Thần Mộ

Lượt đọc: 18250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 74
kì quái đích động vật

❊ ❊ ❊

Vật đổi sao dời, ngày tháng dần trôi qua, nhưng trong lòng Thần Nam vẫn không thể nào quên được khoảnh khắc của một vạn năm trước. Không thể quên, hoàn toàn không thể nào quên được! Nước mắt dần dần đọng lại trong hắn.

Thần Nam đương nhiên không biết, cùng lúc phụ thân hắn phong bế Bách Hoa Cốc thì ông cũng đồng thời phong ấn lại kí ức của hắn về Vũ Hinh. Đó cũng là một công pháp tương tự như là Thôi miên, làm cho những hồi ức về Vũ Hinh trong trái tim hắn dần dần phai nhạt đi.

Cũng giống như bao phụ mẫu khác, Thần Chiến biết rằng khả năng Vũ Hinh được phục hồi là chuyện vô cùng khó khăn, không tưởng. Ông sợ rằng Thần Nam sẽ lại rơi vào khủng hoảng, tài năng càng ngày càng kém đi. Thần Chiến thần công cái thế, đương nhiên là có khả năng quét sạch ký ức của Thần Nam, tuy nhiên Thần Nam đối với Vũ Hinh tình cảm sâu nặng, vì thế chỉ có thể từ từ mà làm phai nhạt kí ức về nàng của hắn. Nhưng những tình cảm bị giấu kín, đôi khi cũng bị những tác động bên ngoài mà bộc lộ ra.

Như hiện nay đứng trước ở Bách Hoa Cốc, Thần Nam tự nghĩ, cả nghìn, cả vạn năm trước trôi qua, đối với hắn như chỉ vừa mới thoáng đây. Nhưng trong tim hắn mãi mãi không thể nào quên được tấm chân tình của Vũ Hinh dành cho hắn, mãi mãi không thể nào quên...

Hắn như đang sống lại trong quá khứ, từng lời từng chữ Vũ Hinh nói trước khi chia tay với hắn, làm cho hắn đau nhói trong tim, vĩnh viễn khắc cốt ghi tâm...

"Ngươi có thể.. già đi, có thể chết đi, nhưng ngươi không được quên... có một người con gái tên là Vũ Hinh... là Vũ Hinh... ngươi vĩnh viễn không được quên... là Vũ Hinh!"

Thần Nam lặng yên suy nghĩ lại những lời ấy, nước mắt như suối cứ mãi chảy ra, hắn thì thầm nói: "Ta vĩnh viễn sẽ không quên, ta vĩnh viễn không thể nào quên..."

Mặt trời dần dần hạ xuống, chỉ còn sót lại một chút ánh dương quang rực rỡ bên trong Bách Hoa Cốc. Ánh sáng như thần thánh mĩ lệ, từng vòng từng vòng ánh hồng lộng lẫy chiếu sáng lên cả không gian. Tiểu Long trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên, ngước hai con mắt to lớn trong thoáng chốc ngơ ngẩn hướng về phía Thần Nam.

"Không hiểu tại sao, hình ảnh của nàng tại trong trái tim của ta lại như mộng như ảo, như thể có một lực lượng nào đó muốn ta phải sống để quên nàng. Ta đã từng nghĩ rằng, mình đã quên nàng, ta đã nghĩ rằng ta đã làm được, nhưng chỉ khi ta đối diện với hiện tại, ta mới hiểu rằng, ta không bao giờ có thể làm được. Không thể quên được, không thể nào quên được như thế, ta vĩnh viễn không thể nào quên được nàng, Vũ Hinh!"

Mãi chìm đắm trong kí ức đau thương, một hồi lâu sau Thần Nam mới thoát khỏi trạng thái đó, gượng dậy thu nhặt những nhớ nhung tình ái mà hắn tưởng chừng như đã lãng quên.

Lúc này trời đã dần tối, gió chiều thổi vi vu, bốn phương hoa cỏ thơm ngát. Tại Bách Hoa Cốc mĩ lệ này, ánh mặt trời phát ra nhạt dần, trong cốc tiên khí tràn ngập, ánh sáng gần như biến mất, không khí thuần khiết bao phủ lấy cả sơn cốc.

Cũng giống như nguồn nước không biết xuất phát từ đâu, bên trong Quang Hoa Dũng Động, trăm hoa như thêm phần xinh tươi thơm ngát, hương hoa như thấm vào tận trong trong tâm hồn. Nó giống như tên gọi của cái cây lạ có nhiều màu sắc đó, lá xanh da trời, trong suốt ánh ngọc, Ngũ Nhan Lục Sắc quả hương thơm thật ngào ngạt, càng làm cho bên trong Bách Hoa Cốc giống như tiên cảnh giữa chốn trần gian.

Long Bảo Bảo nhìn vào những kì trân dị quả đó, không ngừng nuốt nước miếng, hận không thể nuốt hết vào bụng một lần. Nó vốn dĩ thông minh, vừa rồi thấy Thần Nam đột nhiên trở nên bi thương, vì thế cũng không muốn gây phiền phức cho hắn, bây giờ thấy hắn đã hồi phục, lập tức đến bên cạnh hắn, dùng mình rồng mập mạp cọ cọ vào tay hắn không ngừng.

Thần Nam ngẩn ngơ quên cả cười, Tiểu Long đúng như là trẻ con ngây thơ, giống như là đang cầu cạnh người khác.

"Ta tạm thời chưa có biện pháp tiến lên. Ngươi cũng phải cho ta thời gian để nghĩ ra cách phá bỏ cấm chế chứ!"

Tiểu Long cảm thấy vô cùng cao hứng, chạy xung quanh Thần Nam vừa nhảy vừa kêu.

Đột nhiên dạ dày của nó bỗng sôi lên "ùng ục". Thần Nam chợt cảm thấy rất buồn cười, lúc này Tiểu Long đã thể hiện ra thần thái không tốt thứ hai của nó, giống như là một cậu bé đang xấu hổ.

"Được rồi, cứ từ từ đã, chúng ta đầu tiên phải kiếm thứ gì đó để ăn, sáng mai mới bắt đầu nghiên cứu cách phá Cổ tiên cấm chế."

Thần Nam thoáng nghĩ, nếu chỉ một mình hắn thì có thể ra con suối bên ngoài bắt cá về nướng ăn, nhưng Tiểu Long vốn dĩ có cái dạ dày to lớn, những con cá đó thật chẳng bõ cho nó dính răng.

Vượt qua Bách Hoa Cốc, một người một rồng bắt đầu tìm kiếm con mồi ở vùng phụ cận. Điều kỳ lạ nhất là trong vùng này không ngờ, không hề có một con thú nào, ngay cả những loài côn trùng nhỏ bé cũng không thấy xuất hiện. Tuy nhiên Thần Nam lại có một loại cảm giác kỳ quái, trong bóng tối dường như có một cặp mắt nào đó đang chăm chú nhìn mình, hắn càng cẩn thận cảm ứng thì cảm giác đó lại càng rõ ràng.

Tiểu Long tựa hồ đã cảm ứng được điều gì đó, nó bắt đầu cảm thấy lo lắng bất an, chính vì không thể đoán được nên đành nhìn ngó xung quanh. Đột nhiên từ trên không trung nó lao xuống một cách nhanh chóng, bay đến phía trước rừng cây, chỉ trong nháy mắt đã đến được khu trung tâm.

"Oành" một đạo thiểm điện từ miệng Tiểu Long phun ra, từng phiến cây rừng trong nháy mắt đã bị đánh ngã đổ ra. Tiếp theo Tiểu Long lại mở miệng xuất ra một đạo hoả diễm, liệt hoả nóng rực khủng bố như muốn doạ nạt chúng nhân, trong nháy mắt từng đám, từng đám gỗ rừng bốc cháy thành tro.

Thần Nam thấy thế mắt trợn trừng không nói được tiếng ngốc nghếch nào, Ngũ giai Thánh Long thực lực đúng là khủng bố vô cùng!

Từ đống tro tàn giữa rừng, lại có những động vật hoàn toàn không bị thương tổn gì, thỏ con trắng như tuyết, lợn rừng béo tốt, hươu mai hoa to lớn khỏe mạnh, con quạ lông đen nhấp nhánh cũng đang vỗ cánh bay.

"Không thể nào chứ...?" Thần Nam không dám tin vào mắt mình, từ trong những mảnh gỗ rừng đã hoá thành tro, mà những động vật đó thực sự chỉ bị tổn thương chút ít, thật là vượt qua tưởng tượng của hắn.

Lúc này một số con thú cũng đang quan sát Thần Nam, hình như chẳng sợ hắn chút nào, vài con còn nhìn hắn cẩn thận một lượt từ đầu tới chân. Sau khi soi xong, những con vật kỳ quái này nhìn nhau một cái, khiến Thần Nam trợn mắt kinh ngạc không nói nên lời, tựa hồ như chúng mới là người, còn hắn ngược lại trở thành một con vật bị người ta bình phẩm đủ điều.

Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ ràng, trước tiên là cái cảm giác không thể hiểu được đấy, đó là cặp mắt đang dõi theo hắn trong bóng tối. Nhưng hắn vạn lần không nghĩ đến đó lại là những loại động vật này.

Trong không trung Long Bảo Bảo vô cùng phẫn nộ, sau khi quan sát những động vật kỳ quái này, rồi gầm thét lên một tiếng, như thiểm điện hướng vào những động vật đó tiến đến. Tốc độ phi hành vô cùng nhanh nhẹn, tạo nên một cỗ cuồng phong mãnh liệt.

Thỏ con trắng như tuyết, lợn rừng béo tốt, hươu mai hoa khỏe mạnh nhanh chóng chạy đi theo các hướng khác nhau, con quạ lông đen nhấp nhánh theo đó cũng vỗ cánh bay đi.

Tiểu Long đánh hụt vào khoảng không, đượng nhiên rất tức giận, sau khi nhìn ngó bốn hướng, cuối cùng ánh mắt tập trung về phía con quạ đang bay trên không đó, ngay lập tức liền nhanh chóng đuổi theo.

Thỏ con, lợn rừng, hươu mai hoa trên mặt đất khi nhìn thấy Tiểu Long đuổi theo con quạ đang bay đó, liền dừng cả lại, tụ lại một chỗ chăm chú quan sát như đang xem kịch, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn nhau như đang trao đổi ý kiến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân