Thần Mộ

Lượt đọc: 17854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 45
thần phó

❊ ❊ ❊

Ban ngày Thần Nam ở ngoài đại điện lúc đang quan sát đã nghe thấy một tiếng kêu kì dị như có như không, rồi tiếng kêu kéo dài trong một thoáng, đợi khi tiếng kêu ngưng lại, hắn liền hỏi: "Cổ thần vì sao lại đem nó vây khốn ở đây, lúc đó vì sao không trực tiếp tiêu diệt nó luôn."

Lão nhân nói: "Cổ thần ban đầu từ nơi khác đến đây, nguyên là muốn thuần phục nó làm toạ kỵ, nhưng man thú tính tình cương liệt, cho dù làm thế nào cũng không nguyện khuất phục, cổ thần bất đắc dĩ phải vây khốn nó ở dưới đại điện, định là sẽ dần dần thu phục. Nhưng không ngờ không lâu sau đó tại trận thần chiến ông ta thân thụ trọng thương, đã không còn năng lực sát tử ác thú nữa, cuối cùng phải bố trí Cửu U Bạch Cốt trận ngăn không cho nó đào thoát."

"Nguyên là như vậy, thật không thể tưởng tượng được giữa chốn thâm sơn như vậy lại bất ngờ có một nơi thần bí thế này."

Lão nhân nói: "Đó chỉ là một trong những bí mật của đại điện, ngoài ra còn một bí mật khác lớn hơn."

"Vẫn còn một bí mật khác lớn hơn."

"Dưới toà đại điện này không chỉ trấn trứ một ác thú, mà còn phong ấn một kiện bảo giáp."

Thần Nam trong lòng chấn động, hắn nhớ đến một kiện giáp y trong truyền thuyết, hắn không kìm được liền hỏi: "Bảo giáp tên là gì vậy?"

"Huyền Vũ giáp."

Thần Nam kinh ngạc nói: "A, chẳng lẽ là kiện bảo giáp đã tồn tại từ thời viễn cổ Huyền Vũ Giáp?"

Lão nhân gật đầu nói: "Không sai, nguyên chính là thần giáp trong truyền thuyết ở Tiên Ảo đại lục."

Rất lâu về trước, Tiên Ảo đại lục có vài kiện binh khí luôn được xem là tiên bảo, thần bảo. Tuyệt đỉnh cao thủ trong truyền thuyết nếu trong tay có một kiện binh khí như vậy lập tức có thể đối thần, kháng tiên. Nhưng hận là các binh khí này thường chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, cả trăm nghìn năm bây giờ trên thế gian mới ngẫu nhiên xuất hiện một kiện.

Vạn năm trước Thần Nam đã thấy Hậu Nghệ cung, bảo cung do phụ thân Thần Chiến của hắn đi du lịch khắp thiên hạ vô ý tìm được. Vạn năm sau hắn lại gặp lại thần cung, nhưng đã là vật còn đây người chẳng thấy đâu, hắn không biết rốt cuộc Thần Chiến đã lưu lại Hậu Nghệ cung sau khi vũ phá hư không bay đi, hay là......

Thần Nam cho dù chưa hề thấy qua một kiện chí bảo trong truyền thuyết nào khác, nhưng thực tế cũng biết có một kiện bảo giáp gọi là Huyền Vũ, hắn không thể ngờ hôm nay ở đây lại có thể biết nơi hạ lạc của nó. Nghe đồn kiện giáp y này không chỉ có khả năng hộ thể, mà còn có thể tá lực phản kích, công thủ toàn diện, cuối cùng đích thị là thần diệu vô bỉ.

"Lão nhân gia những điều ông nói là thực chứ?"

"Phải, kiện giáp ý này xác thực là bị phong ấn dưới Ma điện. Năm đó chủ nhân Ma điện cơ duyên xảo hợp tìm được nó, đối với nó trân quý như tính mệnh. Nếu không có kiện bảo giáp này hộ thể, ông ta trong trận thần chiến đáng sợ đó đã cùng cổ thần kia đồng quy vu tẫn rồi."

Thần Nam cảm thán nói: "Trong truyền thuyết từ xa xưa, tề danh cùng Huyền Vũ giáp là Hậu Nghệ cung đã từng bắn hạ thần trên thiên giới, thực sự không biết Huyền Vũ giáp có gì thần diệu."

Lão nhân nói: "Những bảo vật lưu truyền từ thời kỳ viễn cổ đến bây giờ tất có chỗ bất phàm."

Thần Nam nói: "Lão nhân gia ông rốt cuộc là ai, vì sao lại ở đây, đến bây giờ ta vẫn chưa biết thận phận của ông."

Lão nhân chỉ tay vào hai hàng xác khô trong đại điện, nói: "Ta cũng giống như bọn họ, là gia nhân ở Ma điện."

"A, bọn họ vẫn còn sống à?" Thần Nam kinh hãi kêu lên.

"Không, đều đã chết từ nhiều năm trước rồi. Mấy người này là thần phó đời trước, nhân vì tu tập công pháp Khô Mộc quyết, do vậy sau khi chết đi đều biến thành như vậy."

"Thần phó?"

"Đúng vậy, chủ nhân Ma điện trước khi biến mất, đã từng thu nhận một phó nhân**, cũng là thần phó đời thứ nhất, cũng chỉ có ông ta đã từng gặp chủ nhân Ma điện. Thần phó đời thứ nhất đối với cổ thần một mực trung thành, luôn luôn mong mỏi cổ thần trở lại, nhưng uổng công chờ đợi hơn trăm năm mà không có kết quả. Những năm cuối đời ông ta nhờ cự nhân bên ngoài đưa ra khỏi thâm sơn, đến Tội Ác chi thành thu nhận một đệ tử, sau đó lại quay về đây. Sau này đời nào cũng vậy, thần phó trong Ma điện đều đến từ con đường đó."

"Ồ, nguyên là như vậy."

Lão nhân nói tiếp: "Thời gian trôi đi không trở lại, đã vài nghìn năm trôi qua, toà Ma điện này mặc dù vẫn có thần phó, nhưng trong tâm thần phó cũng không còn như xưa. Những thần phó đời sau chưa từng được gặp cổ thần, nếu gặp ở đâu liệu có còn chút kính uý trong tâm, vả lại thần phó có thể nói đã sớm không còn ý nghĩa để tồn tại. Vài đời trước đã có người định không tái thu đồ đệ nữa, nhưng thuỷ chung không thể thực hiện quyết định đó. Ta cũng đã xem xét, quyết định không tái thu đồ đệ."

"Ông...... định ly khai nơi này ư?"

"Ta cũng đã hơn ba trăm tuổi, cũng là một người sắp chết rồi, đi khỏi đây còn có ý nghĩa gì, nơi đây là chỗ táng thân tốt nhất của ta."

"A, hơn ba trăm tuổi! Vậy một thân tu vi của ông không phải là......" Thần Nam chưa nói dứt lời, nếu những đều lão nhân nói là sự thực, thì một thân tu vi đáng sợ của ông ta đã đạt đến cảnh giới nào thường nhân khó lòng tưởng tưởng được.

Lão nhân nói: "Mỗi một đời thần phó tối thiểu đều có thể sống được trên một trăm năm mươi năm, công pháp do cổ thần truyền lại chủ yếu là dưỡng sinh, không phải là dạng tu luyện có ý nghĩa thông thường. Sự thật bản lĩnh của các thần phó đời trước tịnh không cao cường, trên đại lục chỉ có thể xem là một cao thủ phổ thông. Như ta đã nói, hiện tại mặc dù ta đã hơn ba trăm tuổi, nhưng căn bản vẫn không phải là đối thủ của ngươi, tuyệt đối không thể cùng ngươi đối kháng."

"Ồ." Thần Nam đúng là đã từng nghe qua loại tu luyện giả này, là một chi nhánh khác của đạo môn, những người này không truy cầu sự tăng trưởng của lực lượng, mục đích tu chân của họ chỉ là đạt đến trường sinh.

Lão nhân nói: "Ta tự biết mình không còn sống được bao lâu nữa, do đó đem bí mật trong lòng ra kể cho ngươi. Huyền Vũ giáp từ trước đến giờ vẫn là một chí bảo trong truyền thuyết đại lục, ta hy vọng người đời biết được nơi hạ lạc của nó, không hy vọng nó cứ bị chôn vùi mãi mãi dưới đất sâu."

Thần Nam đột nhiên nghĩ đến mấy thần cốt ở ngoài đại điện, không kìm được bèn hỏi: "Ở trên bậc thang ngoài Ma điện có bày ra một số bạch cốt quang mang loé sáng, chẳng lẽ đó chính là hài cốt của cổ thần tự bạo thân thể?"

Lão nhân nói: "Không ai, chính là hài cốt của ông ta. Từ sau khi chủ nhân Ma điện biến mất, thần phó đời thứ nhất lo lắng quan tâm, vài năm sau tức giận vì ông ta không trở lại, liền đem hài cốt của vị cổ thần kia trải ra trên bậc cầu thang ngoài đại điện, khiến cho nó chịu nắng chịu gió, phơi mưa phơi tuyết."

Thần Nam sau khi cùng lão nhân đàm luận một lúc lâu, đại khái đã liễu giải được lai lịch của toà đại điện cũng như một vài bí mật ở đây.

Thông qua cuộc nói chuyện hắn đã biết Cửu U Bạch Cốt đại trận ngưng thiên địa chi lực, tụ vạn linh chi hồn, khiến cho địa quật*** dưới Ma điện như tường đồng vách sắt. Nếu ngang nhiên tiến vào, nhất định sẽ gặp phải thiên địa chi lực xé thân, vạn linh chi hồn phệ thể mà chết. Đại trận này quả thực là kỳ quỷ mạc trắc, uy lực vô thất.

Thần Nam mặc dù từ trong miệng lão nhân đã có phương pháp phá giả, nhưng cũng minh bạch nếu muốn hoàn toàn phá trừ đại trận thật khó khăn phi thường. Ở bát phương của Bạch Cốt sơn có cất giữ sáu mươi bốn khối Ngưng Nguyên thạch, trong Ma điện cũng cất giữ ba mươi sáu khối Tụ Hồn thạch, cần phải lần lượt tháo dỡ chúng ra, mới có thể làm tê liệt đại trận. Nhưng những Ngưng Nguyên thạch và Tụ Hồn thạch này ẩn giấc phi thường, căn cứ những điều lão nhân đã nói với hắn thì đã ở đây hơn ba trăm năm cũng bất quá phát hiện được bốn năm phần mười thôi.

Chú thích:

* người hầu của thần

** gia nhân

*** hang đất

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân