Thần Mộ

Lượt đọc: 17680 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 164
tiết độc tiên tử

❊ ❊ ❊

Đến ngày thứ sáu, thân nhân của bảy cao thủ gặp nạn ở vùng đất chết hầu như đều đã tới đủ, chuẩn bị xét xử công khai Lăng Vân. Lăng gia cũng cử người đại diện đi, là một người có thân phận khá cao, đó là thúc thúc của Lăng Vân, Lăng Tử Hư, là một người quyền cao chức trọng trong đại thế gia nhà họ Lăng.

Thời gian xét xử Lăng Vân đã được quyết định, đó là vào ngày mùng mười tại thành Tội Ác. Tất cả những thanh niên trong giới tu luyện của thành Tội Ác đều đang chuẩn bị tới ngày hôm đó, dùng nước bọt để nhấn chìm Lăng Vân, dùng đao kiếm để chém hắn ra thành trăm mảnh.

Đến ngày thứ bảy, Thần Nam mãn nguyện ngâm mình trong suối nước nóng, thư giãn cơ thể, vẻ mặt từ từ hưởng thụ. Mấy hôm trước, hắn bảo Tử Kim Thần Long quay về cẩn thận điều tra một lượt, sau khi hiểu được tình hình hiện tại của thành Tội Ác, hắn quyết định kết thúc mọi chuyện quay trở về.

Sau khi Thần Nam thoải mái ngâm mình xuống dòng suối nước nóng, thì bắt đầu đại khai sát giới. Nhưng những kẻ bị giết thì không phải là con người, hắn chạy khắp khu rừng giết các loài hung thú, khiến cho máu của chúng thấm đẫm người mình, đến mái tóc đen nhánh cũng biến thành màu đỏ thẫm.

Sau cùng, Thần Nam lưu chuyển huyền công làm khô quần áo, lúc này trông hắn giống như đã trải qua một cuộc chém giết khốc liệt. Thần Nam cố gắng chịu đựng mùi máu tanh tưởi bốc lên mũi, trợn mắt nhìn Tử Kim Thần Long trên không trung: "Cười cái đầu rắn nhà ngươi, nếu không muốn chân thực một chút, hình tượng một chút, ta hà tất phải tự làm khổ mình như vậy!"

Tử Kim Thần Long gầm gào ầm ỹ trên không trung, trên mặt đầy vẻ cười nhạo.

"Trước hết cần phải nói rõ ràng, ngươi nên ngoan ngoãn một chút, không được phép xuất hiện trước mặt mọi người, nhân loại có rất nhiều cao thủ mà ngươi không thể nào tưởng tượng được đâu. Với tình hình này của ngươi, bọn họ rất dễ dàng có thể bắt được, vạn nhất bị người ta đem luyện thuốc thì thật là phiền phức. Ngoài ra, sau khi ta vào thành, đợi vài ngày nữa, ngươi hãy đến tìm ta, để tránh bị người ta phát giác"

Thần Nam cuối cùng cũng rời khỏi núi, trở về thành Tội Ác. Áo màu máu, tóc dài màu đỏ thẫm, mặt toàn vết máu, hai mắt lộ ra sát khí, lại thêm trong tay lăm lăm thanh trường đao. Nhìn hắn thật giống với một người vừa trở về từ cõi chết sau những cuộc chiến khốc liệt.

Khi Thần Nam xuất hiện ở bên ngoài dòng sông bao quanh thành Tội Ác, lập tức gây ra náo loạn. Bởi vì cách đây không lâu, Lăng Vân còn ngầm treo thưởng để giết Thần Nam, nhiều người đều đã nhìn qua tranh vẽ của hắn, lập tức nhận ra.

"Trời ơi! Thần Nam!"

"Anh ta... vẫn chưa chết..."

"Đúng là anh ta... anh ta... vẫn còn sống"

Tin tức nhanh chóng được truyền đi, không lâu sau dường như cả thành Tội Ác đều náo loạn, thậm chí còn gây ồn ào hơn cả khi Mộng Khả Nhi trở về. Một người anh hùng những tưởng đã chết không ngờ lại còn sống sờ sờ xuất hiện trước mặt mọi người, điều này quả đúng là một chuyện động trời.

Trong thành Tội Ác, tất cả những người tu luyện đều ngay lập tức chạy tới nơi Thần Nam đã xuất hiện, trên các đường phố chật ních người, cảnh tượng vô cùng nhốn nháo.

Thần Nam áo thấm máu dính vào người, bước chân vững chắc, mắt lạnh lùng, khắp người phát ra sát khí nặng nề, trông hắn giống như một thanh kiếm đã rút ra khỏi bao, sắc bén vô cùng.

Mỗi bước chân tiến về phía trước của hắn, mặt đất đều rung chuyển, mang theo khí tức của một cao thủ hùng mạnh, bao phủ khắp con đường, khiến cho tất cả những người đứng xem đều cảm nhận thấy một khí thế mạnh mẽ, thậm chí còn ớn lạnh thấu xương.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Thần Nam, trên người hắn ta tỏa ra sát khí rất nặng nề, đám đông đều cảm nhận được một cảm giác đau buồn, chua xót, ray rứt. Tất cả tu luyện giả đều nhận ra rằng, chỉ có những người đã trải qua vô số trận đại chiến sinh tử mới có thể hình thành loại sát khí như vậy.

Không biết người nào hét lên đầu tiên: "Anh hùng"

Tiếp theo đó, tất cả mọi người trên con đường đều nhảy lên, thét lớn:

"Anh hùng"

"Anh hùng"

"Anh hùng"

Có một số người thanh niên dường như đã quá kích động, chạy tới giữa đường, quỳ xuống trước mặt Thần Nam sám hối.

"Anh hùng Thần Nam! Xin hãy khoan dung, tha thứ cho những hành động tội lỗi của tôi"

"Anh hùng xin hãy tha thứ cho tôi..."

"Đều tại Lăng Vân! Tên tiểu nhân bỉ ổi vô sỉ đó làm điên đảo thị phi"

Trên không trung Tử Kim Thần Long đang nhìn xuống dưới, xúc động nói: "Wào...thật ngưỡng mộ. Tên tiểu tử đểu cáng này giả vờ cũng giống ghê, y hệt như một anh hùng trở về sau hàng trăm trận chiến."

Khi những cao thủ tiền bối của Thần Phong học viện biết được tin, Phó viện trưởng của Tứ đại học viện đã đích thân dẫn theo vô số cao thủ tới nghênh đón Thần Nam.

Nguyên nhân thì có nhiều, thứ nhất là do họ cảm thấy Thần Nam đã phải chịu nỗi oan khuất bao nhiêu ngày nay đã thật thê thảm. Thứ hai là việc mười đại cao thủ đi thăm dò vùng đất chết, chủ yếu là do nhận mệnh lệnh từ Tứ đại học viện, nhưng trong đó đã có bảy người gặp nạn ở đó. Điều này đã khiến cho Phó viện trưởng của Tứ đại học viện cảm thấy vô cùng có lỗi với họ. Vì để an ủi cho người thân của bảy anh hùng, bọn họ đặc biệt đi nghênh đón Thần Nam, cũng chính là để thể hiện lòng kính trọng đối với mười đại cao thủ.

Mộng Khả Nhi đương nhiên cũng ở trong đoàn người đó, nàng ta không ngừng cười khểnh trong lòng, tính toán xem sau này nên giết Thần Nam như thế này.

Khi đoàn người của Thần Phong học viện xuất hiện, Thần Nam đã làm một chuyện khiến cho tất cả mọi người đều trố mắt ra nhìn. Hắn nhanh chóng chạy tới trước Mộng Khả Nhi, ôm chặt lấy Mộng Khả Nhi còn đang ngơ ngác không biết chuyện gì vào trong lòng, gọi lớn:

"Khả Nhi"

"Ầm"

Cả con đường ồn ào, đám đông rõ ràng không dám tin vào mắt mình nữa, Mộng Khả Nhi tiên nữ lại bị một người con trai ôm vào lòng, mặc dù người con trai này đã trở thành anh hùng, nhưng đám đông vẫn khó có thể chấp nhận được. Điều này quả thật đã nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Mộng Khả Nhi vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, mặc dù nàng ta sớm đã nhìn thấy Thần Nam chạy về phía mình, nhưng lại không thể ngờ được rằng, trước mặt đám đông hắn ta lại có gan làm cái việc như thế. Tuy vậy Mộng Khả Nhi cũng không kêu lên, nàng ta không muốn trước mặt mọi người tỏ ra cái yếu đuối của đàn bà, bởi vì lúc này nàng ta đã là hóa thân của tiên tử, tuyệt đối không thể giống như những người con gái bình thường kêu gào ầm ỹ.

Những hai cánh tay của Thần Nam giống như thép ôm chặt lấy cái eo nhỏ bé của nàng ta, khiến cho nàng không thể nào có thể gỡ ra được. Lúc này, Mộng Khả Nhi thật sự chỉ muốn rút phi kiếm ra chém chết hắn.

Nhưng đúng ngay lúc này, Thần Nam xúc động kêu lên: "Nàng quả nhiên là chưa chết, ta cuối cùng đã nhìn thấy nàng rồi....hu hu... Nàng không biết đâu, ngày nào ta cũng nằm thấy ác mộng, lần nào cũng nằm mơ thấy Tiêu Phong, Tiềm Long và những người khác, bọn họ nói ta không chăm sóc nàng chu đáo, ta là tội nhân, hu hu hu..." Thần Nam liên tục gào rống lên.

Rất nhiều người đều lộ ra vẻ ngạc nhiên khó hiểu, Phó viện trưởng của Thần Phong học viện liền giải thích cho những người ở xung quanh hiểu: "Gần đây anh ta phải đánh nhau với các cao thủ, phải chống chọi giữa cái sống và cái chết. Lúc này có lẽ tinh thần có chút không bình thường, hơn nữa đột nhiên gặp lại người bạn cùng chung hoạn nạn, vì thế cũng khó tránh khỏi tinh thần mất đi sự không chế"

Đám người vây quanh như bừng tỉnh ngộ, tỏ ra vẻ thông cảm, những người ở vào tình trạng như thế này đều khó tránh khỏi tinh thần suy sụp.

Đám đông hiểu lòng người như vậy thật khiến cho Thần Nam thật cảm động, suýt chút nữa là khóc thật. Hắn ta lại tiếp tục diễn trò, vừa rống lên vừa chửi mắng Lăng Vân, chốc chốc lại cười ha ha một cách ngốc nghếch.

Đương nhiên những kẻ vây quanh đều tỏ vẻ thông cảm cho hắn.

Mộng Khả Nhi thì giận muốn phát điên, tên tiểu tử đáng chết này lại dám giả điên giả dại, coi thường nàng ta. Không những vậy cái đám đông ngốc nghếch đó lại cứ nghĩ rằng thần kinh của hắn hiện giờ không bình thường.

Thần Nam trên người toàn là vết máu, bốc mùi tanh tưởi, khiến cho Mộng Khả Nhi suýt nữa nôn ra. Càng tức hơn nữa là tên tiểu tử này dường như lại khóc thật, nước mắt nước mũi, hắn đều lau lên người nàng ta.

"Á! Hắn đang lau vào chỗ nào thế?" Mộng Khả Nhi suýt nữa kêu lên, cố gắng không nôn, tên khốn này dám quẹt nước mũi vào cổ áo nàng ta.

"Hu...hu...hu...tên Lăng Vân đáng chết... Tiêu Phong, Tiềm Long, ta cuối cùng cũng đã báo thù được cho hai người rồi... ha...ha...ha.."

Thần Nam vừa cười vừa khóc, khiến cho rất nhiều thiếu nữ cảm thấy đau lòng. Nhìn thấy vị anh hùng thật sự này bị oan khuất, đã như phát điên, lập tức thông cảm xót xa rơi lệ.

Mông Khả Nhi thầm nghiến răng, hận một nỗi không thể chém Thần Nam ra thành trăm mảnh, nhưng nàng ta lúc này lại không thể không mỉm cười, an ủi Thần Nam đang ' thần trí rối loạn'. Hai tay khẽ vỗ nhẹ phía sau lưng của Thần Nam, tỏ vẻ hòa nhã, giống như một tiên tử thánh khiết.

Nhưng Thần Nam trước sau gì cũng không thể bình tĩnh lại được, dường như vẫn đang ở trong trạng thái không thể khống chế được, hắn ta lại ôm lấy Mộng Khả Nhi lau lau, quẹt quẹt.

Mộng Khả Nhi hận Thần Nam tới tận xương tủy, nhưng lại không thể không cố gắng cười, tỏ ra tư thái mà một tiên tử cần có. Đột nhiên nụ cười của nàng ta ngưng lại "Đợi chút! Tên bại hoại này đang đặt tay ở chỗ nào thế. Tên chó chết này dám đặt tay lên mông nàng ta." Mộng Khả Nhi suýt chút nữa thì kêu lên, tên khốn nạn này lại còn dám véo mạnh vào mông nàng ta nữa.

Lúc này Mông Khả Nhi quả thật rất muốn rút kiếm chém Thần Nam, nhưng nàng ta biết bây giờ nàng ta không thể ra tay. Tên tiểu tử đáng chết nhẹ nhàng rút tay về, đặt vào eo nàng, sau đó lại túm chặt lấy.

"Đáng chết!" Mộng Khả Nhi tức phát điên. Không ngờ hắn ta trước mặt mọi người lại dám giở trò trên người nàng ta.

"Đợi chút! Hả!" Tên bại hoại này lại lau nước mắt nước mũi lên trên chiếc cổ trắng ngọc ngà của nàng ta.

Mộng Khả Nhi quả thật đã nổi khùng, điều này đúng là không thể nào khiến cho người ta có thể chịu đựng được. Nàng ta hết lần này tới lần khác thề rằng sớm muộn gì cũng có một ngày đích thân nàng ta chém Thần Nam ra thành trăm mảnh, đặc biệt là hai cánh tay lợn này nhất định phải thái nát, lại còn cái mũi đáng chết này nữa và cả cái mắt phải móc ra giẫm nát lên.

Cuối cùng dưới sự cảm hóa cùng nụ cười thánh khiết như thiên thần của Mộng Khả Nhi, Thần Nam dường như dần dần hồi phục lại được thần trí, nuối tiếc bỏ hai tay ra.

Mông Khả Nhi nhanh chóng lùi lại nửa trượng, lúc này tấm áo trắng tinh của nàng ta toàn vết máu, đương nhiên là có cả những vết bẩn do nước mắt và nước mũi của Thần Nam vừa nãy đã gây ra. Tuy nhiên Mộng Khả Nhi trước sau gì cũng vẫn nở nụ cười, cùng với Phó viện trưởng của Tứ đại học viện, dẫn Thần Nam đi vào trong Thần Phong học viện.

Tử Kim Thần Long trên không trung gào thét: "Wào...Thật là một tên dâm đãng đểu cáng! Ha ha ha"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân