Thần Mộ

Lượt đọc: 17547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 214
lão yêu quái qui lai

❊ ❊ ❊

Lúc này hai mắt Thần Nam lấp lánh thần quang, cuối cùng hắn đã cảm ứng được tu vi thực sự của Mộng Khả Nhi. Không ngờ là đang dao động giữa tứ giai trung cấp và tứ giai đại thành cảnh giới, thật làm người ta phải kinh dị!

Trước đây tu vi của Thần Nam không bằng Mộng Khả Nhi, thêm vào đó nàng ta cố ý ẩn tàng thực lực, nên khó có thể cảm ứng được tu vi của nàng ta rốt cuộc đạt đến cảnh giới nào. Hiện tại hai người đang cùng cao độ, tự nhiên thấy rất rõ.

Thần Nam tự nói trong lòng:

"Không ngờ lại dao động giữa tứ giai trung cấp và tứ giai đại thành, thật cổ quái a! Lại còn một cỗ lực lượng đáng sợ bị phong ấn trong nội thể nàng ta, nữ tử này thật làm người ta khó mà đoán được..."

Lúc này Khải Lợi - một trong thập đại cao thủ tây phương, từ một tòa viện không xa, lơ lửng giữa không trung mà chầm chậm bay đến.

Hai mắt của Thần Nam lại thoáng hiện tinh quang, hắn cảm ứng được ma pháp nguyên tố ba động cường liệt xung quanh Khải Lợi. Cho đến tận bây giờ bước vào tứ giai đại thành lĩnh vực, hắn mới biết rằng Khải Lợi, Mộng Khả Nhi và những người trong hàng ngũ thập đại cao thủ đáng sợ đến thế nào.

"Cung hỉ Thần huynh tu vi đại tiến. Cuối cùng ta đã biết được thập đại cao thủ của đông đại lục cường đại thế nào!"

Tiếng cười sảng khoái của Khải Lợi từ không trung truyền tới, hắn chầm chậm hạ xuống trong viện.

Thần Nam thu thần kích lại, bước nhanh về phía mọi người nhận lấy mấy lời khách khí.

Mọi người nhìn Thần Nam, nhãn thần đều kỳ quái. Tên gia hỏa này từ khi xuất đạo đến giờ thời gian bất quá chỉ khoảng chừng hơn nửa năm, nhưng hắn lại có liên quan đến nhiều sự kiện lớn, việc này nối tiếp việc khác, nổi lên như diều gặp gió trong đám thanh niên, thật hiếm người bì kịp.

Đặc biệt không ngờ là lần này hắn giương Hậu Nghệ cung, thiếu chút nữa là đã bắn chết thiên sứ. Chuyện này giống như thiên văn dạ đàm, không đầy mấy ngày nữa sẽ truyền ra toàn đại lục, đến lúc đó chắc chắn sẽ làm dấy lên một làn sóng lớn.

Hiện tại công lực Thần Nam đại tiến quả thật là rất đúng lúc. Nếu không với danh tiếng bây giờ của hắn mà không có thực lực của "thập đại", sợ rằng có nhiều thanh niên sẽ không phục.

Những người trẻ tuổi đều hướng về Thần Nam nói lời chúc mừng, viện lạc bị tàn phá trở nên náo nhiệt dị thường.

Hai ngày sau, Long Vũ bị trọng thương từ hôn mê tỉnh lại.

"Long Vũ, cuối cùng nàng đã tỉnh."

Thần Nam đình công thu tay về, hai ngày qua hắn không ngừng mang chân khí truyền vào nội thể Long Vũ, giúp nàng từ từ chữa trị thân thể. Hiệu quả thật rõ rệt, so với dự đoán của ngự y là bốn, năm ngày mới tỉnh lại thì đã nhanh hơn một nửa thời gian.

Long Vũ mở đôi mắt mê hoặc, sau đó đôi mắt dần dần có thần thái, nàng cau đôi mày xinh đẹp hỏi:

"Xú bại hoại ngươi sao lại ở trong phòng ta? Không phải là có ý đồ không tốt đối với ta đấy chứ?"

Thần Nam á khẩu. Không ngờ câu đầu tiên sau khi Long Vũ tỉnh lại lại là như vậy, bất quá thế mới đúng với phong cách của nàng. Thần Nam mỉm cười, hắn đã phát hiện trong ánh mắt linh động của Long Vũ thoáng hiện qua một tia sắc sảo.

"Long Vũ, nàng cảm thấy thế nào?"

Hắn đưa tay bắt mạch, cảm ứng được chân khí hỗn loạn trong nội thể nàng đã dần dần bình ổn lại.

"Ai da, tên bại hoại ngươi đúng là..."

Lần này Long Vũ quả thật có chút xấu hổ, dung nhan tuyệt mĩ đang nhợt nhạt bỗng đỏ lên như hai đám mây hồng. Nàng vội vã đẩy bàn tay to bè của Thần Nam ra, tức giận nói:

"Không được chạm vào ta."

Lúc ấy một tiếng cười từ bên ngoài truyền vào:

"Hi hi, Long Vũ tỉ tỉ đừng sợ. Ta đến đây."

Một trận gió thơm ùa vào trong phòng, tiểu công chúa rất nhanh chạy đến. Đôi mắt to của nàng đảo lia lịa, quét qua quét lại trên người Long Vũ và Thần Nam.

"Long Vũ tỉ tỉ, nếu có người bắt nạt tỉ, ta sẽ kêu người đến bắt sắc lang."

Long Vũ cười nhẹ nói:

"Tiểu ma phiền, muội là công chúa một nước sao lại nghịch ngợm như thế? Đến đây, để tỉ tỉ ôm nào."

Thần Nam có chút ngạc nhiên, cảm giác được sau khi Long Vũ tỉnh lại tâm tình tựa hồ không còn phiền muộn như trước, có vẻ đã cởi mở hơn rất nhiều.

Tiểu công chúa cười hi hi, nàng ta nhẹ nhàng bước tới ngồi xuống cạnh giường, tuy nhiên cũng không dám ngồi quá gần. Khi còn ở Thần Phong học viện nàng ta đã biết rằng Long Vũ rất thích chọc ghẹo nữ sinh, trong tình huống bình thường nàng ta sẽ bảo trì cự li an toàn nhất định đối với Long Vũ.

"Long Vũ tỉ tỉ đã khỏe nhiều chưa? Hai ngày nay ta lo muốn chết đi được."

Tiểu công chúa cười ngọt ngào, thăm hỏi Long Vũ mấy câu.

"Cái đồ thích vỗ mông ngựa!"

Đó là bình phẩm của Thần Nam đối với tiểu công chúa.

"Xú bại hoại ngươi dám nhục mạ ta. Hừ! Cẩn thận không ta kêu người đến chặt đầu ngươi."

Tiểu công chúa trừng mắt hung dữ nhìn Thần Nam, sự thật là lúc nàng ta quay về hoàng cung đã từng muốn tìm người thu thập Thần Nam và Khải Lợi, nhưng kết quả là bị Sở Nguyệt ngăn lại.

Lúc này trong viện truyền lại tiếng bước chân, những thanh niên cường giả của tứ đại học viện sau khi nghe được tin tức Long Vũ đều tìm đến thăm hỏi.

Ít lâu sau Sở Nguyệt đại công chúa, Mộng Khả Nhi, Khải Lợi cũng theo nhau đến.

Mọi người thấy Long Vũ từ hôn mê tỉnh lại thì rất cao hứng, đặc biệt là đại công chúa Sở Nguyệt đối với nàng rất quan tâm. Sở Nguyệt nắm lấy tay Long Vũ dặn dò nhất định phải điều dưỡng cho tốt, còn sai ngự y mang tiên sâm tốt nhất trong hoàng cung đến cho nàng bồi dưỡng thân thể.

Thần Nam lạnh lùng cười, hắn vốn đã biết gia tộc của Long Vũ được liệt vào một trong thập đại tu luyện thế gia của đông đại lục. Sở Nguyệt đại công chúa vì thế nên mới nhiệt tình như vậy.

Sau nửa thời thần, Thần Nam phải truyền chân khí cho Long Vũ để điều hòa nội tức hỗn loạn, mọi người trong phòng đều cáo từ.

"Long Vũ, cám ơn nàng!"

Khi đã truyền chân khí xong, Thần Nam ngồi trên chiếc ghế trước giường, nhẹ nhàng nói với Long Vũ.

Lúc này sắc diện Long Vũ đã từ từ khá lên, gương mặt trước kia vốn trắng bạch dần dần có chút huyết sắc, nàng thở dài nói:

"Không cần phải cám ơn. Trên đường đi từ Tội Ác chi thành đến Sở quốc đế đô, nếu như không có huynh lúc nào cũng liên tục khuyên giải, muội nghĩ muội có khả năng... Lần này cứu huynh cũng là muốn nhân chuyện đó mà kết liễu sinh mệnh."

Thần Nam lo lắng nói:

"Long Vũ, không lẽ nàng thật sự muốn tiếp tục chạy trốn hay sao? Nàng đừng nên chán nản như vậy. Không chừng một năm, ba năm, hay mười năm nàng sẽ từ từ quên đi mọi chuyện đã phát sinh. Nàng không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho phụ mẫu nàng a. Họ vừa mới mất đi một nhi tử, không lẽ nàng nhẫn tâm để họ lại mất thêm một nữ nhi nữa hay sao?"

Nói ra mấy câu này Thần Nam có chút hổ thẹn. Vạn năm trước hắn đã không làm như thế.

Long Vũ khẽ cười:

"Huynh không cần phí tâm khuyên giải muội. Một lần suýt chết, muội đã minh bạch rằng thế gian này còn rất nhiều thứ đáng để muội lưu luyến, muội sẽ không tự hủy hoại mình đâu."

"Ha ha... ta nói rồi mà. Long Vũ vốn xán lạn như ánh dương quang, làm sao có thể giống một tiểu nữ tử tầm thường, đụng chuyện là khóc lóc dầm dề được chứ!"

"Được lắm! Huynh lại dám nói móc bộ dạng trước đây của ta."

Long Vũ đánh hắn một quyền, nhưng ngay lập tức nhớ ra chuyện gì, nói:

"Lần này ta sở dĩ cứu huynh, nguyên nhân đã nói rồi, huynh không được suy nghĩ lung tung đó."

"Ừm, ta không suy diễn lung tung. Ta chỉ biết rằng đã từng có một thiếu nữ xinh đẹp dùng chính sinh mệnh của mình để cứu một nam tử..."

"Huynh! Tên gia hỏa này không được nói bậy!"

Long Vũ đỏ mặt vội vã ngắt lời Thần Nam, nàng biết rằng nếu để hắn nói thêm một lúc nữa thì tên gia hỏa này khẳng định sẽ nói ra những câu làm nàng phải đỏ mặt đến phát sốt.

Dưới sự nài ép nhiệt tình của Thần Nam, cuối cùng hắn đã cho Long Vũ uống được một chén thuốc. Sau khi dặn dò nàng cẩn thận an dưỡng, hắn chuyển thân li khai. Trong phòng yên tĩnh trở lại, Long Vũ thở dài một hơi. Tuy bề ngoài nàng tỏ ra phấn chấn một chút nhưng nội tâm vẫn còn đau khổ, trong thời gian ngắn làm sao nàng có thể quên được Tiềm Long.

Trong hai ngày hôn mê, những chuyện hai mươi năm trước cứ lần lượt hiện lên trong đầu nàng... đã trải qua... đã biến mất... những thứ vĩnh hằng...

Nụ cười, nước mắt, cảm động... mồn một hiện về... phảng phất như mới hôm qua. Sau khi hôn mê, tâm cảnh của Long Vũ dần dần phát sinh một chút biến hóa. Nàng thì thầm với chính mình:

"Hãy để quá khứ trôi đi..."

Ba ngày sau trận hoàng cung đại chiến, lão yêu quái bí mật quay về. Lão gặp Sở quốc hoàng đế và ngũ giai tuyệt thế cao thủ - Tư Mã Lăng Không xong liền tiếp Thần Nam tại mật thất.

Khi Thần Nam trông thấy lão thì vô cùng kinh hãi. Đầu tóc rối bù, toàn thân huyết tích, vẻ ngoài thật đáng sợ. Lão yêu quái so với lúc chưa bị thương thì già đi rất nhiều, tóc trên đầu đã rụng hơn một nửa, nước da nhăn nheo như vỏ quýt khô, trông lão lúc này hoàn toàn hư nhược.

"Tiền bối, người..."

Tuy trong lòng Thần Nam đại khái đã đoán ra, nhưng hắn vẫn kinh hãi vì trạng thái trước mắt của lão.

Lão yêu quái vừa muốn mở miệng thì đột nhiên ho kịch liệt, tinh hồng huyết thủy từ miệng trào ra làm cho nước da nhăn nheo, trắng bệch của lão càng thêm đáng sợ. Lão xua xua tay ra hiệu bảo Thần Nam ngồi xuống rồi nói như tự nói với mình:

"Đáng sợ a, đại loạn đến rồi..."

"Tiền bối, mấy ngày nay cuối cùng đã phát sinh chuyện gì?"

Trông thấy bộ dạng như thế của lão yêu quái, Thần Nam phải cẩn thận hỏi lại. Bằng vào tu vi của lão, nếu như muốn đào tẩu trong cuộc đại chiến của cường giả vô địch thì cũng có thể an toàn rút lui. Để rơi vào tình trạng thảm hại như thế này, nhất định là lão đã tham gia đoạt bảo từ đầu đến cuối.

"Đáng sợ a, đáng sợ! Ta chưa hề nghĩ rằng nhân gian giới lại có người thực lực cường tuyệt đến như vậy. Nhất định là ngươi biết ta đang nói đến ai, ta không ngờ rằng hắn ta sau khi chết mấy ngàn năm lại sống lại được."

Nét mặt lão yêu quái lộ ra một tia sợ hãi hoàn toàn khác với tư thái thường ngày, có thể thấy đại ma đã để lại cho lão một ấn tượng khó quên.

"Ngươi không thấy biểu hiện về sau của đại ma nên vĩnh viễn ngươi sẽ không có cách nào đoán được hắn cường đại đến đâu!"

Lão yêu quái như đang hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, sắc diện biến thành trắng bệch vô bỉ, ngực không ngừng phập phồng, phải một lúc mới bình tĩnh lại được. Lão thở dài nói:

"Thực lực của đại ma đã vượt rất xa cực hạn cho phép tại nhân gian giới, con người này căn bản là không có khả năng lưu trú lại thế giới này. Nhưng hắn đã tự mình tiến hành phong ấn, ở nhân gian giới hắn chính là thần! Không ai có thể chiến thắng! Ta biết, đại loạn sắp sửa bắt đầu rồi a!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân