Thần Mộ

Lượt đọc: 18145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 86
nhất quyền

❊ ❊ ❊

Tiểu Thần Hi có trí tuệ cao hơn nhiều so với những em bé cùng tuổi, thể chất cũng khác so với người bình thường. Cô bé vô cùng mẫn cảm với năng lượng, sớm đã cảm giác được sức mạnh khủng khiếp của kẻ đứng trước mặt vì thế nên cô bé vô cùng lo lắng cho Thần Nam. Mắt Thần Hi đỏ hoe, gật đầu nhìn theo Thần Nam đang bước đi, không nói thêm lời nào.

Lúc này Tiểu Hầu Gia đã cực kỳ tức giận. Tên thanh niên dáng vẻ bình thường trước mặt lại dám mở mồm cãi gã. Điều này khiến cho gã, vốn hàng ngày ngang ngược, trong lòng như có lửa đốt. Gã chỉ tay vào mặt Thần Nam nói: "Tiểu tử! Hôm nay ngươi chết chắc rồi!" Tiếp theo gã quay đầu lại, nói với mấy người bên cạnh mình: "Các ngươi đều là quý tộc của Khai Nguyên thành, nếu lát nữa nơi này xảy ra đều gì không vui vẻ, các người có thể thu xếp ổn thỏa không?"

Một tay quý tộc trong số đó đáp nhẹ nhàng: "Không vấn đề gì!"

Tiểu Hầu gia cười ha ha nói: "Tốt! Thống khoái!" Vẻ mặt gã lộ ra vẻ dữ tợn, nhìn chằm chằm vào Thần Nam nói: "Tiểu tử ngươi có điều gì muốn nói không?"

Thần Nam ngay từ đầu đã biết được xung đột với kẻ độc ác này là không thể nào tránh khỏi. Lúc này hắn vô cùng bình tĩnh nói: "Đối với người khác thì ta có thể nói đạo lý như đối với ngươi thì ta chẳng có gì để nói cả. Muốn đánh thì đánh!" Nói xong liền bước ra khỏi tiệm may trước.

Tiểu Hầu gia vô cùng giận dữ cười, nói: "Ha ha, tốt! Đã lâu lắm rồi không có ai dám nói với ta như vậy. Ta muốn xem ngươi dựa vào cái gì nào?"

Bên ngoài tiệm cắt may là một con đường chính trong thành, vô cùng rộng rãi, dòng người đi lại không ngớt. Lúc Tiểu Hầu gia bước ra giữa đường, người qua lại bất giác đều dạt sang hai bên đường, dừng lại ở chỗ cách xa bọn chúng.

Nguyên vì lúc này người Tiểu Hầu gia phát xuất ra một luồng khí tức rất mạnh, một nguồn năng lượng lấy hắn làm trung tâm như sóng thuỷ triều khuếch tán ra xung quanh. Cỗ năng lượng cường đại truyền ra khiến cho những người muốn lại gần lảo đảo, nhiều người đi đường kinh hãi nhìn hắn.

Lúc này con phố vốn náo nhiệt đột nhiên yên ắng. Tất cả người đi đường đều dừng chân, đứng từ xa quan sát. Chính giữa con đường rộng rãi trở nên vô cùng trống trải. Cô gái xinh đẹp bên cạnh Tiểu Hầu gia và đám công tử ăn mặc sang trọng kia đều lùi ra ven đường. Giữa đường chỉ còn lại Tiểu Hầu gia và Thần Nam.

"Hắc hắc! Tiểu tử, từ trước tới nay chưa có ai dám cãi lại ta như hôm nay. Ngươi có biết hậu quả của việc làm như vậy không?" Tiểu Hầu gia cười dữ tợn, người gã đột nhiên phát ra thanh sắc quang mang giống như ngọn lửa đang nhảy múa chụp lấy toàn bộ người hắn.

Quần áo trên người hắn chỉ trong chớp mắt đã rách nát, những mảnh vụn quần áo giống như cát bụi bay lên không trung. Trên bộ ngực trần lông lá rậm rạp, đen sì một đám lớn. Ngoài ra lông ở những chỗ khác trên người hắn đều rất dài và rậm. Cả người hắn giống như một con đại tinh tinh hung tàn, bộ dạng vô cùng hung dữ, khủng bố.

Con ngươi hai mắt Thần Nam thu lại, phát ra hai đạo hàn quang, hắn lạnh lùng đáp: "Đừng phí lời, ra tay đi!" Hắn mặc dù biết rằng võ công của Tiểu Hầu gia đã đạt tới Nhị Giai đại thừa cảnh giới, sắp bước vào danh sách Tam Giai cao thủ nhưng hắn không quan tâm. Vào giờ khắc này hắn vô cùng bình tĩnh. Đây là đối địch tâm thái mà hắn đã luyện được từ vạn năm trước. Càng gặp phải kẻ địch mạnh, càng đối diện với đại chiến trong lòng hắn càng bình tĩnh.

Cuộc thi Cường giả nhiệt thân của Tiên Vũ học viện vừa mới kết thúc. Những thanh niên cao thủ của các học viện tới tham gia cuộc đấu vẫn chưa dời đi. Hai ngày nay nhiều người vẫn còn dạo chơi ở đô thành Tấn quốc. Chuyện ồn ào trên tuyến đường chính này nhanh chóng thu hút nhiều thanh niên cao thủ của tứ đại học viện tới.

Có người trong đám đông nhìn thoáng qua đã nhận ra Tiểu Hầu gia hung hãn, lộ ra khí thế của kẻ mạnh. Những người này đều biết hắn là em trai của Thần Uy Tiểu Hầu gia. Thần Uy Tiểu Hầu gia đã vô cùng oai phong trong trận đấu Cường giả nhiệt thân, đánh bại các cao thủ tới tham gia thi đấu của tứ đại học viện. Những người xung quanh hắn đương nhiên cũng trở thành điểm chú ý.

Những người này không biết Tiểu Hầu gia ngông nghênh lại ở đây dấy động can qua, nhưng mọi người đều chờ đợi trận chiến này. Có lẽ đây là mong muốn thầm kín chung của mọi người. Những xung đột dữ dội của người khác chính là niềm vui của bản thân.

Tiểu Hầu gia khi nói chuyện đã bị thua thiệt, sớm đã thống hận Thần Nam. Gã thét lớn: "Tiểu tử! Ngươi chết đi cho ta!" Tiếng thét ầm ầm vang vọng ở trận chiến giống như tiếng sấm rền. Nhiều người dân đứng xem ở đó bị chấn động đến nỗi lảo đảo người. Nhiều người sợ hãi vội vàng bịt chặt lỗ tai lại.

Tiểu Hầu gia thân hóa thành một đạo thanh quang, nhanh như một tia chớp lao tới chỗ Thần Nam.

Thần Nam gầm lên một tiếng, sức mạnh dồn nén trong người đột nhiên sôi sục. Một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong người hắn bỗng chốc phóng xuất ra ngoài. Kim quang chói lòa bao phủ khắp người hắn, ánh sáng lấp lánh như chiến thần kim giáp bao phủ khắp bên ngoài.

Những người khác nhìn thấy là một đạo thanh quang lao về phía Thần Nam còn Thần Nam nhìn thấy mười mấy quyền ảnh đan xen vào nhau dữ tợn đánh tới phía hắn. Hắn nhảy tiến lên một bước, cả con đường cũng rung theo. Quyền phải của hắn dũng mãnh xuất ra, lấy lực kháng lực, lấy bạo chế bạo.

Bốn phía kim sắc quyền ảnh là một đạo kim quang hừng hực, giống như một con kim xà đang uốn lượn, sức mạnh khủng khiếp khiến cho không gian như bị gấp khúc, dường như muốn làm tê liệt hư không ở xung quanh quyền ảnh. Một áp lực lớn cuồn cuộn khắp nơi, những người đứng xem bị sức mạnh đang trào dâng đẩy lùi ra sau. Những chuyển động đáng sợ này khiến cho mọi người đều cảm thấy sợ hãi. Cho dù là những tu luyện giả bản lĩnh cao thâm cũng không phải là ngoại lệ.

Hữu quyền của Thần Nam lao thẳng vào giữa quyền ảnh của Tiểu Hầu gia. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trong trận chiến. Một luồng năng lượng vô cùng cường đại từ trong trận chiến xuất ra.

Kim, thanh hai đạo ánh sáng giống như mặt trời gay gắt chiếu rọi, ánh sáng lấp lánh chói mắt, năng lượng khổng lồ thoát ra như núi lở. Sức mạnh phóng ra khiến cho tất cả những người đứng xem đều lùi về sau ba trượng. Nhiều người ngã ngửa trên mặt đất, hiện trường là cảnh hỗn loạn.

Giữa phố, năng lượng tuôn trào, gió lớn gào thét, cuồng phong thổi tung mái tóc dài của Thần Nam. Tuy nhiên người hắn giống như một chiếc cọc thép đứng chắc ở nơi đó. Lúc đó bóng dáng hắn cho người ta liên tưởng đến một bức trường thành không thể nào có thể leo được. Xung quanh hắn như cuồn cuộn một sức mạnh thần ma. Hắn giống như một đế chủ quân lâm thiên hạ khiến cho tất cả đều phải sợ hãi.

Ảo giác? Những người đứng xem đã không phân biệt được rõ ràng.

Năng lượng đáng sợ dần dần biến mất, cuồng phong cũng dần dần ngừng lại, trước mặt Thần Nam xuất hiện một cái rãnh lớn sâu một trượng. Con đường bị hủy hoại nặng nề.

"Khụ... khụ..." Trong hố sâu phát ra tiếng một cơn ho. Một bàn tay lớn bám lấy thành hố, Tiểu Hầu gia mặt toàn đất cát vất vả bò lên trên. Lúc này trông hắn ta vô cùng thê thảm. Tay phải hắn sưng húp bầm dập. Nếu như lúc quan trọng cuối cùng hắn ta không dùng kỳ công lấy chưởng đỡ lực dẫn tới tứ chi bách mạch thì bây giờ tay phải của hắn đã hoàn toàn bị phế rồi.

Một quyền! Chỉ một quyền đã bại! Điều này khiến cho Tiểu Hầu gia ngang ngược có cảm giác muốn khóc. Đây là sự sỉ nhục lớn nhất từ trước tới giờ mà hắn gặp phải, cho dù là đại ca hắn cũng không dễ dàng đánh bại hắn như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân