho sau lưng Trần Tiểu Thiên nổi một trận phát rét, han cười khan nói:

- Ta cũng là lục triều nhân sĩ, làm sao có cùng ngoại tộc giao dịch, ha ha ha ha...

Đồng Trạch mỉm cười:

- Ta cũng biết Trần huynh không phải là người như thế. Mới vừa rồi ở soái trướng, Lân giáo ngự cực lực khen Trần huynh, một thân một mình mà dám đối kháng yêu nhân, hộ vệ cho Nguyệt Sương tiểu thư. Nếu không phải trời sanh hiệp nghĩa, làm sao có thể có lần tráng cử này. Văn mỗ đa tạ nhiều.

Vừa nói vừa chắp tay thật sâu thi lễ.

Hiểu lầm đã thành, da mặt Trần Tiểu Thiên dầy, cũng không thèm giải thích. Hắn không nhịn được hỏi:

- Thái Ất chân tông chính là Đạo gia, làm sao có thể ngàn dặm xa xôi tới bái phóng Đại tướng quân xuất chinh bên ngoài như vây? Còn nữa, vị Vương đại tướng quân này vì sao phải gọi là Sư soái?

Đồng Trạch cười đáp:

- Trần huynh có điều không biết. Đại tướng quân trước khi nhập ngũ có thân phận chính là chưởng giáo Thái Ất chần tông. Trong quân ta phần lớn là tử đệ thương nhân của Thái Ất chân tông. Đại tướng quân ở trong quân vừa là sư phụ vừa là tướng soái, cho nên xưng Sư soái.

Trần Tiểu Thiên vẫn không rõ:

- Chưởng giáo một phái làm sao lại làm tướng quân?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »