Nằm trên giường bệnh rồi thì dù có tiền cũng chẳng còn cơ hội mà tiêu nữa.
Tranh thủ lúc bây giờ còn tiêu được, vạn lần đừng có tiếc tiền.
Phải uống thật nhiều thực phẩm chức năng thì cơ thể mới khỏe mạnh, ngay cả những người bị ung thư hay bệnh nan y bị bệnh viện trả về cũng có thể chữa khỏi nhờ uống thứ này.
Cho dù cuối cùng không khỏi thì họ vẫn có lý do để thoái thác.
"Thiên tài địa bảo quý hiếm thế này mà uống vào còn không ăn thua."
"Thế thì ông bà cứ thử nghĩ xem, nếu không uống thì hậu quả sẽ thế nào!"
Nghĩ đến thôi đã thấy thê thảm rồi.
Đến nghĩ cũng không dám nghĩ, thế nên mau mau mua về mà uống thật nhiều vào thôi.
Uống không khỏi tức là liều lượng chưa đủ, cứ tiếp tục uống nhiều hơn là được.
Xem bói cũng dùng chung một bài vở này.
Thỉnh vật phẩm phong thủy về nhà mà không hiệu nghiệm, tức là thỉnh chưa đủ nhiều. Cứ tiếp tục bỏ thêm tiền để thỉnh món đồ có pháp lực cao hơn là được.
Kiểu gì cũng có một món pháp khí (hay thực phẩm chức năng) phù hợp với bạn.
Chỉ xem bạn có thể liên tục móc hầu bao ra bao nhiêu, kiểu gì chẳng có lúc bạn không mua nổi, không còn tiền mà móc ra nữa.
Dù sao thì bọn họ cũng có cả rổ lý do để ngụy biện.
Mẹ tôi còn sợ tôi không tin, cố ý gửi mấy tài liệu video của họ cho tôi xem.
Nào là người này người nọ uống vào, căn bệnh bệnh viện bó tay cũng tự dưng khỏi hẳn.
Rồi thì ai đó uống xong, cả người tràn đầy sinh lực, đầu óc tỉnh táo, trí nhớ cũng tốt lên.
Tôi quả thực cũng rảnh rỗi nên đã ngồi xem hết một cách cực kỳ chăm chú.
Tôi phát hiện ra những gì họ nói đều thiếu kiến thức thường thức cơ bản.
Trong đó có một bệnh nhân tự mình đứng ra làm chứng: "Tôi uống loại thực phẩm chức năng do giáo sư X khuyên dùng này, cảm nhận rõ ràng tim mình đập càng lúc càng khỏe. Cứ đập thình thịch thình thịch ấy!"
Tôi cố gắng phổ cập kiến thức cho mẹ: "Người bình thường, tim không có vấn đề gì thì sẽ không cảm nhận được tim mình đang đập đâu.
Ông ta nói tim đập càng lúc càng mạnh, đập thình thịch thình thịch như thế, có khi nào ngược lại là do uống vào nên tim mới phát sinh vấn đề không?"
Mẹ tôi liền vặn lại: "Người ta là bệnh nhân, vốn dĩ tim đã không tốt, bệnh viện còn chẳng chữa được.
Tim ông ấy ban đầu yếu ớt, uống thực phẩm chức năng xong mới khỏe lại, nên mới đập thình thịch mạnh mẽ như thế."
Cái tư duy của dân tự nhiên trong tôi vừa trỗi dậy là lại trở nên bướng bỉnh.
Tôi chỉ muốn biết, những người từng đặt stent tim, người bị suy tim, sau khi tình trạng được cải thiện thì họ sẽ không còn cảm giác gì ở tim nữa, hay là vẫn cảm nhận được bên trong lồng ngực đang đập thình thịch càng lúc càng khỏe.
Nghĩ là làm.
Tôi lập tức đi tìm những người có vấn đề về tim để tự mình kiểm chứng.
Kết quả là tôi lại bị mắng cho một trận: "Ai đời tim đập thình thịch thình thịch bên trong mà dễ chịu cho nổi?
Cảm nhận được nó đập thình thịch như thế thì sao gọi là khỏi bệnh được?"
Bị mắng hay không chẳng quan trọng, điều quan trọng là tôi đã chứng thực được rằng: người bị bệnh tim sau khi thuyên giảm cũng sẽ giống như người bình thường, không hề cảm nhận được tim mình đang đập càng lúc càng mạnh.
Thế nhưng, tôi có chứng thực được cũng vô ích.
Con người một khi đã tin vào điều gì thì rất khó thay đổi.
Bà cụ nhà tôi vẫn luôn kiên định tin rằng những vị "giáo sư" của công ty thực phẩm chức năng kia nói chuyện chuyên nghiệp hơn tôi nhiều.
Tôi có nói gì cũng bằng thừa.
Đành phải tùy bà vậy.
Tôi cứ có cảm giác số tiền kia giống như mọc chân, cứ muốn chạy tót vào ví của người khác.
Cũng vì thế mà tôi bắt đầu suy ngẫm xem bản chất của tiền bạc rốt cuộc là gì.
Dòng chảy của nó rốt cuộc tuân theo quy luật như thế nào.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn sống ở ranh giới của việc đủ ăn đủ mặc, chưa từng suy nghĩ xem tiền là cái gì.
Chỉ nhớ như in lời dặn dò của bố mẹ: "Tiêu xài tiết kiệm một chút".
Tôi là một đứa trẻ ngoan, và tôi tiết kiệm cực kỳ triệt để.
Quần áo không rách thì không mua.
Bị phai màu, mất dáng cũng chẳng sao.
Miễn là không hở da hở thịt thì đều mặc được. (Đây cũng là lý do vì sao tôi nhận được trợ cấp hộ nghèo).
Ăn uống cũng chỉ giới hạn ở mức ăn no.
Chứ ăn ngon thì hoàn toàn không có khái niệm.
Tôi thậm chí còn chẳng biết ở đâu có đồ ăn ngon.
Ngoài sở thích đọc sách, tôi không còn thú vui nào khác.
Kỹ năng sống cũng gần như bằng không.
So với Kỳ Nhi, tuy rằng một số cách làm của cô ấy tôi không hề tán đồng.
But không thể phủ nhận, trên người cô ấy vẫn có rất nhiều điểm sáng.