Thần Mộ

Lượt đọc: 18150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 80
thị kết thúc hoàn thị khai thủy

❊ ❊ ❊

"Không, còn ta mà Vũ Hinh...." Thần Nam ngẩng lên trời gào thét, thanh âm bi thương kinh động đến hàng vạn yêu thú ở ngoài Bách Hoa cốc, tạo nên một trận đại loạn. Đau thương thế này khiến hắn cất tiếng nộ hống bi thảm vang thẳng đến tầng mây, lệ tuôn như mưa rơi.

Vết tích sau cùng mà từ vạn năm trước Vũ Hinh bơ vơ không nơi nương tựa đã lưu lại tại Bách Hoa cốc giờ đã tan biến đi như thế này, tựa hồ báo trước tất cả còn sót lại của vạn năm trước như đã kết thúc.

Tiểu nữ đồng đang nằm trong lòng Thần Nam giơ bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của hắn, thanh âm non nớt vọng vào tai Thần Nam: "Ca ca... đừng khóc...."

Thần Nam cúi đầu nhìn cô bé, phát hiện ra đôi mắt trong sáng của nó cũng ngấn đầy lệ thủy, lông mi dài khẽ chớp khiến cho nước mắt lăn xuống.

"Ca ca không được khóc... lúc ca ca khóc muội cũng đau lòng lắm..."

Tuy rằng thần ngọc vì tinh hoa toàn bộ đã chuyển nhập vào nội thể tiểu nữ đồng mà tan vỡ, nhưng điều này tịnh không phải lỗi của cô bé. Thần Nam kiềm chế bi thương, cố nặn ra một nụ cười khó coi, nói: "Ca ca không khóc...."

"Ca ca rất thân thiết, Vũ Hinh cũng thân thiết...", tiểu nữ đồng khe khẽ nói, trên mặt đầy vẻ mơ màng.

Những lời nói này lọt vào tai Thần Nam tưởng như là tiếng sấm. Hắn ngây ngốc nhìn tiểu nữ đồng, hồi lâu vẫn không nói ra lời. Nếu tiểu nữ đồng chỉ tỏ ra thân thiết, hắn còn không cảm thấy gì, vì đây có lẽ do cô bé bắt đầu có hảo cảm với hắn. Nhưng tiểu nữ đồng đối với danh tự Vũ Hinh cũng có cảm giác thân thiết, điều này có chút hơi kỳ quặc.

Theo như hắn thấy, hắn suy đoán rằng tiểu nữ đồng là do thần ngọc thông linh, ngưng tụ thiên địa linh khí thai ngén mà thành. Nhưng nhìn lại giống như....

Một nhận xét hết sức hoang đường xuất hiện trong đầu Thần Nam. Hắn nghĩ tới một loại cảm giác có lẽ cực kỳ vô lý, là Vu Hinh nhờ vào thần ngọc chi linh mà thêm một lần nữa đến được thế giới này. Hắn ngắm nhìn thật kỹ tiểu nữ đồng, muốn tìm ra những điểm giống với Vũ Hinh.

Bất quá thêm một ý nghĩ nữa xuất hiện trong đầu Thần Nam, thần ngọc sớm đã thông linh, tất nhiên đối với những sự tình đã phát sinh ở bên cạnh cũng có chút ấn tượng. Hoặc là vạn năm trước, Vũ Hinh một mình ngồi tại đây tự lầm bầm nói với bản thân, hồi ức giữa hai người bọn họ dần dần tích tụ. Dung mạo của bọn họ, cố sự giữa bọn họ lúc đó lại được thần ngọc mơ hồ ghi nhớ lại.

Thần Nam kinh nghi bất định, hắn không biết nữ đồng này rốt cuộc là Vũ Hình đầu thai tái thế, hay là do thần ngọc tụ thiên địa linh khí mà sinh ra.

Trước đấy, khi nghe Bát Ca công chúa nói rằng tiên hoa thai nghén một sinh mệnh, hắn đã từng liên tưởng đến Vũ Hinh. Đó hoàn toàn là một loại trực giác phát xuất từ bản năng nhận thức. Nhưng sau này hắn lại không dám tin chắc, hắn có chút không tin tưởng thứ cảm giác đó. Hiện tại, sau khi nghĩ ngợi kỹ càng, hắn thật vẫn không thể quả quyết chắc chắn.

Căn cứ vào tin tức đến từ lũ yêu quái, tiên hoa ba nghìn năm trước mới xuất hiện, rồi gần mấy năm nay mới thật sự thai nghén ra tiểu nữ đồng này. Dù cho rằng tiểu nữ đồng đã tồn tại từ ba nghìn năm trước, nhưng như thế so với một vạn năm vẫn còn thiếu đến bảy ngàn năm nữa!

Bảy ngàn năm này là một khoảng trống, là một khoảng cách không thể nào vượt qua!

Trực giác cùng với những lập luận thực tại cứ mãi vướng mắc không thôi trong đầu Thần Nam, khiến hắn hết sức bối rối.

Thần Nam ôm chặt tiểu nữ đồng, chăm chú tìm kiếm khắp cốc nhưng không phát hiện được gì ngoài trừ kỳ hoa dị thụ.

"Ca ca đừng thương tâm, nếu không muội rất đau lòng...", tiểu nữ đồng sợ hãi nói.

Thần Nam dùng lực ôm cô bé, nữ đồng lai lịch thần bí khó đoán này khiến cho hắn cảm thấy có chút nồng ấm. Hắn thầm quyết định trong trong lòng, vô luận cô bé có phải là Vũ Hinh hay không, hắn cũng muốn lo lắng, chăm sóc tiểu hài khôn lớn, quyết không để cô bé bị tổn thương, ủy khuất vì bất cứ điều gì.

Long Bảo Bảo và mấy yêu quái đầu lĩnh tịnh không quấy nhiễu Thần Nam. Bọn chúng không tiếp tục đi theo hắn nữa, tựa như nhìn ra trong tim Thần Nam có gì đó lôi kéo.

Tiểu Long sau khi nhìn Tiểu nữ đồng và Thần Nam đang ở cùng nhau, tựa hồ như rất cao hứng, nó không tiếp tục để ý đến họ nữa. Lúc này, nó đem sự quan tâm chuyển sang các cây nhỏ như từ bích ngọc điêu khắc mà thành. Nhìn những dị quả tràn đầy linh khí ấy, nó nuốt nước miếng ừng ực, sau đó lảo đảo bước về phía trước.

Lúc này tuyệt đại đa số thú vật phía ngoài cốc khẩu đều đã giải tán, chỉ còn lại một ít quái vật đã biết tu luyện. Vài yêu quái đầu lĩnh ở bên trong cốc sau một hồi thương lượng đã bảo những quái vật ấy xếp hàng tiến vào cốc, bắt đầu phân phát những kì quả ở bên trong cốc.

Cuối cùng những thú, quái theo sự dẫn dắt của yêu quái đầu lĩnh rời đi. Hơn mười loại trái cây khác nhau trên các cây kỳ dị bị ngắt sạch. Tiểu Long thu hoạch được nhiều nhất, trước mặt nó là một đống lớn trái cây trân quý đủ các loại màu sắc. Những kỳ quả sung mãn và đậm đà linh khí này so với linh chi đã thành hình tịnh không thua kém. Đó tuyệt đối là thứ Tiểu Long thích nhất.

Mặt trời mọc rồi lại lặn, Thần Nam đứng bên thần ngọc đã vỡ vụn, bi thương ngóng trông hết ba ngày ba đêm. Tiểu nữ đồng nằm trong lòng Thần Nam thật hợp lòng người không gì bằng. Nữ hài im lặng nhìn hắn, tựa hồ cũng hết sức đau thương.

Ngày thứ tư, khi một tia sáng chiếu vào Bách Hoa cốc, Thần Nam phát xuất ra một tiếng thở than nặng nề: "Ai..."

Tiểu nữ đồng nằm trong lòng hắn tỉnh lại, sợ hãi an ủi: "Ca ca đừng thương tâm..."

Thần Nam mạnh bạo tự đấm vào người mình một cái, ôn nhu nói: "Ca ca không tốt, ca ca là tên hỗn đản, chỉ biết nghĩ tới một số chuyện mà không chiếu cố đến muội. Ca ca đi tìm chút gì cho muội ăn...". Lúc này trong tim hắn đau xót vô cùng.

"Muội không đói, Tiểu long long đã mang cho muội rất nhiều trái cây, ca ca... ăn...". Tiểu nữ đồng giơ bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết lên, đem một thứ sáng lấp lánh, mờ ảo có chút quang hoa lưu động, hình dáng giống như quả đào đút vào miệng hắn.

Nhìn tiểu nữ đồng khả ái như vậy lại rất am hiểu tâm ý người khác, Thần Nam vừa thương lại vừa yêu. Hắn nhẹ nhàng đẩy bàn tay nhỏ nhắn của nữ hài ra, ôn nhu nói: "Ca ca đặt cho muội một danh tự nhé?"

"Hảo a, hảo a!" Tiểu nữ đồng nhấp nhổm reo hò hỏi:" Muội gọi là Vũ Hinh có được không?"

Thần Nam lặng thinh nhìn cô bé, cơn sóng trong lòng lại trào dâng. Ánh bình minh chiếu lên khuôn mặt mềm mại của nữ hài, khiến mặt cô bé tỏa ra một cỗ quang minh thánh khiết. Hắn không hề do dự đáp: "Muội sinh ra từ trong thần quang, vậy gọi là Thần Hi đi."

Tiểu nữ đồng cao hứng ôm chặt lấy cổ hắn, vừa nhảy vừa cười, tiếng nói trẻ con vang vọng trong Bách Hoa cốc: "A a, muội có danh tự rồi. Muội gọi là Thần Hi, trong sớm bình minh được đại ca bế ra từ trong bụi cây."

Thần Nam trong lòng đau nhói, vạn năm trước, một câu nói tương tự cũng vang lên trong tim hắn: "Ta tên gọi Vũ Hinh, trong một đêm mưa được sư phó bế ra từ trong bụi hoa." Tất cả những gì của vạn năm dường như đã kết thúc, lại tựa như vừa mới bắt đầu, hắn thật không thể nào xác định được thân phận của tiểu nữ đồng.

Hai mắt Thần Nam ươn ướt, rốt cuộc là kết thúc hay là bắt đầu?

"Ca ca đừng khóc...", Thần Hi cất bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết lên, cẩn thận giúp hắn lau đi những giọt nước mắt.

"Ca ca không khóc, ca ca vĩnh viễn sẽ không bao giờ khóc nữa!" Thần Nam ôm Thần Hi đứng dậy, rời khỏi nơi "ngọc vỡ hương tan" này.

Là kết thúc hay là bắt đầu?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân