Đại Tống, Tử Thần Điện.
Không khí tảo triều ngột ngạt như chì đóng. Binh Bộ Thượng thư run rẩy, cố gắng kiềm chế giọng, báo cáo tin dữ từ biên giới liên tục bay về như tuyết:
“...Bệ hạ! Tiên phong Liêu quân, Tạ Hiểu Vũ, đã công phá Hùng Châu từ ba ngày trước! Thủ tướng tuẫn quốc, toàn thành... thất thủ! Tạ Hiểu Vũ còn tàn sát hơn ba trăm người thuộc các môn phái giang hồ từng tham gia... tham gia vào chuyện Võ Đang, như ‘Thiết Quyền Môn’, ‘Thanh Bình Kiếm Phái’! Đầu... chất thành kinh quan ngoài thành Hùng Châu!”
“Thám mã báo, Tạ Hiểu Vũ đang thiết đàn tế lễ trong quân, dùng... dùng đầu quân sĩ Đại Tống và người giang hồ chất thành, huyết tế vong hồn Võ Đang! Liêu chủ Gia Luật Hồng Cơ đã hạ lệnh tổng động viên, binh mã lương thảo không ngừng tiến về biên giới! Khí thế... khí thế như muốn một hơi đánh thẳng xuống Biện Kinh!”
“Tây tuyến khẩn báo! Tây Hạ đại quân xâm phạm biên giới, áp sát Lan Châu!”
“Tây Nam khẩn báo! Thổ Phiên đại quân có dấu hiệu bất ổn, tập trung binh lực tại khu vực Hà Hoàng!”
Điện Kim Loan im phăng phắc, chỉ còn tiếng Binh Bộ Thượng thư vang vọng đầy tuyệt vọng. Ba nước dường như đã đạt thành một thỏa thuận ngầm quỷ dị nào đó, cùng lúc chĩa mũi dùi vào Đại Tống đang chênh vênh bên bờ vực. Bách quan mặt xám như tro tàn, không ít người run rẩy cả bắp chân.
Trên long ỷ, Triết Tông Hoàng đế Triệu Húc trẻ tuổi, mặt không đổi sắc lắng nghe. Ngón tay hắn bấu chặt vào thành long ỷ, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức, nhưng trên mặt lại không hề lộ ra chút gợn sóng. Thậm chí, sau khi Binh Bộ Thượng thư báo cáo xong, hắn còn trấn an chúng thần bằng giọng điệu bình tĩnh đến lạ, nói triều đình đã có đối sách, lệnh các bộ giữ vững chức trách, không được hoang mang.
Nhưng vừa về đến ngự thư phòng, đuổi hết nội thị cung nữ, Triết Tông như thể bị rút cạn sức lực, "bịch" một tiếng, quỵ xuống đất, phải chống tay xuống sàn mới không ngã hẳn. Vẻ trấn định gượng gạo vỡ tan, để lộ ra nỗi hoang mang, bất lực và nỗi sợ hãi tột cùng của một vị đế vương trẻ tuổi trước cơn sóng dữ. Nguy cơ lật đổ giang sơn, như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt cổ họng hắn.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên bức họa Thái Tổ Triệu Khuông Dận treo trên tường. Thái Tổ trong tranh ánh mắt sắc bén, khí thế nuốt trọn núi sông. Triết Tông nhìn chằm chằm vào bức họa, đôi mắt hoang mang dần được thay thế bằng sự quật cường và không cam tâm.
“Thái Tổ. Tôn nhỉ sẽ không để giang sơn sụp đổ trong tay mình! Nhất định. nhất định phải có cách!”
Hắn đột ngột đứng dậy, chỉnh lại long bào xộc xệch, trong mắt lại lóe lên tia kiên định của một vị đế vương, dù rằng dưới sự kiên định ấy là nỗi bất an sâu sắc.
"Người đâu! Bãi giá Trường Xuân biệt uyển!"
---
Trường Xuân biệt uyển, sâu bên trong là một ao suối nước nóng được dẫn nước chảy vào.
Nơi này không trang nghiêm như hoàng cung, mà mang vẻ thanh nhã của lâm viên Giang Nam. Hơi nước bốc lên mờ ảo, ấm áp như mùa xuân. Thái Thượng lười biếng tựa mình vào chiếc giường êm bên bờ ao, khoác hờ tấm sa đỏ mỏng manh, thân hình uyến chuyển ẩn hiện. Các ngón tay nhỏ nhắn mân mê một quả nho óng ánh, nhẹ nhàng đưa vào miệng, tay còn lại hờ hững khuấy động những cánh hoa trôi nổi trong nước, thần thái hài lòng, đường như những biến động long trời lở đất bên ngoài không hề liên quan đến nàng.
Triết Tông đến, nàng chỉ hơi liếc mắt, coi như chào hỏi.
Triết Tông cố nén sự nóng nảy trong lòng, hàn huyên vài câu rồi đi thẳng vào vấn đề, khẩn cầu Thái Thượng ra tay, đến biên giới giải quyết Tiêu Phong và Tạ Hiểu Vũ, hóa giải nguy cơ mất nước này.
"Ha ha ha..." Thái Thượng nghe vậy, bật ra một tràng cười kiều mị đến tận xương tủy, như thể nghe được chuyện gì vô cùng thú vị. Nàng ngồi dậy, tấm sa đỏ trượt xuống, lộ ra bờ vai trắng như tuyết, ánh mắt mang theo chút suy xét nhìn Triết Tông.
"Tiểu hoàng đế bệ hạ của ta," giọng nàng ngọt ngào, nhưng ngữ khí lại mang theo sự từ chối không thể nghi ngờ, "ngươi quên mất quy tắc mà Thái Tổ đã định với chúng ta rồi sao? Hộ Long Các, không can thiệp vào quân chính triều đình, đó là thiết luật."
Nàng giơ ngón tay nhỏ nhắn, khẽ lắc: "Chúng ta, với các ngươi Triệu gia, suy cho cùng chỉ là một cuộc giao dịch. Chúng ta bảo vệ huyết mạch của các ngươi, thanh trừng những kẻ giang hồ không nghe lời, đổi lấy những thứ chúng ta cần và địa vị siêu phàm. Chứ không phải là chó săn mà các ngươi Triệu gia nuôi nhốt, có thể tùy ý sai khiến ra chiến trường cắn xé.”
Giọng nàng mang theo chút oán trách và trào phúng: "Lần trước để giúp ngươi thuận lợi tự mình chấp chính, lão thân ta đã phá lệ ra tay, giải quyết lão lừa trọc Linh Quan kia! Vì thế còn bị nội thương không nhẹ, hao tổn cả thọ nguyên! Nghĩ lại vẫn thấy thiệt thòi! Lần này chuyện Võ Đang, cũng là ta xông pha dọn dẹp chướng ngại cho ngươi. Thế nào? Bây giờ đối mặt với thiên binh vạn mã, còn muốn lão thân ta ra làm bia đỡ đạn? Bệ hạ, như vậy không phải là quá hời cho ngươi sao?"
Triết Tông há miệng, muốn phản bác, nhưng lại không tìm được lời nào. Lời Thái Thượng, câu nào cũng có lý, chỉ ra bản chất mối quan hệ giữa Hộ Long Các và hoàng thất - giao dịch, chứ không phải thần phục. Tự thấy mình đuối lý, sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh, cuối cùng chỉ có thể hậm hực cáo lui.
---
Rời khỏi Trường Xuân biệt uyển, Triết Tông lòng đầy u uất, lại đi vòng đến "Tu La biệt viện" nằm khuất trong một góc hoàng thành.
Trong viện, Tu La một mình đứng dưới gốc cây khô. Nàng vẫn mặc bộ áo đỏ thẫm quen thuộc, trên mặt che chiếc mặt nạ quỷ dữ, không thấy rõ biểu cảm. Một tay nàng thả lỏng phía sau, tay kia cầm bầu rượu, đang ngửa cổ tu ừng ực, bóng lưng cô tịch và lạnh lẽo.
Nội thị bên cạnh Triết Tông thấy vậy, vội vàng nhắc nhở: "Hoàng Thượng giá lâm...!"
Tu La dường như mới nghe thấy, chậm rãi xoay người, liếc nhìn Triết Tông, không vội hành lễ, mà trước tiên đặt bầu rượu xuống bàn đá bên cạnh một cách chậm rãi, phát ra tiếng "cạch" nhỏ, sau đó mới khẽ khom người, coi như hành lễ, toàn bộ quá trình im lặng, lộ ra sự xa cách và hờ hững.
Triết Tông nén sự khó chịu trong lòng, nở nụ cười nhiệt tình trên môi, bước lên phía trước: "Tu La thật có nhã hứng. Hiện tại biên cương chiến sự căng thẳng, trẫm lo lắng như lửa đốt, đặc biệt đến để thỉnh giáo."
Hắn khách sáo một hồi, ca ngợi võ công cao cường của Tu La, là rường cột của quốc gia, cuối cùng vẫn lái sang mục đích chính - hy vọng Tu La có thể ra tay, giải quyết mối họa biên cương cho triều đình.
Ánh mắt Tu La đưới lớp mặt nạ lạnh băng, chỉ đáp lại một câu, giọng không chút dao động: "Hộ Long Các, không can thiệp vào việc triều đình."
Lại là câu nói này!
Những dồn nén, giận dữ, sốt ruột, và cảm giác nhục nhã vì thân là đế vương mà không thể kiểm soát được tình hình, ầm ầm bộc phát vào lúc này! Triết Tông rốt cục không che giấu nữa, sắc mặt trong nháy mắt âm trầm như nước, uy nghiêm và áp lực của bậc đế vương cuồn cuộn như hữu hình hướng về phía Tu La!
"Tu La!" Giọng hắn băng giá, mang theo chất vấn không thể nghi ngờ, "ngươi đừng quên! Ngươi là người mà Đại Tống ta đã khâm định làm Quốc sư kế nhiệm! Mạch truyền thừa của ngươi, liên quan đến vận mệnh của Đại Tống! Chẳng lẽ ngươi cho rằng, ngoài ngươi ra, Đại Tống ta không tìm được ai khác ngồi vào vị trí Quốc sư này sao?!"
Đối diện với cơn thịnh nộ ngập trời của đế vương, trong đôi mắt Tu La dưới lớp mặt nạ, bùng nổ một luồng hàn ý kinh người! Nàng đột ngột bước lên một bước, khí tức lạnh thấu xương càng khiến uy áp của Triết Tông bị đẩy lùi!
“Hừ!" Một tiếng hừ lạnh, như vọng từ Cửu U.
"Nếu không có hai cái đồ vật ỷ lại vào tuổi tác mà cản trở ở phía trước, ngươi cho rằng," giọng Tu La lạnh lùng, sắc nhọn, mang theo sự khinh miệt không che giấu, "ngươi là cái thá gì?!"
Triết Tông bị lời nói không chút nể nang này làm cho toàn thân cứng đờ.
Tu La tiếp tục nói, mỗi một chữ đều như băng trùy, đâm mạnh vào đáy lòng Triết Tông:
"Ngươi nghe cho rõ! Giữa chúng ta là giao dịch! Giao dịch bình đẳng! Không phải là ân huệ của Triệu gia ngươi! Chẳng lẽ ngươi ngây thơ cho rằng, một câu nói của Hoàng đế ngươi, có bao nhiêu sức uy hiếp trong mắt Tu La này sao?"
Ánh mắt nàng như đao, dường như có thể xuyên thấu long bào, nhìn thắng vào sự yếu đuối sâu thắm trong linh hồn Triết Tông:
"Các ngươi Triệu gia, ngoại trừ Thái Tổ Triệu Khuông Dận, có thể dựa vào khí phách và thực lực, có sức mạnh đàm phán và đặt ra quy tắc với chúng ta, thì từ đầu đến cuối, Hộ Long Các chúng ta chỉ làm hai việc - 'một giáp đãng ma' và bảo vệ huyết mạch của người được chỉ định không dứt!"
Giọng nàng đột nhiên cao vút, mang theo khí phách và khinh miệt:
"Ngươi! Tính!! Là!! Cái!! Thá!! Gì! Mà cũng dám khoa tay múa chân, mưu toan sai khiến Tu La ta?"
"Oanh!"
Triết Tông chi cảm thấy đầu óc trống rỗng, người lạnh toát. Lời nói không chút nể nang của Tu La, như tấm gương tàn khốc nhất, soi rọi sự bất lực và. rhỏ bé của hắn trước sức mạnh tuyệt thế.
Lần đầu tiên hắn nhận ra một cách rõ ràng, quyền lực hoàng gia, rốt cuộc ở vị trí nào trong mắt Hộ Long Các - một tập đoàn vũ lực siêu nhiên. Đó không phải là sự chi phối và thần phục tuyệt đối, mà là một cuộc giao dịch lạnh lùng và thực tế, được xây dựng trên cơ sở sức mạnh ngang bằng.
Và hiện tại, dường như hắn không đủ quân bài để tiếp tục cuộc giao dịch này nữa. Một nỗi bất lực và lạnh lẽo sâu sắc, quét sạch toàn thân hắn trong nháy mắt.