Có người trêu chọc: "Bà Hoàng, với điều kiện nhà bà, còn thiếu con dâu sao? Sao lại tích cực chủ động giới thiệu thế này."
Bà Hoàng đáp: "Không thiếu thì không thiếu, nhưng những cô gái kia, biết đâu họ nhắm vào con trai tôi, hay là nhắm vào điều kiện nhà tôi. Nhưng cô bé này, trong lúc không hề biết tôi là bà chủ, đã đối xử với tôi rất hòa nhã. Điều này chứng tỏ tâm tính cô bé rất tốt. Hồi tôi kết hôn với ông Hoàng, chúng tôi đã đi lên từ hai bàn tay trắng. Nhà tôi chọn con dâu, chỉ nhìn vào nhân phẩm. Người tốt thì mọi thứ đều sẽ tốt thôi."
Nói xong, bà lại hào hứng hỏi cô bé: "Thế nào, thế nào? Con trai cả nhà bác trông cũng được chứ?"
Cô bé chỉ đỏ bừng tai, khúc khích cười.
Bà Hoàng lại nói: "Bác cũng không thể chỉ khen mỗi mặt tốt của con trai mình, nó làm việc rất chăm chỉ, nhưng lại không biết cách nói chuyện với con gái. Cái này cần cháu dẫn dắt nó nhiều hơn."
Cô bé cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, lí nhí đáp một câu: "Cháu cũng không biết cách tìm chủ đề để trò chuyện."
Nói xong, lại vội vàng cúi cái mặt nhỏ đỏ ửng xuống.
Bà Hoàng sảng khoái nói: "Cái này không thành vấn đề. Tìm chủ đề là sở trường của bác. Bác dạy không nổi con trai bác, nhưng bác có thể dạy cháu mà. Con gái, bao giờ cũng có lợi thế hơn!"
Cô bé vừa nghe xong liền quên ngay chuyện xấu hổ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn bà Hoàng hỏi: "Làm sao để tìm chủ đề ạ?"
Bà Hoàng nói: "Đàn ông cần chiều sâu, cần tầm cao, bảo họ tìm một chủ đề phù hợp không phải chuyện dễ. Nhưng con gái thì không cần cầu kỳ như vậy. Không hiểu thì mình hỏi thôi. Cứ đặt câu hỏi cho đối phương, vừa thể hiện sự khiêm tốn của mình, vừa đem lại cảm giác thành tựu cho họ."
"Hỏi cái gì thì tốt ạ?" Cô bé hỏi.
Bà Hoàng đáp: "Bất cứ vấn đề gì nhìn thấy đều có thể hỏi. Thật sự không tìm ra vấn đề, thì chính việc không tìm ra vấn đề đó cũng là một chủ đề rồi."
"Không tìm ra vấn đề, cũng là chủ đề ạ?" Cô bé chưa hiểu lắm.
Bà Hoàng dốc hết tâm can truyền dạy: "Cháu chỉ cần nhớ một câu thôi: Chỉ có chân thành mới lay động được lòng người. Nếu không tìm được chủ đề, thì cứ thành thật biểu đạt. Thẳng thắn thừa nhận miệng lưỡi mình hơi vụng, trò chuyện mà chẳng biết tìm chủ đề thế nào, bây giờ còn thấy hơi căng thẳng nữa. Đối phương chỉ cần là người có phong độ quý ông, anh ta sẽ tìm cách làm dịu cảm giác khó xử của chúng ta. Hoặc là đề nghị ra ngoài đi dạo, hoặc là trả lời rằng anh ta cũng không biết cách tìm chủ đề. Thế là hai người có thể cùng bàn luận về việc không biết tìm chủ đề này, kể cho nhau nghe xem mình từng gặp bao nhiêu chuyện xấu hổ mà buồn cười, như vậy chẳng phải là bắt đầu trò chuyện được rồi sao? Người khác bác không dám đảm bảo, nhưng con cả nhà bác chắc chắn là người lương thiện và có phong độ. Tuy nó không chủ động tìm chủ đề, nhưng tuyệt đối sẽ không nhìn con gái vì tìm chủ đề mà phải khó xử. Cháu cứ đưa ra một cái mở đầu, còn những chuyện còn lại, cứ để nó tự tìm cách thôi."
Bà Hoàng vì muốn tác hợp cho hai người mà có thể nói là đã dốc hết tâm sức bày mưu tính kế.
Chỉ có chân thành mới lay động được lòng người.
Bà Hoàng giống như những gì bà đã nói, thẳng thắn không kiêng dè: "Con trai bác tuy ngoại hình ổn, tâm tính cũng không tệ, nhưng tính cách nó giống bố nó nhất. Cháu nhìn ông Hoàng xem thế nào thì con cả nhà bác cũng gần như vậy. Tính cách con thứ hai và con út thì hoạt bát dễ gần, chúng nó không muốn gánh vác trọng trách. Con cả là người có khả năng kế thừa vị trí của bố nó nhất. Những người sẵn sàng gánh vác trong sự nghiệp như chúng nó, tính cách cũng sẽ có phần mạnh mẽ. Kiểu người này làm việc đáng tin cậy, tâm tính ngay thẳng, sẽ không làm bậy ở bên ngoài. Nhưng muốn nghe hai bố con nó nói một câu ngon ngọt thì khó như lên trời. Bác mà muốn nghe lời ngọt ngào thì chỉ có thể trông cậy vào con thứ và con út. Con cả nhà bác mà cũng biết nói lời yêu thương như con thứ con út thì tốt biết mấy."