Tiên Lộ Phong Lưu

Lượt đọc: 15608 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »
Chương 41
họa giữa đường

❊ ❊ ❊

Chủ quán nghe thế cười đáp:

- Qua lão tam minh giam, người nào không biết quy củ Ngũ Nguyên thành, nô lệ trốn đánh chết chớ không mang về, quán nhỏ đang lúc làm ăn, làm sao dám chứa nô tài bỏ trốn chứ?

Trần Tiểu Thiên tò mò nhìn chung quanh, cửa hàng bánh này chẳng qua là tiểu điếm, nhìn không ra có chỗ nào có thể giấu người. Mấy cái tên này tám phần là tới mượn cơ hội bắt chết. Xem ra ông chủ cửa hàng bánh xui xẻo rồi.

Bỗng nhiên hán tử mặt thẹo giơ tay chi:

- NÓ ở đây rồi!

Trần Tiểu Thiên vẫn duy trì một vẻ mặt dại ra, ngơ ngẩn nhìn ngón tay của hắn. Tiếp theo đó mấy tên hán tử nhào tới phía trước, đè hắn ra mặt đất.

- Lầm rồi! Không phải là ta

Trần Tiểu Thiên vùng vẫy định bò dậy, độc nhãn đại hán Qua Long thuận thế vặn chặt cánh tay hắn, bẻ cong đến sau lưng, đạp lên lắc một cai, Trần Tiểu Thiên đầu vai kêu cách một tiếng, đau đến toát mồ hôi lạnh.

- Bắt đúng là ngươi! Còn dám trốn a! Lần này không đánh gãy cặp chân ngươi không xong!

Mấy người thủ pháp thuần thục, đem Trần Tiểu Thiên trói tay chân lại. Hán tử mặt thẹo thuận tay đem một khối vải rách lớn nhét vào trong miệng hắn.

Trần Tiểu Thiên hít thở không thông, như có một loại hơi ngăn ở bộ ngực. Bỗng nhiên trong bụng hắn khí tức chấn động, một luồng khí lực từ trong cơ thể bùng ra. Canh tay như kim sắt của hán tử mặt thẹo trở nên mềm yếu hẳn. Trần Tiểu Thiên gạt cổ tay, dễ dàng từ trong tay của y tránh ra, nắm lấy dây thừng trên cánh tay.

Hán tử mặt thẹo kêu lên:

- Tam gia! Tiểu tử này muốn chạy!

Qua Long quay trường đao, chuôi đao đập mạnh vào sau ót Trần Tiểu Thiên. Trần Tiểu Thiên nhất thời trước mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự.

Mấy người đem Trần Tiểu Thiên trói thành cái bánh chưng, ném ra sau một xe kéo bằng chiến thú. Chủ quán thở dài ngao ngán, chiếc xe chiến thú nghênh ngang rời đi.

Xe chiến thú đi bọn bọn trên mặt đường đá xanh, cuối cùng dừng lại ở một trang viên bên thành.

Qua Long vào trước, nhìn quanh một chút, sau đó khoát tay để cho mọi người đi vào. Mấy người xách lấy Trần Tiểu Thiên, đem hắn kéo vào một ngọn trong phòng lớn bằng đá, "Phanh" một cái đóng cửa lại.

Nhà đá này là cửa vào địa lao, bên trong tối tăm, có đủ loại hình cụ trên vách tường thứ. Mấy người giội cho Trần Tiểu Thiên thùng nước vào đầu, khiến hắn tỉnh lại. Qua Long một chân dẫm trên ghế gỗ, dùng trường đao sắc bén nặng nề gõ vào chân hắn, trầm giọng quát lên:

-Nói! Tên gọi là gì?

Trần Tiểu Thiên sau ót bị chuôi đao dập đầu đả thương, vẫn còn đau buốt, hắn có khí mà không có lực nói:

- Trần... Tiểu Thiên...

- Từ đâu tới?

- Ban Giang...

Qua Long cùng hán tử mặt thẹo liếc nhìn nhau, trên mặt lộ ra nụ cười nham nhở.

- Làm nghề gì?

- Bán hàng da. Gặp cướp

Trần Tiểu Thiên đang chuẩn bị đem chuyên xưa tích cũ thêu dệt trích dẫn một lần nữa, bên tai đột nhiên nghe tiếng quát:

- Thúi lắm!

Qua Long dùng bàn tay to cứng rắn đập một phát vào cổ Trần Tiểu Thiên, con mắt còn sót lại toát ra âm tàn, rít giọng hỏi:

- Ngươi sao lại bỏ trốn?

Trần Tiểu Thiên trợn mắt hốc mồm.

- Không nói? Muốn ăn đòn phải không?

Hán tử mặt thẹo một cước đá vào xương sườn Trần Tiểu Thiên.

Trần Tiểu Thiên đau kêu lên:

- Đợi một chút! Các ngươi nhận lầm người rồi!

- Phi! Đánh đúng là ngươi!

Mấy người vây bắt Trần Tiểu Thiên vừa đá vừa mắng:

- Nô tài chết bầm! Còn dám trốn!

- Để cho tiểu tử ngươi nhớ cả đời!

- Ngươi cho rằng có thể chạy khỏi lòng bàn tay của chúng ta à?

Quyền cước như mưa rơi vào trên người. Những tên đánh thuê này được huấn luyện nghiêm chỉnh, chuyên chọn chỗ đau nhất trên thân người mà đánh. Trần Tiểu Thiên đi học có lúc cũng đánh nhau, nhưng lúc này tay chân bị trói, chỉ còn nước chịu trận. Đám người kia hạ thủ không chút khách khí. Hán tử mặt thẹo một quyền nện vào mắt Trần Tiểu Thiên, khiến khóe mắt hắn toét ra, máu tươi chảy ròng ròng.

- Tiểu tử, còn nhớ không? Tôn gia từ Ban Giang đem ngươi mua được về đây, ở cách Ngũ Nguyên một chứ bị ngươi bỏ chạy. Còn trộm đồ của Tôn gia đi cầm! Ngươi cho là Tôn gia con cọp không phát uy, trở thanh con mèo bệnh a "

Trần Tiểu Thiên bị đè, muốn tránh cũng tránh không thoát, trong chốc lát trên mặt bị đánh nhiều quyền, khóe miệng cũng sưng lên. Hắn thở gấp nói:

- Ngươi... Các ngươi nhân sai người rồi... Không phải là ta!

- Không phải là ngươi thì là ai?

Hán tử mặt thẹo hung hăng đá vào vài Trần Tiểu Thiên:

- Tôn gia xài mười lượng bạc mua đầy tớ, lại còn dám chạy! Ngũ Nguyên là địa bàn của Qua lão tam chúng ta, ngươi cho rằng chạy được không?

Mấy người vây bắt Trần Tiểu Thiên đá đánh chừng 20 phứt, thà sức đánh toi bởi, khiến cho Trần Tiểu Thiên chỉ còn lại chứ sức tàn. Hắn cả người toàn máu, trên trán, khóe mắt, miệng mũi, cánh tay, chân không chỗ nào không bị thương, ngón tay thậm chí bị giày làm bằng da cứng của bọn chúng đạp suýt gãy lìa.

Qua Long độc nhẵn đại hán vẫn không động thủ, lúc này đi tới, đẩy mọi người ra, một cước đá vào dưới xương sườn Trần Tiểu Thiên.

"Cách" một tiếng, một xương sườn bị đá gãy rụm, Trần Tiểu Thiên cong người, trán vừa đầy máu tươi vừa toàn mồ hôi lạnh. Hắn đau đen ngay cả kêu la cũng không được.

Giờ khắc này Trần Tiểu Thiên trong lòng sinh ra một trận sợ hãi, bất kể bọn người kia có phải là nhân thật hay nhận lầm người, lúc này bọn chúng thật sự muốn đánh chết mình.

Qua Long mặt âm trầm nói:

- Mặt thẹo, theo như quy củ, đối với đầy tớ chạy trốn nên làm cái gì bây giờ?

Hán tử mặt thẹo nói:

- Theo quy củ của Ngũ Nguyên thành, nô tài chạy trốn chém chết miễn bàn!

- Tốt lắm.

Qua Long rút Trường Đao ra, lạnh giọng nói:

- Mặt thẹo, mười lượng bạc kia ngươi coi như ném vào trong nước không nghe tiếng động vây!

Trần Tiểu Thiên y phục bị đánh nhừ, miệng mũi đẩy máu, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng. Ở trong mắt những người này, dùng để cân nhắc tánh mạng, chỉ là mấy lượng bạc, mạng người so với con kiến hôi có thể tùy ý đánh giết. Thật đáng buồn chính là, mình chết ở chỗ này, sẽ không có một người biệt. Cha mẹ không biết, vợ hắn không biết, Nguyệt Sương của cái thế giới này cũng không biết, hoặc là biết rồi cũng sẽ không thèm để ý tới. Hắn giờ như một bụi cỏ dại, lặng yên không một tiếng động, biến mất trong nhà tù tăm tối ở nơi này.

Đây không phải là điều Trần Tiểu Thiên hi vọng.

Lưỡi đao lạnh như băng dừng ở giữa cổ, Qua Long điềm nhiên nói:

- Nô tài chết bầm, còn dám trốn sao?

Trần Tiểu Thiên mình đầy thương tích, trong phổi phát ra hơi thở phì phì. Lúc này trong lòng hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, mình không muốn chết. Không muốn chết không có tiếng tăm gì tại bóng tối lao tù này.

Hắn lắc đầu.

Qua Long thu hồi đao, quát lên:

- Mặt thẹo! Đem ấn ký khắc lên mặt hắn!

Tôn mặt thẹo vẹt hỏa lò ra, lấy ra một bàn ủi đốt hồng:

- Tiểu tử, nhớ lấy! Ngươi là đầy tớ Tôn gia mua được! Không nhớ được thân phận của mình, Tôn gia sẽ lột da sống của ngươi ra!

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327
Tiến »