Thần Mộ

Lượt đọc: 18249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 117
đạm thai truyền nhân

❊ ❊ ❊

Bởi vì số người đến quá đông, để tránh khỏi xảy ra một số chuyện ngoài ⬎ muốn trong lúc xem thi đấu, học viện bất đắc dĩ phải dựng thêm nhiều khán đài bằng gỗ vừa cao vừa rộng. Bên ngoài phòng ốc cùng vô số kiến trúc khác mới được dựng lên cũng đều nhanh chóng chật ních người. Bằng cách này thì hầu hết mọi người đều có thể theo dõi cuộc thi tài.

Trong số khán đài có năm tòa là cao hơn cả, bốn trong số đó là để chuẩn bị cho tứ đại học viện. Người trên khán đài của Chiến Thần học viện và Ảo Ma học viện quá nửa đều là tóc vàng còn trên khán đài của Tiên Vũ học viện thì hơn nửa là tóc đen. Trên khán đài của Thần Phong học viện thì đủ loại màu sắc, như tóc đen, tóc vàng, tóc đỏ, tóc xanh... Ở những vùng đất khác nhau, huyết thống cũng có sự khác biệt rất nhiều.

Tòa khán đài thứ năm là để chuẩn bị cho các vị tiền bối danh túc đến từ các đại lục địa, hầu hết trên đó đều là cao thủ, quá nửa là những nhân vật đã từng lừng danh một phương.

Thần Nam dỗ dành cho Tiểu Thần Hi ngủ say, sau đó mới tiến vào sân trường. Hắn không tìm được một chỗ ngồi tốt trên khán đài, mà đang chen chúc trong đám đông ở dưới.

Lúc này cuộc tranh tài vừa mới bắt đầu. Trên võ đường, một ma pháp sư cùng một đông phương vũ giả đang tranh đấu kịch liệt. Ma pháp hắc sắc tung hoành ngang dọc công kích dữ dội với kiếm khí. Ngoài võ trường tiếng người la hét sôi động. Nhiều kẻ nhìn như say như mê.

Thần Nam biến sắc mặt. Cả hai người đang đấu hiển nhiên đã đạt tới Tam Giai sơ cấp cảnh giới, thực lực cường hãn vô cùng. Hắn biết rằng hầu như những người đầu tiên thi đấu nhất định chưa phải là cường giả mạnh nhất. Những cường giả có thực lực trác tuyệt thường xuất hiện lúc gần cuối. Từ điều này có thể tưởng tượng được thanh niên cường giả của tứ đại học viện tranh tài lần này thật sự lực lượng rất khủng bố.

Những năm trước, nhân số tham gia của các học viện bị giới hạn là mười sáu người, lần này tứ đại học viện, sau khi hiệp thương, đã quyết định mỗi học viện xuất trường tám thanh niên cao thủ giỏi nhất, tổng cộng là ba mươi hai người. Hai người đang đấu mở màn kia thực lực đã cao tuyệt như vậy, có thể tưởng tượng lực lượng chính là những người đấu những trận cuối có thực lực cường hãn đến mức độ nào.

Thần Nam ngấm ngầm xem xét. Nếu như không phải hắn đã có công lực đại tiến sau trận huyết chiến tại đô thành Tấn quốc, sợ rằng khó mà chiếm được nửa phần ưu thế so với ba mươi hai vị tối cường giả này. Thậm chí lúc này hắn đã đạt đến Tam Giai đại thành cảnh giới, cũng không dám tự đại vì nhận thấy những thanh niên cao thủ đó cũng rất mạnh. Hắn thầm cảm giác được trong số những người này khả năng có kẻ đã đạt đến Tứ Giai cảnh giới.

Cảm giác của hắn không phải là không có căn cứ. Hắn rời khỏi nơi hoang phế bốn năm, tu vi cũng đã đạt đến cảnh giới này. Thế gian người tài vô số, nhất định có rất nhiều người có tài năng siêu tuyệt, nếu như được danh sư thu nhận, lại khổ tu nhiều năm, tất nhiên có tu vi kinh thế siêu cấp thanh niên cường giả.

Lúc này hai người đại chiến trên vũ trường cũng đã đi đến giai đoạn cuối. Đông phương vũ giả đó rất nhẫn nại, đợi đến khi ma pháp sư kiệt lực, cuối cùng mới bạo phát. Nắm lấy cơ hội ma pháp sư đang ở thấp hơn trên không, liền khởi xuất một đạo kiếm khí ngất trời, chớp mắt đã xuyên qua xương sườn của ma pháp sư. Sau một tiếng la thất thanh, ma pháp sư bị thổ huyết, từ không trung rơi xuống đất. Đông phương vũ giả coi như toàn thắng. Trên khán đài của Tiên Vũ học viện vang lên những âm thanh hoan hô vang dội.

Các cao thủ thành danh từ đại lục các địa đến Thần Phong học viện ngồi trên khán đài rất gần chỗ Thần Nam. Đang ngồi trên đó là những nhân vật danh động một phương, hầu hết là những lão nhân cao niên, phóng nhìn lên chỉ thấy toàn những mái đầu bạc trắng.

Trận đại chiến thứ hai chưa bắt đầu, Thần Nam tranh thủ liếc nhìn những nhân vật đó. Trên khán đài đại ước có hơn trăm người, tất cả lão đó tinh khí thần tuỵêt cao, mỗi cá nhân đều đang lộ ra một cổ khí thế cường giả.

Trên khán đài có một hàng nhân vật khoảng mười người. Những người này dường như là trưởng bối đức cao vọng trọng. Những người khác giống như là những vì sao bên cạnh mặt trăng, xúm xít quanh bọn họ. Đặc biệt là có một nữ tử thu hút sự chú ý của mọi người. Những người khác tuổi tác đều đã trên sáu, bảy mươi tuổi, duy chỉ có nàng là chừng đôi mươi, nhưng lại có thể ngồi cùng các lão nhân đó, thật làm cho Thần Nam có cảm giác kinh dị.

Khi nhìn kỹ, tâm thần hắn đại chấn. Những thứ gọi là chim sa, cá lặn, hay cái gì gọi là hoa thẹn nguyệt nhường đã có một dẫn chứng vô cùng sinh động chính là nữ tử trước mắt. Sắc đẹp của nàng thực sự có thể gọi là áp đảo thiên hạ, quan tuyệt quần phương.

Toàn thân nàng vận bạch y, mái tóc dài mượt mà, đen nhánh chảy dài bên vai, làn da như tuyết trắng mịn màng như mỹ ngọc dường như có sắc hoa thấp thoáng. Đôi mắt trong sáng linh động, mũi cao thẳng, đôi môi tuyệt mỹ hồng sáng mê hoặc, thần khí như thu thủy, cốt cách như ngọc, xứng đáng gọi là tuyệt đại giai nhân.

Thần Nam đã từng gặp qua vài vị nữ tử có thể gọi là tuyệt sắc, như Sở quốc Đại Công chúa Sở Nguyệt, Tiểu Công chúa Sở Ngọc, thiếu nữ ma pháp Đông Phương Phượng Hoàng, mỹ nữ trung tính Long Vũ. Mỗi người đều có nét khí chất đặc biệt. Đại Công chúa tâm tư cẩn mật, thành thục, trí tuệ; Tiểu Công chúa tâm tư linh lung, hoạt bát hiếu động, giống như tinh linh; Đông Phương Phượng Hoàng đằm thắm, thẳng thắn; Long Vũ thần thái phi dương, phong thái tự tin.

Dung mạo những giai nhân đó cũng không thua kém nữ tử trước mắt hắn, nhưng khí chất bọn họ thì không thể bằng một phần của nữ tử này. Nữ tử trên khan đài duờng như tập hợp hết những tinh túy của thiên địa vào thân, cả người phát ra một cỗ linh khí vừa giống tinh linh vừa như tiên tử...

Dù đã sớm nhìn ngắm qua vài tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng tim Thần Nam vẫn đập thình thịch. Hắn cảm giác mặt như nóng bừng lên. Tuyệt đại giai nhân trên đài dường như cũng sinh cảm ứng trong tâm, thoáng liếc qua nơi hắn đứng một cái, lãnh đạm mỉm cười, sau đó nhìn sang nơi khác.

Thần Nam cảm giác như cây gặp gió xuân, tâm thần lâng lâng, khó khăn lắm mới rời mắt khỏi bạch y nữ tử. Trong một khắc đó huyền công gia truyền của hắn phảng phất cảm thụ được một cỗ khí tức không rõ kích phát, tự hành vận chuyển đến. Thần Nam chấn động trong lòng, đột nhiên tỉnh lại.

"Nữ tử này rất lợi hại, linh giác vô cùng mẫn duệ, công pháp thật kì dị..." Thần Nam tự nhủ.

Lúc này lòng hắt thoáng có cảm giác kỳ dị. Hắn thấy dường như nữ tử tuyệt trần trên đài cao đó vô cùng quen thuộc, như là đã từng gặp ở đâu đó trong tiềm thức. Hắn chìm vào trầm tư.

Đột nhiên long hắn chấn động mãnh liệt, chút nữa thì đã kêu lên thành tiếng.

Vạn năm trước đây hắn đã từng mê đắm một nữ tử, giống như một ngôi sao chổi trên trời, chiếu sáng cả Tiên Ảo đại lục. Đó là một nữ tử thần bí tập hợp trong mình cả sắc đẹp và trí tuệ, không một ai biết sư thừa của nàng, cũng không một ai biết được quá khứ của nàng. Nàng bước vào giữa các đại thế lực, đương thời đại lục lúc đó rất nhiều sự kiện trọng đại đều có thân ảnh của nàng thoáng qua. Sự thần bí, mỹ mạo, trí tuệ của nàng làm vô số thanh niên vì nàng mà phong cuồng. Nàng chính là Đạm Thai Tuyền...

Trải qua vạn năm, Thần Nam cuối cùng mới minh bạch được vì sao tu vi bản thân chẳng những không tiến mà còn lùi. Năm đó hắn đã vô cùng ngưỡng mộ vẻ siêu trần thoát tục, tựa tiên tử không phải thuộc chốn nhân gian hỗn tạp của Đạm Thai Tuyền. Từ khi biết được sự thật, hắn đã không ngừng âm thầm phát thệ, có một ngày sẽ vũ phá hư không, nhất định đầu tiên sẽ tìm Đạm Thai Tuyền kết liễu ân oán.

Tuy nhiên trong lúc này, tại nơi đây, hắn đột nhiên phát hiện tuyệt đại giai nhân đó trên khán đài và Đạm Thai Tuyền cực kỳ giống nhau. Hai người tuy dung mạo có chút khác nhau nhưng khí chất giống nhau đến cực điểm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân