Tại cứ điểm ở lại hai ngày, Lý Nhược Bạch đã nắm rõ mọi khía cạnh của nơi này, bắt đầu thử tìm cách giải quyết vấn đề từ những góc độ mà Sở Quân Quy không nhìn thấy.
Ví dụ như để có được hợp kim chất lượng cao, Sở Quân Quy cần phải tách chiết kim loại hiếm từ đống đổ nát của các loại xe bọc thép và cơ giáp Liên bang. Cách này không chỉ nguy hiểm mà còn vô cùng chậm chạp, nguồn cung lại cực kỳ bấp bênh. Thế nhưng, những kim loại hiếm này tại Thịnh Đường Liên bang đều là vật tư chiến lược, hạm đội xuất chinh chắc chắn sẽ chuẩn bị đầy đủ, thậm chí còn có dư.
Một hạm đội tinh hạm chuẩn bị kim loại nguyên chất đều tính bằng đơn vị hàng trăm tấn, nhu cầu hiện tại của Sở Quân Quy chỉ tính bằng gram, căn bản không đáng kể. Cho nên nếu cần, cứ trực tiếp mua lại từ hạm đội Thịnh Đường là xong.
Xét đến tình hình tài chính "cảm động" hiện tại của Sở Quân Quy, e rằng không thể ghi nợ, chỉ có thể đổi hàng lấy hàng. Về phần vật tư đem bán, Lý Nhược Bạch chọn hydro kim loại đơn tinh thể. Việc chế tạo hydro kim loại cần năng lượng khổng lồ, muốn tinh chế thêm thành dạng tinh thể ổn định thì năng lượng tiêu tốn còn tăng gấp bội.
Hiện tại, giá thị trường của một tấn hydro kim loại đơn tinh thể rơi vào khoảng 50 triệu, tiêu thụ điện năng khoảng 10 triệu kWh. Bây giờ đang là khu vực chiến sự, giá cả vật tư có thể đội lên gấp đôi hoặc hơn. Thiết bị chế tạo không quá phức tạp, chỉ cần khoảng một ngày là có thể làm ra tất cả.
Xét thấy trên hành tinh số 4 có nguồn năng lượng gần như vô tận, nguyên liệu cung ứng không giới hạn, nhu cầu lại cao, việc dùng thứ cần lượng năng lượng khổng lồ để chế tạo này làm hàng mậu dịch là phù hợp nhất. Nói nghiêm túc thì nó gần như không tốn chi phí gì cả. Chỉ cần tùy tiện chặt vài cái cây, đã đủ nhiên liệu cho trạm điện nhiệt hạch hoạt động cả năm trời.
Sau khi kết tinh, hydro kim loại trở nên nặng đến kinh người, mật độ thậm chí còn lớn hơn cả bạch kim. Như vậy một tấn cũng chẳng chiếm bao nhiêu chỗ, còn chưa to bằng cái túi xách tay mà Lý Nhược Bạch mang theo lúc tới đây.
Nhìn thấy bản báo cáo này, Sở Quân Quy chỉ cảm thấy bầu trời trên đỉnh đầu như bừng sáng. Suốt bao lâu nay, đây là cách duy nhất có thể giải quyết tận gốc vấn đề nợ nần của anh.
Sở Quân Quy túm lấy Lý Nhược Bạch, dùng sức ôm chầm lấy cậu, sau đó trong khuỷu tay anh vang lên một tiếng kêu thảm thiết. Lúc này Sở Quân Quy mới phát hiện, mình vô ý dùng lực quá mạnh.
Lý Nhược Bạch thoát ra, nhìn vết lõm rõ rệt trên bề mặt bộ chiến giáp của mình, ngẩn người trong chốc lát.
Sở Quân Quy có chút áy náy, vừa rồi anh hưng phấn quá nên hơi quá tay. Những vật thí nghiệm trước đây rất ít khi xảy ra tình trạng này.
Sau khi hoàn hồn, Lý Nhược Bạch nói: "Quân Quy, nếu có thời gian hãy đến thăm Tâm Di, trò chuyện với em ấy một chút, đừng lúc nào cũng chỉ biết ở bên cạnh xe bọc thép và súng ống của cậu."
"Sao vậy?"
"Gần đây em ấy... ừm, tâm trạng không tốt lắm."
"Được."
Sở Quân Quy bấm vài cái trên thiết bị đầu cuối cá nhân, nhanh chóng lập ra một kế hoạch sản xuất mới rồi giao cho Lý Nhược Bạch: "Nhược Bạch, đây là phương án sản xuất hydro kim loại, cậu phụ trách xử lý nhé."
Nói đoạn, Sở Quân Quy đứng dậy rời đi, hướng về phía phòng thí nghiệm. Thiếu nữ hiện tại cơ bản đều ở lì trong đó.
Lý Nhược Bạch nhìn bố cục dây chuyền sản xuất phức tạp như mê cung, thở dài lắc đầu: "Tên không nghĩa khí, tôi giúp cậu giải quyết vấn đề, cậu thì hay rồi, chỉ biết bắt tôi làm việc."
Khu vực phòng thí nghiệm, nơi vốn thuộc về Lặc Mang đã hoàn toàn bị thiếu nữ chiếm giữ. Chưa đầy một ngày, bố cục bên trong đã thay đổi hoàn toàn. Những bản vẽ thiết bị như bông tuyết bay tới tay Lặc Mang, biến vị cựu khoa học gia trưởng này thành một kỹ sư chế tạo thiết bị nghiên cứu.
Lặc Mang bận đến mức mồ hôi nhễ nhại, nhưng lại chạy ngược chạy xuôi vô cùng vui vẻ, suýt chút nữa đâm sầm vào Sở Quân Quy vừa mới bước vào.
Sở Quân Quy đưa tay đỡ lấy vai Lặc Mang, hơi thu lực lại để triệt tiêu toàn bộ xung lực, nhưng vẫn không tránh khỏi tai nạn: một giọt dầu từ trên đầu Lặc Mang văng ra, rơi trúng bộ chiến giáp của Sở Quân Quy.
Chưa đợi Sở Quân Quy lên tiếng, Lặc Mang đã nói: "Làm ơn tránh đường, những thiết bị này đều phải làm xong, cô Tâm Di đang chờ dùng."
"Cho tôi một bản thiết kế."
Những ngón tay thô ngắn của Lặc Mang lướt trên bàn phím nhanh như tiếng mưa rơi trên đĩa ngọc, trong nháy mắt đã truyền bảy tám bản thiết kế cho Sở Quân Quy, rồi vội vã rời đi.
Sở Quân Quy tháo mũ giáp xuống, đi tới phía sau thiếu nữ. Những bản thiết kế đó vừa vào thiết bị đầu cuối cá nhân, anh đã xem qua toàn bộ. Phần lớn là thiết bị nghiên cứu dùng cho chip, bộ não chính và mạch điện, tuy nhiên trong đó cũng có một số thiết bị đa năng có thể dùng cho các nghiên cứu khác.
Đến đây thì hiểu tại sao Lặc Mang lại hưng phấn như vậy, vì những thiết bị này đặt cùng nhau rõ ràng là để nghiên cứu bộ não chính tiên tiến hơn. Thế kỷ 35, rời xa bộ não chính, phần lớn các nhà khoa học gần như không thể bước đi. Khi mới tới hành tinh số 4, những nhà khoa học này cơ bản chỉ được dùng làm công nhân hoặc chiến sĩ, nhiệm vụ nghiên cứu gần như dựa hết vào chip cá nhân và bộ não của chính Sở Quân Quy.
Cho đến khi chip sinh học xuất hiện và giành được Khai Thiên, những nhà khoa học như Lặc Mang mới thoát khỏi ảnh hưởng của môi trường hành tinh, đồng thời có sự hỗ trợ về năng lực tính toán, tiến độ nghiên cứu tiến triển vượt bậc, dần giảm bớt áp lực trên vai Sở Quân Quy. Hiện tại nhìn vào tỷ lệ tính toán, phần Sở Quân Quy và chip đại diện chiếm đã chưa đến 10%.
Lý Tâm Di bắt tay vào cải tiến bộ não chính cũng là từ căn bản nâng cao năng lực tính toán, từ đó đặt nền móng cho những dự án nghiên cứu lớn hơn.
Lúc này thiếu nữ đang chăm chú nhìn vào một mô hình lập thể cực kỳ phức tạp trước mặt, tỉ mỉ điều chỉnh. Sở Quân Quy không làm phiền cô, đứng phía sau nhìn một lúc mới biết đây là cấu trúc chính của Prometheus. Thiếu nữ vậy mà lại đang điều chỉnh cấu trúc cơ bản mà Liên bang đã dốc toàn lực quốc gia để nghiên cứu, dù chỉ là vi chỉnh cũng đã vô cùng kinh ngạc, không biết nên nói cô là gan dạ hay là liều lĩnh nữa.
Bên cạnh thiếu nữ, bàn thí nghiệm sinh học ban đầu đã bị chuyển sang phòng bên cạnh, giờ đây đặt bàn nuôi cấy của Khai Thiên. Khai Thiên nhỏ đang nỗ lực tính toán các nhiệm vụ được phân bổ. Mặc dù số nhiệm vụ chia cho nó chỉ có hai, nhưng độ phức tạp của các công thức đã tăng theo cấp số nhân so với trước đây. Nhìn dáng vẻ vừa nỗ lực ăn, vừa nỗ lực làm việc của Khai Thiên nhỏ, ngay cả vật thí nghiệm cũng thấy xót xa.
Một sinh mệnh ngoài hành tinh, từ lúc sinh ra đã phải làm việc, ngay cả việc ăn cũng biến thành nhiệm vụ, nghĩ thôi đã thấy bi thảm.
Đúng lúc này thiếu nữ cuối cùng cũng hoàn thành công việc của một giai đoạn, thở phào một hơi, ngả người ra sau rồi gọi: "Anh rể."
Âm điệu bình ổn, giọng điệu thư thái, không hề có chút biến đổi cảm xúc nào. Từ đó Sở Quân Quy rút ra kết luận rằng thiếu nữ vẫn đang đắm chìm trong trạng thái nghiên cứu, dường như tâm trạng không có chỗ nào là không tốt cả.
"Tiến độ nghiên cứu thế nào rồi?"
Thiếu nữ phóng to mô hình, chỉ vào phần đã sửa đổi rồi nói: "Em đã vi chỉnh cấu trúc Prometheus để thích ứng hơn với đặc tính hiệu năng của chip sinh học. Tổng năng lực tính toán sau khi điều chỉnh sẽ tăng khoảng 20%, tương lai cùng với việc cải tiến chip sinh học, còn có thể tăng thêm nữa, nhưng biên độ tăng sẽ trở nên khá hạn chế."
"Có thể cải tiến cấu trúc cơ bản đã là rất lợi hại rồi." Sở Quân Quy thật sự không phải tâng bốc, ít nhất bản thân anh không thể động vào cấu trúc cơ bản của Prometheus, chỉ có thể đi theo con đường đơn giản thô bạo là tăng số lượng chip.
"Prometheus là thiết kế từ rất lâu rồi, tư tưởng đã lỗi thời từ sớm, việc cải tiến thực ra không khó như vẻ ngoài của nó. Dù sao trong môi trường bình thường căn bản không có sự cần thiết để phát triển bộ não sinh học, bộ não chính hiện tại của chúng ta vẫn còn rất nhiều tiềm năng chưa được khai thác. Thiết kế của chip sinh học vẫn có thể cải tiến, nhưng cần rất nhiều thiết bị mới, trình biên tập cơ chất hiện tại không thể xử lý được loại chip ở cấp độ này."
Thiếu nữ thao thao bất tuyệt, đưa ra toàn là những cải tiến cơ bản. Trông cô như một thiếu nữ khoa học đang làm việc nghiêm túc, không hề có vẻ gì là tâm trạng không tốt.
Sở Quân Quy an tâm, nói: "Vậy tôi đi trước đây."
"Vâng, anh rể."