THIÊN NHÃN PHONG THỦY SƯ

Lượt đọc: 626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 298
Phụng hiến bố thí

❊ ❊ ❊

Nhưng người trợ lý của ông ta không nhịn được, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đừng nói vào tai kẻ ngu muội, vì nó sẽ khinh dể những lời khôn ngoan của ngươi."

Họ nói chuyện rất thú vị, thường xuyên trực tiếp đọc thuộc lòng những lời trong kinh văn.

Cách dùng từ này nghe có vẻ kỳ lạ, có lẽ chính là nguyên văn.

Mục sư Billy trái lại không hề nôn nóng.

Đầu tiên, ông chậm rãi đọc tụng: "Kính sợ Đức Chúa Trời là khởi đầu của sự khôn ngoan."

Ngừng một lát, ông mới tiếp tục dùng kinh văn để giải thích: "Mọi vật trên đất, bất kể là hạt giống dưới đất hay trái cây trên cây, một phần mười đều thuộc về Đức Giê-hô-va, là vật thánh dâng cho Đức Giê-hô-va.

Các ngươi hãy cho người khác, như vậy Đức Chúa Trời tất sẽ cho các ngươi, lại còn dùng cái đấu lớn lắc cho đều, nén cho chặt, đổ đầy tràn vào lòng các ngươi.

Gieo ít gặt ít, gieo nhiều gặt nhiều, lời này là chân thật.

Mỗi người hãy tùy theo lòng mình đã định mà dâng hiến, không nên miễn cưỡng, không nên gượng ép, vì kẻ dâng hiến cách vui lòng là người được Đức Chúa Trời yêu mến.

Khiến cho các ngươi được phong phú mọi bề để có thể rộng lòng bố thí, qua đó nhờ chúng ta mà dâng lời cảm tạ lên Đức Chúa Trời."

Khi mục sư Billy giảng đoạn này, những người khác có tin hay không thì tôi không biết.

Nhưng tôi lại liên tưởng đến rất nhiều điều.

Sự phụng hiến của Cơ Đốc giáo nói về chữ "Xả Đắc" (buông bỏ và nhận lại).

Phật gia cũng giảng về xả đắc, từ ngữ họ dùng gọi là "bố thí".

Từ "bố thí" này, sớm nhất là xuất phát từ Đạo gia.

"Trang Tử" có nói: "Sinh bất bố thí, tử hà hàm châu vi?" (Sống không bố thí, chết ngậm ngọc trai làm gì?)

Ý muốn nói, lúc sống không giúp đỡ người khác, sau khi chết trong miệng ngậm một viên bảo châu để làm gì chứ?

Long Thọ Bồ Tát trong "Đại Trí Độ Luận" có giảng: "Xuất gia trọng trì giới, cư gia trọng bố thí" (Người xuất gia coi trọng trì giới, người tại gia coi trọng bố thí).

Bố thí là hạng mục đầu tiên trong Lục độ Ba-la-mật.

Bố thí của Phật gia gồm có: tài bố thí, pháp bố thí, và vô úy bố thí.

Đạo gia cũng có tam bố thí: pháp bố thí, thân bố thí, và tài bố thí.

Nho gia tuy không trực tiếp nói về bố thí, nhưng cũng có cách nói của riêng mình.

Khổng Tử đề xướng giáo dục không phân biệt giàu nghèo xuất thân, "hữu giáo vô loại" (dạy dỗ không phân biệt đối tượng).

Nhưng ông cũng nói: "Tự hành thúc tu dĩ thượng, ngô vị thường vô hối yên."

Ý muốn nói, những ai chủ động mang theo lễ vật đến bái sư, ta chưa từng từ chối dạy dỗ bao giờ.

Nho gia gọi cái này là "Lễ".

Muốn có được thì trước tiên phải biết buông bỏ.

Về tác dụng của bố thí, "Thái Thượng Từ Bi Đạo Tràng Tiêu Tai Cửu U Sám" có giảng: "Thả bố thí giả, vô lượng công đức, lợi ích nhất thiết, bất khả tư nghị" (Kẻ bố thí có công đức vô lượng, mang lại lợi ích cho vạn vật, thật không thể nghĩ bàn).

"Kinh Kim Cang" giảng: "Ưng vô sở trụ hành ư bố thí... phước đức... bất khả tư lượng" (Nên không dựa vào đâu mà hành pháp bố thí... phước đức... không thể đo lường).

Không dựa vào đâu mà hành pháp bố thí, ý chỉ sự cho đi mà không mưu cầu nhận lại, phước đức lớn đến mức khó lòng tưởng tượng nổi.

Nói cách khác, không chỉ có Cơ Đốc giáo yêu cầu tín đồ phụng hiến, cho đi nhiều nhận lại nhiều.

Nho, Phật, Đạo cũng đều có những thuyết pháp tương tự về bố thí hoặc cúng dường.

Mục sư Billy nói: "Ban đầu có Đạo, Đạo ở cùng Đức Chúa Trời, và Đạo chính là Đức Chúa Trời.

Muôn vật đều do Ngài tạo dựng nên. Trong những vật đã được tạo dựng, không một vật nào là không do Ngài tạo nên.

Đạo đã hóa thành nhục thân, ngụ ở giữa chúng ta.

Chúng ta là những người được Đức Chúa Trời che chở.

Mọi thứ của chúng ta đều bắt nguồn từ Đức Chúa Trời.

Nếu không có vinh quang của Đức Chúa Trời, tất cả đều sẽ trở về hư vô.

Dâng hiến một phần mười chẳng qua chỉ là đem những gì Đức Chúa Trời ban tặng hiến dâng ngược lại cho Ngài mà thôi.

Đây chính là lòng trung thành và sự tạ ơn của chúng ta đối với Đức Chúa Trời."

Chúa ban cho người, người dâng cho Chúa, đây là lễ thượng vãng lai.

Đó là trách nhiệm, cũng là lòng biết ơn.

Có người cười nói: "Trước đây tôi cứ tưởng 'Đạo hóa nhục thân' là có ý nghĩa giống như 'Nhục thân Phật' của Phật giáo chứ.

Hóa ra cụm từ này lại xuất phát từ Cơ Đốc giáo."

Lại có người hưởng ứng: "'Đạo hóa nhục thân' à, trước kia tôi còn tưởng đó là ý chỉ 'bạch nhật phi thăng, nhục thân thành tiên' của Đạo gia cơ đấy!"

Còn tôi thì đang nghĩ, câu "Ban đầu có Đạo... Đạo chính là Đức Chúa Trời" mà mục sư Billy nói, liệu có mối liên hệ nào với câu "Thái thủy thủy phân biệt thiên địa" trong "Thái Thượng Lão Quân Khai Thiên Kinh" hay không?

"Đạo" của Đức Chúa Trời, liệu có phải là "Đạo" trong Thiên đạo hay không?

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:267
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »