Thần Mộ

Lượt đọc: 18131 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 88
lưu huyết đích nhân duyên

❊ ❊ ❊

Tiểu Hầu gia ngồi trên lưng rồng cười dữ tợn, tay nắm chặt một thanh kiếm lớn kiểu phương tây, chém mạnh về phía Thần Nam, lưỡi kiếm phát ra đấu khí thanh sắc lấp lánh chói mắt, lạnh lẽo đáng sợ.

Đối diện với một đòn tấn công mạnh như vậy, Thần Nam không dám coi thường. Hai tay nắm chắc lấy kiếm, thanh kiếm rộng được hắn giơ lên cao quá đỉnh đầu. Lưỡi kiếm ảm đạm trong chớp mắt trở lên sáng loáng. Ánh sáng kim sắc bao phủ trên kiếm, thanh kiếm lớn giống như một sinh mệnh không ngừng rung lên phát ra từng hồi âm thanh.

Một luồng sáng phát ra từ thanh kiếm dài chừng một trượng phóng lên trên. Kiếm khí xuyên qua không gian, lưỡi kiếm sáng chói mắt. Âm thanh lenh keng xé tầng không giống như tiếng kim loại va vào nhau, phát ra một khí tức chết chóc.

"Grào!!!" Tiếng gầm lớn của Phi long vang lên trên quảng trường làm đinh tai hết thảy mọi người. Chỉ trong chớp mắt Phi long lao tới trước mặt Thần Nam.

Thần Nam chém mạnh ra một đạo kiếm khí sắc bén vô cùng, đập thẳng vào đấu khí của Tiểu Hầu gia làm nổ ra một luồng ánh sáng chói mắt. Sau đó hắn nhanh chóng như một tia chớp lùi lại phía sau hai trượng. Ở chỗ cũ vẫn còn lưu lại một cái bóng.

Hai vuốt của Phi long bổ nhào xuống chỉ chộp được không khí, lao mạnh xuống mặt đất. Một chiếc hố lớn sâu chừng nửa trượng xuất hiện trên quảng trường, mặt đất rung chuyển.

Thần Nam đã nhảy lên trên không. Đến khi cao khoảng ba trượng, hắn vung kiếm chém mạnh xuống. Phi Long hất mạnh đầu lên, hai chiếc sừng nhọn dài chừng nửa trượng hướng Thần Nam đâm mạnh. Cùng lúc này trường kiếm trong tay Tiểu Hầu gia phát ra một luồng đấu khí lấp lánh lao tới phía Thần Nam.

Thần Nam thét một tiếng lớn: "Chém!"

Một lực lượng chí đại chí cường như sóng biển dâng trào lan toả trên quảng trường. Thanh kiếm trong tay Thần Nam phát ra một luồng ánh sáng chói mắt như ánh sáng mặt trời. Một luồng kiếm khí thực thể hóa dài gần hai trượng giống như một chiếc cầu vồng bắc qua bầu trời đột ngột xuất hiện trên không trung của quảng trường.

Một nguồn sức mạnh khủng khiếp xuất ra, cuồn cuộn trong mỗi tấc của không gian, bên ngoài quảng trường tất cả mọi người luyện võ xem trận chiến đều cảm thấy bị nén tới ngạt thở. Một áp lực lớn vô cùng, nặng như núi Thái Sơn, đè xuống khiến cho mọi người thở không ra hơi.

Một kiếm uy lực này đã gần như làm cạn hết toàn lực của Thần Nam. Đây là một kiếm mạnh mẽ nhất mà hắn có thể thi triển. Một đòn mạnh như thế khiến cho Phi long cảm thấy hoảng sợ. Tiểu Hầu gia biến sắc, tập trung toàn bộ công lực dồn vào thanh kiếm trong tay, đỡ đòn tấn công.

"Đoàng!"

Một luồng sáng chói lòa giống như mười mặt trời chiếu sáng không trung, mỗi tấc không gian trên quảng trường đều vô cùng sáng chói, nguồn năng lượng trào ra, lan tỏa khắp nơi. Tiếng rồng rít lên thê thảm vang lên trên không trung. Tiếng kêu thảm thiết vang lên đinh tai nhức óc, rồng đen lồng lộn bay lên trời, máu trào ra xối xả trên không.

Đợi tới sau khi trong quảng trường tĩnh lặng trở lại, có thể nhìn thấy hai chiếc sừng rồng dài nửa trượng nhuốm máu rơi trên mặt đất, cả quảng trường đã bị năng lượng đáng sợ tàn phá không thành hình, khắp nơi đều là những hố sâu.

Kiếm trên tay Thần Nam không chịu được kiếm khí thực thể hóa, dưới tác động của sức mạnh lớn như thế đã hoàn toàn vỡ vụn.

Hắc long gầm thét thảm thiết trên không trung, không ngừng lồng lộn. Tiểu Hầu gia khóe miệng có vết máu, cố gắng túm lấy dây cương trên mình rồng. Rất lâu sau con rồng mới bình tĩnh lại. Nó không chỉ bị Thần Nam chém đứt hai sừng mà trên đỉnh đầu còn bị chém một vết đáng sợ dài chừng nửa trượng, máu không ngừng chảy ra, thậm chí có thể nhìn thấy cả xương trắng.

Lúc này, ở ngoài đã có mấy trăm người đứng quan sát. Tất cả đều bị tiếng gầm của Hắc long thu hút. Lưỡi kiếm uy lực cực đại của Thần Nam thiếu chút nữa đã lấy đi tính mạng của Hắc long, khiến cho tất cả những người tu luyện đứng xem trận đánh đều cảm thấy khiếp sợ, chân tay đều run rẩy.

Đặc biệt là những học sinh của tứ đại học viện càng cảm thấy kinh hãi. Tuổi của Thần Nam không kém với họ là bao nhưng thân thủ lại lợi hại hơn rất nhiều.

Tiểu Hầu gia nộ hỏa thiêu đốt. Con rồng mà gã yêu quý đã bị đánh thành bộ dạng này, bản thân cũng bị trọng thương. Gã giận tới cực độ, không ngừng gầm thét.

"Hừm!" Thần Nam lạnh lùng gầm một tiếng. Âm thanh biến thành tiếng trùy đập leng keng trong tim mỗi người trong quảng trường, khiến mọi người đều rùng mình.

Tiểu Hầu gia lại cưỡi Phi long lao xuống dưới, nhưng Hắc Long vô cùng sợ Thần Nam, lúc lại gần tốc độ của nó chậm đi rõ rệt, dường như không muốn tiến tới gần.

Đúng lúc này một tiếng cười nhạt vang lên trong quảng trường, giọng nói yêu kiều của cô ả xinh đẹp: "Ha ha, tiểu nha đầu nhà ngươi thật đáng yêu, để tỷ tỷ yêu một cái nào!"

Thần Nam quay mặt lại, nhìn thấy cô ả xinh đẹp trong đám người của Tiểu Hầu gia đang bế Tiểu Thần Hi. Tuy nhiên đó không phải là cách bế bình thường. Hai tay của cô ả vòng chặt quanh người Thần Hi. Thần Hi cau mày lại, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn nhưng cố gắng không kêu thành tiếng.

Thần Nam phẫn nộ, trong ngực giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Hắn tung mạnh ra một quyền, sức mạnh đáng sợ khiến cho Hắc Long buộc phải lùi lại đằng sau, hắn gầm lên một tiếng: "Tiện nhân bỏ Thần Hi ra!"

Cô ả xinh đẹp kia cười khanh khách nói: "Ha ha! Ta sợ quá!" Một tay cô ả bế Thần Hi một tay vỗ nhẹ bộ ngực cao vút của mình.

Thần Nam vô cùng phẫn nộ, nhanh chóng xông về phía cô ả.

"Đứng lại!" Cô ả lạnh lùng nói, một tay ả đặt vào cổ họng của Thần Hi. Cô ả lại cười khanh khách nói: "Yên tâm, ta sẽ thương yêu nó. Tuy nhiên nếu ngươi làm bừa, đừng trách ta không khách sáo."

Thần Nam uất hận dừng bước. Hắn nhìn cô ả chằm chằm sau đó không biết làm thế nào đành lùi lại đằng sau. Lúc này Tiểu Hầu gia lại cưỡi Phi long xông tới phía hắn. Thanh kiếm trong tay Thần Nam đã vỡ vụn, hắn rút con dao găm trong ống giầy ra, đón lấy đòn tấn công của Phi Long.

Trên quảng trường tiếng rồng gầm thét động trời, kiếm khí, đấu khí, tràn ngập. Năng lượng lan tỏa khắp nơi, sức mạnh đáng sợ len lỏi trong từng tấc không gian.

"Á!" Tiếng kêu đau đớn của Thần Hi đột nhiên vang lên.

Thần Nam trong lòng lo lắng, vừa tránh đòn tấn công của Phi Long vừa ngoái đầu lại nhìn. Cô ả kia đang véo vào má Tiểu Thần Hi, khiến cho khuôn mặt mịn màng của cô bé không ngừng thay đổi hình dạng. Mặc dù khoảng cách rất xa nhưng Thần Nam có thể nhìn thấy mặt Tiểu Thần Hi đã bị cấu bẹo tới bầm dập. Hai mắt hắn bốc lửa, chỉ muốn phát điên.

Trong lúc Thần Nam phân tâm, đấu khí mà Tiểu Hầu gia ác độc chém ra đã phóng tới chỉ cách hắn ba thước. Hắn vội vàng quay người vận chuyển huyền công, phát ra một luồng ánh sáng kim sắc chống đỡ lại với đấu khí mạnh đang tấn công tới. Nhưng do quá vội vàng, màn ánh sáng dựng lên không ngăn chặn được toàn bộ đấu khí ở bên ngoài, hắn lập tức bị đánh bay ra.

Thần Nam quay cuồng trên không, bay xa ba trượng rồi rơi xuống. Đòn tấn công của đấu khí mặc dù không làm cho Thần Nam bị nội thương nghiêm trọng nhưng vẫn làm cho ngực hắn đau đớn âm ỷ. Hắn lau sạch máu ở miệng, nhìn chằm chằm cô ả nói: "Nếu như bây giờ ngươi buông Thần Hi ra ta thề sau này tuyệt đối không động tới ngươi."

"Ha ha!.." Cô ả xinh đẹp cười lớn nói: "Ngươi hôm nay còn mạng mà rời khỏi nơi đây thì hãy khoác lác." Bốn tên công tử quý tộc bên cạnh cô ả cũng cười theo, rõ ràng rằng bọn chúng đã quyết tâm lấy mạng Thần Nam.

Tiểu Thần Hi nhìn thấy miệng Thần Nam có máu tươi, lo lắng kêu lên: "Ca ca muội không sao, huynh đừng phân tâm..." Lời còn chưa nói hết đã bị ả kia véo vào miệng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân