Thần Mộ

Lượt đọc: 18156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 84
tiền tấu

❊ ❊ ❊

Sáp Thiên Phong chiều cao bảy nghìn mét trên mực nước biển, giống như một thanh lợi kiếm đâm thẳng lên mây. Trên đỉnh núi hàn lưu bốc lên, mây mù cuồn cuộn. Trên đỉnh núi mặc dù không khí loãng nhưng không khí lãnh buốt thổi vào người giống như lưỡi dao sắc đâm vào thấu xương tuỷ. Người bình thường khó có thể chịu đựng được kiểu nhiệt độ thấp tới cực điểm như vậy.

Thần Nam lấy tất cả quần áo trong tay nải quấn lên người Tiểu Thần Hi, khiến cho cô bé nhìn giống như một con búp bê vải béo ục ịch. Đồng thời hắn ngồi cúi xuống lưng Tiểu Long để ngăn những luồng gió lạnh thổi đến Tiểu Thần Hi đang ở trong ngực hắn. Huyền công trong người hắn lưu chuyển không ngừng, ánh sáng kim sắc bao quanh khắp người hắn, chụp Thần Hi ở bên trong ngăn cản cái lãnh buốt của thế giới bên ngoài.

Điều khiến Thần Nam cảm thấy kinh ngạc chính là Tiểu Thần Hi dường như căn bản không hề cảm thấy và sợ hãi khí lạnh. Quan sát thật kỹ có thể phát hiện ra, quanh người cô bé có rất nhiều những ánh sáng bảy sắc nhỏ không thể nhìn thấy, ngăn chặn khí lạnh, đẩy chân khí kim sắc của hắn. Phát hiện này khiến Thần Nam ngạc nhiên vô cùng. Thể chất của Tiểu Thần Hi vô cùng khác thường, cũng như sự ra đời của cô bé mãi vẫn bị che phủ bởi một tấm màn bí ẩn.

Trên đỉnh Sáp Thiên Phong được bao phủ bởi một màu bạc, tuyết lớn bay ào ào. Tiểu Thần Hi từ nơi Cổ Tiên Di Địa trăm hoa đua nở đột nhiên bước vào thế giới băng tuyết này cảm giác vô cùng kinh ngạc, hai mắt không hề chớp. Sau đó cô bé dường như cảm nhận được Thần Nam đang dò xét mình, ngây thơ nói: "Ca ca, muội không lạnh chút nào đâu, huynh đừng lo."

Thần Nam yêu quý vuốt mái tóc mềm mại của cô bé nói: "Đừng nói gì tránh để khí lạnh thổi vào miệng muội." Thần Hi ra sức gật đầu, không nói thêm gì, bộ dạng rất ngoan ngoãn. Tuy nhiên cô bé càng ngây thơ, đáng yêu như vậy Thần Nam lại càng cảm thấy xót xa bởi vì cô bé có những điểm giống Vũ Hinh một cách đáng sợ.

Tiểu Long không hổ là Ngũ Giai Thánh Long, bay nhanh như tên bắn, chớp mắt đã bỏ xa núi Côn Luân sừng sững, không thấy tăm hơi đâu nữa. Sau khi đi khỏi khu vực núi cao, không khí cũng dần dần trở nên ấm hơn. Theo mệnh lệnh của Thần Nam, Tiểu Long giảm tốc độ bay lại, khiến cho Tiểu Thần Hi hiếu kỳ có thể quan sát được cảnh vật dưới mặt đất từ trên cao.

Về bản chất mà nói Thần Nam là một người tự do tự tại, không thích bị người ngoài gò bó. Từ việc hắn cự tuyệt Lộ Ti hết lần này tới lần khác là có thể thấy rõ điều đó. Phó viện trưởng nắm được một số điểm yếu của hắn, bắt hắn phải tham gia cuộc tỷ đấu giữa những học sinh ưu tú của tứ đại học viện được tổ chức tại Tiên Vũ học viện. Điều này khiến Thần Nam vô cùng ức chế. Thần Nam mặc dù biết Phó viện trưởng gian trá bản tính không xấu như biểu hiện bề ngoài nhưng hắn vẫn rất ghét những thủ đoạn của lão ta.

Thần Nam vừa đi theo đường cũ trở về, vừa suy nghĩ một số vấn đề. Hắn đang tính xem có nên trở về Tội Ác chi thành hay không. Có lẽ bây giờ hắn đã không cần thiết phải trở về mà cứ thế này ẩn cư tại Tấn quốc, nuôi dưỡng Tiểu Thần Hi thành người, nhìn cô bé vui vẻ trưởng thành. Tuy nhiên hắn cũng lại cảm thấy cách nghĩ này quá bạc nhược. Đời người không nên suy nghĩ quá già cỗi. Hắn không nên sa sút tinh thần như vậy.

Trên đường đi Thần Nam đã suy nghĩ rất nhiều. Hắn cẩn thận hồi tưởng lại tất cả mọi việc từ khi sống lại đến giờ. Hắn là người của một vạn năm trước đã từ trong thần mộ viễn cổ sống lại mà xuất hiện. Điều này khiến ngay cả hắn cũng có chút khó tin.

Thần Ma Lăng Viên ngoài mai táng những người tài giỏi nhất của loài người và những kẻ tu luyện ở cấp cao của loài khác ra, còn lại mỗi mộ phần đều mai táng thần hoặc ma của viễn cổ. Nhưng trước khi chết thì võ công của hắn cũng bình thường, có thể được mai táng ở nơi đó, bên trong nhất định có ẩn tình. Từ việc nấm mồ thấp bé của hắn không hề có bia mộ có thể thấy rằng, người chết là hắn dường như khác với những người khác. Trong không gian sương mù dày đặc đó hắn nhìn không thấu, nghĩ không thông.

Sống tại một thị trấn nhỏ ở biên giới phía tây của Sở quốc được một năm, hắn không ngừng điều chỉnh quan điểm của bản thân. Con người mơ màng của hắn dần dần thoát khỏi cái bóng đen của quá khứ. Hắn đã dần dần khiến cho mình trở thành một người hiện đại.

Tuy nhiên trong sâu thẳm tâm hồn hắn vẫn ẩn dấu một chút đau thương. Mặc dù về mặt tâm lí mà nói, hắn vẫn chưa được coi là đã trưởng thành, nhưng suy cho cùng hắn vẫn không phải là người của thời đại này. Chính vì thế vậy ở nơi sâu thẳm trong tim hắn khó tránh khỏi chút đau buồn. Tuy nhiên để sống tốt hơn, hắn chỉ có thể chôn vùi tất cả ở sâu trong đáy lòng.

Vì cuộc sống, hắn không thể không diễn kịch, che dấu đi sự thật, dùng cái giả dối để che đậy. Có lẽ cuộc sống vốn phải là như vậy. Mặc dù Thần Nam cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi nhưng hắn không thể không làm như vậy, cố gắng kiềm chế bản tính của mình.

Đại náo Sở quốc đế đô, chạy tới Tội Ác chi thành, bước vào Cổ Tiên Di Địa Bách Hoa Cốc...

Giờ đây, bên cạnh hắn đã có thêm Tiểu Thần Hi. Ngắm nhìn nụ cười ngây thơ của Tiểu Thần Hi, hắn thấy nhất định phải thay đổi, không trốn tránh nữa, mà phải đối diện với hiện thực. Bởi vì trên người hắn còn có thêm trách nhiệm của một người cha, một người anh. Hắn cần phải phấn chấn, cần phải làm lại từ đầu.

Từ trước tới giờ, Thần Nam vẫn đang tìm kiếm bí mật kinh thiên của vạn năm trước, sau này hắn vẫn phải tiếp tục tìm kiếm. Hắn muốn biết một vạn năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thần ma hiệu là Vĩnh Sinh Bất Diệt tại sao lại chết? Tại sao hắn lại được chôn tại Thần Ma lăng viên? Tại sao hắn lại có thể tái sinh...?

Ngay cả đến thân phận thật sự của Tiểu Thần Hi dường như cũng cần quay ngược trở lại vạn năm trước. Đúng vậy, hắn nghi ngờ thân phận thật sự của Thần Hi. Thần Hi hình như thật sự không phải là Vũ Hinh. Nhưng ở cô bé lại phản chiếu hình bóng của Vũ Hinh, như muốn ám thị cho hắn điều gì đó, muốn hắn phải đi tìm kiếm...

"Lẽ nào Vũ Hinh cố ý để lại chút ít manh mối, muốn ta đi theo một con đường nào đó để tìm kiếm?"

Quá nhiều bí mật, quá nhiều những câu đố không có lời giải! Cuộc sống của Thần Nam hiện nay và vạn năm trước có mối liên hệ vô cùng mật thiết. Sự thật của một vạn năm trước đối với hắn có ý nghĩa vô cùng trọng đại! Hắn nhất định phải tìm ra từng chút một của quá khứ, tìm kiếm di tích của Thần Ma, tìm kiếm đoạn quá khứ bị chôn vùi, khiến cho chân tướng hoàn toàn sáng tỏ.

Thần Nam suy nghĩ rất nhiều, từ chuyện này lại dẫn tới chuyện khác, dần dần ngay cả hắn cũng cảm thấy có chút rối loạn. Cuối cùng hắn đưa ra một quyết định. Hắn sẽ không trốn tránh nữa mà trở về Tội Ác chi thành. Cuộc sống không nên quá tiêu cực, con người không nên quá sa sút tinh thần, những nơi có thách thức mới có thể khơi dậy ý chí chiến đấu hăng hái.

Bay nhanh trên không trung đã làm thỏa mãn lòng ham chơi của cô bé Thần Hi, khiến cho cô bé không ngớt cười và luôn miệng kêu lên một cách kinh ngạc. Núi Côn Luân mặc dù cách đô thành Tấn quốc rất xa, nhưng với tốc độ bay nhanh như chớp của Tiểu Long thì nghìn dặm trở thành một tấc. Sau nửa canh giờ, Tiểu Long hạ xuống một cánh rừng ở ngoài đô thành Sở quốc.

Nếu như để Long Bảo Bảo đi vào đô thành Tấn quốc, đương nhiên sẽ làm kinh động tất cả mọi người. Người phương đông rất ít gặp rồng phương tây. Nó to lớn cồng kềnh như vậy nếu như xuất hiện ở đô thành một nước nhất định sẽ dẫn đến náo động, thu hút nhiều người tới xem. Thần Nam phải thuyết phục mãi nó mới từ bỏ ý định cùng vào thành với hắn. Tiểu Long bất mãn đi vào trong rừng.

Sở dĩ Thần Nam không lập tức tới Tiên Vũ học viện gặp Long Vũ là vì hắn muốn vào thành mua cho Tiểu Thần Hi mua ít quần áo. Thân hình nhỏ bé của cô bé mặc những bộ quần áo rộng thùng thình của hắn trông thật không ra làm sao cả.

Tấn quốc mặc dù không gọi là rộng nhưng quốc lực thì không hề yếu. Những ngươi dân thường ở đây cũng có một cuộc sống tốt đẹp, phồn thịnh. Quốc đô Khai Nguyên thành của nước này vô cùng phồn hoa, là một thành nổi tiếng của đại lục phía đông.

Thần Nam bế lấy Tiểu Thần Hi bước vào Khai Nguyên thành. Trong thành xe cộ nườm nượp, các cửa hàng hai bên đường mọc lên như nấm. Ở những góc phố người tập trung đông đúc, bên trong đa phần là những người mãi nghệ diễn trò, diễn kịch. Điều này khiến Tiểu Thần Hi vô cùng tò mò, không ngừng nhìn ngó sang phía đó. Thần Nam kiên trì giải thích cho cô bé, giống như năm xưa lần đầu dẫn Vũ Hinh từ trong Đại Sơn tới thị trấn.

Thần Nam bế Tiểu Thần Hi xuyên qua đám người đông đúc bước vào một tiệm cắt quần áo. Trong tiệm bất kể là ông chủ hay thợ may đều kinh ngạc trước vẻ đẹp của Tiểu Thần Hi. Nhìn cô bé xinh đẹp ngọc ngà, những người trong tiệm đều bất giác trầm trồ khen ngợi.

Sau khi cẩn thận tỷ mỷ đo các số đo cho Tiểu Thần Hi, người thợ may nói với Thần Nam rằng một canh giờ sau có thể quay lại để lấy quần áo. Thần Nam bế Thần Hi ra khỏi tiệm quần áo, nói với cô bé: "Ca ca dẫn muội đi ăn cái gì đó, được không nào?"

"Hay quá!" Tiểu Thần Hi ngây thơ trả lời.

Khai Nguyên thành là một thành nổi tiếng của Đông đại lục, vô cùng phồn hoa, các quán rượu nhiều vô kể. Thần Nam bế Tiểu Thần Hi vào một tửu lầu ba tầng. Được thưởng một đồng tiền vàng, trưởng quầy trong tửu lầu vô cùng lễ độ, đích thân dẫn hai người vào căn phòng lịch sự.

Căn phòng này mang được trang trí khá cổ kính, rèm cửa làm bằng tử trúc và ngà, bàn ghế đều đóng bằng gỗ cây hoa lê, trên tường treo vài bức tranh sơn thủy. Xem ra cách bài trí của tửu lầu này cũng rất cầu kỳ, không tầm thường như những tửu lầu khác.

Trí tuệ của Thần Hi mặc dù vượt xa so với những đứa trẻ cùng độ tuổi, nhưng những điều về cuộc sống hàng ngày thì lại biết rất ít. Khi xưa những điều lão yêu dạy cũng có hạn. Từ sau khi đi vào thành, cô bé đối với mọi thứ đều vô cùng hiếu kỳ, trong căn phòng cũng không phải ngoại lệ. Thần Hi cứ ngây thơ hỏi hết cái đến này cái kia. Thần Nam kiên trì giải đáp tất cả các câu hỏi của cô bé.

Thần Nam âm thầm ở lại Bách Hoa Cốc ba ngày, uống nước để sống, lúc này trong bụng đã hoàn toàn trống rỗng. Mặc dù biết rằng bây giờ chỉ nên ăn những thứ thanh đạm, nhưng cuối cùng cũng không thể chống lại được những cám dỗ của cá thịt, hắn gọi liền mấy chục món khác nhau.

Thần Nam vừa giảng giải cho Tiểu Thần Hi một số kiến thức trong cuộc sống, vừa lắng nghe cuộc nói chuyện ở gian phòng bên cạnh. Ngay từ khi bước vào phòng hắn vẫn luôn cẩn thận lắng nghe, bởi vì người ăn cơm ở gian phòng bên cạnh có địa vị rất lớn. Hơn nữa họ đang nói về chuyện lần thi tài Cường giả nhiệt thân ở Tiên Vũ học viện.

Phòng bên cạnh truyền tới giọng nói ngọt ngào dịu dàng của một cô gái đang cười giòn tan nói: "Không ngờ đại ca của Tiểu Hầu gia thần dũng hơn người, đã đánh bại được cả Ma pháp sư tài giỏi."

Lời nói của người được gọi là Tiểu Hầu Gia có chút bá đạo, nghe là biết thường ngày vô cùng ngang ngược, khẩu khí vô cùng lớn: "Hừ! Đại ca ta đường đường là Tam Giai Á Long kị sĩ, làm sao có thể bại dưới tay cái tên Ma pháp sư của Thần Phong học viện được? Mặc dù tên Ma pháp sư đó đã đạt tới Tam Giai cảnh giới nhưng dù thế nào đi nữa thì hắn cũng không thể nào chiến thắng được Long Kị sỹ - chiến đấu giả đích thực. Với võ công của đại ca ta cho dù có tìm khắp tứ đại học viện cũng chẳng có mấy thanh niên cao thủ có thể chống cự được với huynh ấy."

Người con gái cười khanh khách nói: "Võ công của Tiểu Hầu gia cũng không hề kém hơn so với Đại công tử, trận sau nhất định cũng thể hiện được thần uy."

o0o

Thần Nam nhíu mày. Khải Văn đã đại bại, Thần Phong học viện đã thất bại. Từ cuộc nói chuyện của căn phòng bên cạnh có thể biết rằng, tứ đại học viện ngọa hổ tàng long. Trong cuộc thi nhiệt thân của những người tài giỏi, mỗi học viện đều chọn cử một người tu luyện ở Tam Giai cảnh giới. Cuối cùng sư huynh Tiểu Hầu gia của Chiến Thần học viện đã có chiến thắng quyết định, giúp cho Chiến Thần học viện giành thắng lợi chung cuộc.

Thần Nam chẳng nghĩ ngợi gì về việc Thần Phong học viện bị thất bại, nhưng có chút không thích vị Tiểu Hầu gia ở gian phòng bên cạnh. Qua những lời nói của cuộc nói chuyện của họ có thể thấy rằng kẻ này tự cao tự đại, vô cùng ngông cuồng. Dường như trừ đại ca của hắn ra, trong số thanh niên cao thủ trong khắp thiên hạ hắn là lợi hại nhất.

Gian phòng bên cạnh có chừng năm sáu người. Từ lời nói khách sáo, có chút nịnh nọt của họ, Thần Nam biết được thân phận của họ là một người nổi tiếng của một nước nhỏ nào đó ở phương đông. Tiểu Hầu gia cùng với đại ca của hắn cùng tu luyện tại Thần Chiến học viện của phương tây, lần này tới Tấn quốc để tham gia thi đấu Cường giả nhiệt thân.

Thần Nam vô cùng coi thường những kẻ ngông cuồng vô tri. Sau khi biết được kết quả của Tiên Vũ học viện đại chiến, hắn cũng chẳng còn hứng thú để nghe nữa.

Không lâu sau, một người bồi bàn mang lần lượt từng món lên. Thần Nam cẩn thận gỡ sạch xương của một khúc cá rồi gắp cho Tiểu Thần Hi, nói: "Nào! Nếm một chút đi!" Nhưng Tiểu Thần Hi vừa cắn một miếng lập tức nhổ ra.

"Sao thế, bị xương đâm hả?" Thần Nam lo lắng hỏi.

"Không!" Thần Hi nhăn nhó nói: "Ca ca, muội không ăn được, cảm thấy hơi buồn nôn."

"À!" Thần Nam cho rằng món ăn này làm có vấn đề, vội vàng gắp một khúc cá nếm, cảm thấy không có gì lạ thường cả. Hắn nhìn Tiểu Thần Hi một cách khó hiểu, cho rằng nàng không thích ăn món ăn này nên lại đổi cho cô bé món khác. Kết quả vẫn giống như lần trước, Tiểu Thần Hi vừa đưa vào miệng lại lập tức nhổ ra.

Cô bé nhăn mũi lại nói: "Ca ca, muội quả thật không ăn được những thứ này."

Thần Nam trố mắt, vội vàng gọi bồi bàn tới, không ngừng đổi món ăn. Nhưng lần nào Tiểu Thần Hi cũng chỉ ngửi là lại lắc đầu. Sau khi hỏi cảm giác của nàng, cuối cùng Thần Nam đã phát hiện ra một sự thật khủng khiếp. Tiểu Thần Hi không thể ăn được bất cứ món ăn nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân