Thần Mộ

Lượt đọc: 18130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 94
ngũ giai lai tập

❊ ❊ ❊

Năm trăm kị binh đã được huấn luyện kỹ càng, sau khi nghe xong mệnh lệnh lập tức xông lên không hề có chút hỗn loạn. Phía đông trước tiên xông lên hai mươi chiến mã, người trên mình ngựa cầm giáo dài lao về phía Thần Nam. Lúc hai mươi kị sỹ đó tới cách Thần Nam không tới mười trượng, phía bắc lại xông tới hai mươi kị binh tay cầm trường thương.

Thần Nam đã hiểu trận thế của bọn họ. Cứ hai mươi người tạo thành một nhóm, luân lưu xông tới từ bốn phía, khiến hắn rơi vào gọng kìm tấn công vĩnh viên không bao giờ kết thúc. Ông ta cười tàn nhẫn nói: "Hôm nay ta phải giết chết ác ma! Giết!"

Hai mươi kỵ binh phía đông đã tiến lại gần, Thần Nam đã cầm đao chủ động xông lên. Luồng sáng màu đen dài hơn hai trượng quét ngang qua, bốn người bốn ngựa xông tới trước mặt hắn bị tia sáng hóa thành thực thể chém thành tám đoạn, máu tươi phun trào, mảnh xác bắn ra.

Một đao uy chấn khắp hiện trường. Bất kể là binh sỹ hay những tu luyện giả đứng xem ở bên ngoài, tất cả tim đều đập thình thịch.

Lúc này đám kỵ binh ở phía bắc cũng đã xông tới trước mặt Thần Nam. Lần này sau khi chém bay bốn người bốn ngựa xong, hắn tiếp tục bay thẳng lên không, chém hai đao xuống đám kỵ binh đi ở phía xa, lại tám người ngựa ngã lộn xuống đất.

Trên quảng trường tràn ngập xác vụn, hơi máu không ngừng bốc lên, lại công thêm cái xác khổng lồ của Phi long, khiến cho nơi đây thật giống cõi tu la.

Thần Nam cầm đao đứng ở giữa quảng trường không động đậy, đợi kị binh xông lên.

Ma vương! Đúng là ma vương thích máu người!

Lúc này tất cả mọi người đều có một ảo giác như vậy. Trên quảng trường người thanh niên cao to sừng sững không hề nhúc nhích thật giống như ma vương hóa thân, khí ma bao phủ bên ngoài người hắn giống như ở bên ngoài hắn hình thành một hư ảnh ác ma, vô số ác ma tham bái trước mặt hắn.

Ảo giác? Ảo giác? Quảng trường chàn ngập không khí chết chóc, khắp không gian đều tràn ngập hơi máu, đã không có ai có thể phân biệt rõ ràng được là thật hay là giả.

Hết đội kỵ binh này tới đội kỵ binh khác xông về phía Thần Nam, nhưng không thể làm Thần Nam bị thương. Nếu như cứ tiếp tục như thế này, có lẽ bọn họ phải đợi tới lúc Thần Nam sức cạn lực kiệt rồi mới có thể giết chết hắn. Nhưng cái giá như vậy thì lớn quá, tới lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết.

Xác chết trên quảng trường chất thành núi, máu chảy thành sông, Thần Nam đã chém chết gần trăm người, quảng trường đã biến thành địa ngục trần gian. Tuy nhiên Thần Nam đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Đúng lúc hắn nhìn thấy cơ hội chuẩn bị đột phá vòng vây, một người mặc áo đen bịt kín mặt xông vào trong quảng trường, chém mấy kị sỹ xông tới trước mặt Thần Nam.

Thần Nam kinh ngạc nói: "Đứng lại? Ngươi là ai?" Trong tình huống này hắn không dám tin tưởng một ai.

Ở bên ngoài quảng trường là một trường hỗn loạn. Những tu luyện giả không ngừng bàn tán, chẳng ai có thể ngờ tới rằng có người xông vào trong vòng vây của thiết kỵ.

"Là ta, đừng làm ồn! Ta tới đây để cứu ngươi!"

Thần Nam kinh ngạc vô cùng. Hắn đã nhận ra giọng nói của người đó, đó chính lão họ Dương gặp ở Tiên Vũ học viện. Lão ta chính là giáo sư võ hệ phương đông của Thần Phong học viện, tên là Dương Lâm. Thường ngày lão thích mặc đồ màu tím cùng với gia gia của Đông Phương Phượng Hoàng thường ngày thích mặc đồ màu lam, được học sinh của Thần Phong học viện gọi đùa là "Song nhân háo sắc".

Trước khi tới Cổ Tiên Di Địa, Thần Nam đã hứa với lão ta là sẽ về trước khi trận đấu Nhiệt thân bắt đầu, nhưng cuối cùng lại đi mất tăm. Lúc này dưới tình hình nguy hiểm vạn phần, Dương Lâm đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn. Điều này thật sự khiến cho hắn vô cùng cảm động.

Dương Lâm nói nhỏ: "Cao thủ của Tiên Vũ học viện đã tới đây, chúng ta nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này. Lát nữa ta sẽ giúp ngươi mở đường ra khỏi Khai Nguyên thành, đột phá vòng vây xong, Khải Văn và Quan Hạo sẽ ở ngoại thành tiếp ứng cho ngươi, ta tới sau."

Thần Nam nhìn lão già đang bịt mặt đứng trước mặt mình. Có điều gì đó không thể nói ra lời. Hắn không phải là học sinh của Thần Phong học viện. Trận đấu Cường giả nhiệt thân, hắn cũng không thay mặt Thần Phong học viện đấu được lấy một trận. Vậy mà người này lại đúng lúc cấp bách nguy hiểm ra tay cứu hắn. Đang lúc hắn cảm động không khỏi có chút mê muội. Nhìn qua biết bao nhiêu người tính tình độc ác, hắn khó có thể tránh được chút nghi ngờ.

"Tại sao thầy lại cứu tôi?"

Lão ta trách nhỏ: "Bây giờ mà ngươi vẫn còn thời gian để nghĩ ngợi lung tung hay sao? Không cần nghĩ ngợi nhiều, ta hoàn toàn không có ác ý. Sau khi chạy khỏi Khai Nguyên thành, ngươi và bọn Khải Văn nhanh chóng trở về Tội Ác chi thành. Thần Phong học viện có thể bảo vệ cho ngươi."

Sau khi nghe xong câu nói này, Thần Nam tỏ ra có chút kinh ngạc. Lão già này lại nói Thần Phong học viện có thể bảo vệ cho hắn, điều này đúng là khiến người ta khó hiểu.

Lão thì thào nói: "Thần Phong học viện đang làm một cuộc nghiên cứu rất lớn, sau này cần có sự giúp đỡ của ngươi, nên tuyệt đối không thể để bất cứ ai làm tổn hại đến ngươi. Ta nói thẳng thắn là cũng có chút công lợi, tuy nhiên tất cả đều là sự thật, xin ngươi hãy tin rằng Thần Phong học viện không có chút ác ý gì với ngươi!"

Dương Lâm đã thẳng thắn nói ra ẩn tình ở bên trong như vậy, Thần Nam càng có cảm tình với lão. Hắn nghiêm giọng nói: "Được, sau này nếu như có thể giúp đỡ nghiên cứu của Thần Phong học viện tôi nhất định sẽ tận lực giúp!"

Lúc này viên tướng trung niên chỉ huy thiết kỵ hết đội này tới đội khác không ngừng tấn công, xác chết trên quảng trường vô số.

Đúng lúc này một tiếng gầm lớn từ xa vọng lại, âm thanh giống như tiếng sấm dậy trên không trung: "Kẻ nào giở thói càn rỡ ở Tấn quốc chúng ta? Chống lại quân đội đế quốc ở đế đô? Tấn quốc chúng ta không có người hay sao?"

Biết bao nhiêu kỵ binh giật mình suýt nữa ngã lộn từ trên lưng ngựa xuống đất. Nhiều người trong đám bộ binh phải dựa vào nhau. Những tu luyện giả đứng xem ở bên ngoài cũng cảm thấy một luồng khí huyết bừng bừng.

Dương Lâm nói: "Không xong rồi, đây là một lão quái vật của Tiên Vũ học viện, võ công sắp bước vào Ngũ Giai cảnh giới. Một tên công tử quý tộc ngươi giết ngày hôm nay là đồ đệ của ông ta. Không ngờ cao thủ đầu tiên của Tiên Vũ học viện tới đây lại là hắn, mau đi cùng ta!"

Dương Lâm kéo Thần Nam nhanh chóng chạy về phía trước. Lão hình như đã cảm giác được tình thế nguy cấp và nghiêm trọng nên ra tay không lượng tình, mỗi chưởng đánh ra đều khiến cho vài người ngựa tan tành.

Hai người liều chết đột phá vòng vây ra ngoài. Lúc này Thần Nam hai mắt đỏ lừ, hắn không biết là đã giết chết biết bao nhiêu người, đao đã bị cong queo.

"Tất cả mọi người mau tránh ra cho ta! Ta cần xem xem là kẻ nào mà dám ngang ngược đến thế?" Một lão già râu tóc bạc phơ, người cao lớn bay cách mặt đất mười mấy trượng, từ trên đầu đám kỵ binh bay tới hiện trường.

Lão già này lạnh lùng nhìn Dương Lâm, sau đó nhìn Thần Nam không chớp mắt. Một áp lực mạnh mẽ vô hình phóng về phía Thần Nam, một dao động khủng khiếp, lan tỏa cuồn cuộn không thôi khắp quảng trường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân