Thần Mộ

Lượt đọc: 17563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »
Chương 195
bán niên (nửa năm)

❊ ❊ ❊

Khi cầm Hậu Nghệ Thần cung trong tay, Thần Nam có chút kích động, hắn bây giờ thật sự muốn lập tức tìm được Mộng Khả Nhi và Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương để thử tay. Hậu Nghệ Cung tuy đen xanh thô cũ mà lại trầm trọng, nhưng Thần Nam chỉ cần nhẹ nhàng xuất ra một chút chân khí, nó liền phát tán ra ngàn vạn ánh hào quang, ánh sáng mờ ảo tập trung xung quanh thân cung, lưu chuyển, làm cho cả gian phòng ánh lên vô số sắc màu. Long Vũ âm thầm tán thưởng, nói: "Cho muội thử xem". Chỉ có điều đến lúc nàng cầm tới cây cung, đúng như trong truyền thuyết dù nàng có truyền vào bao nhiêu công lực cũng không thể làm cây cung lay động chút nào, trên thần cung không có xuất hiện biểu hiện khác thường nào. "Đây quả thực là quái sự a!" Long Vũ cắn đôi môi hồng, nhìn khắp cả người Thần Nam trên dưới, nói: "Mọi người tu vi so với huynh cao thâm hơn rất nhiều, nhưng đúng là không thể lay động nó một chút nào,huynh như thế nào lại làm được,vì lí do gì chỉ có huynh mới có thể kéo nó?" Thần Nam cười cười, nói "Nàng nhân phẩm tốt, cây cung cũng vui mừng đó." "Hừ!" Long Vũ đấm hắn một quyền, cười nói "Nói mau rốt cuộc sao lại như thế?" Vấn đề này ngay Thần Nam chính mình bây giờ cũng không thể xác định được, khẳng định không thể nói cùng nàng phỏng đoán của mình.

Tử Kim Thần Long sau khi tự tiến vào hoàng cung thì liền như một làn khói bay tiến tới ngự thư phòng, cho đến đêm khuya thì mới quay người trở về. Thần Nam chỉ có thể âm thầm cầu nguyện tên gia hỏa đó không làm chuyện gì quá đáng.. Ngày thứ hai, Thần Nam không có gặp qua Long Vũ, sau khi xuống giường, sáng sớm đã li khai hoàng cung. Lão yêu quái đã sớm có chỉ thị mặc cho Thần nam tuỳ ý xuất nhập, bất luận kẻ nào cũng không được ngăn trở. Nhìn đường xá chốn đế đô thật sự rộng rãi sạch sẽ,Thần Nam có một chút cảm khái, lúc trước đại náo Sở đô tình cảnh dường như cũng còn ở trước mắt, lúc đó còn là mùa hạ, tiết trời bây giờ lại đã có tuyết nhẹ, đảo mắt thời gian đã quá đi nửa năm. Hôm nay tuyết nhiều bay tán loạn, trên đường cái người đi lại rất ít.Thần Nam không mục đích bước đi trên đường, đường cái trống trải thật yên tĩnh, "Loạt soạt loạt soạt " tiếng vang do hai chân dẫm nát tuyết trên mặt đất phát ra, từng dòng không khí lạnh buốt thổi hoa tuyết tung bay phất phơ. "Nửa năm rồi,thời gian qua đi thật nhanh a.Nhược Thuỷ nàng bây giờ có còn tốt không?" Thần Nam nhớ tới dáng mặt tươi cười thuần tịnh của Nạp Lan Nhược Thuỷ, từng điểm từng điểm quá khứ như từ từ hiện lại. Từ sau khi hắn sống lại, Nạp Lan Nhược Thuỷ là cô gái đầu tiên tỏ ra thực lòng với hắn, mỗi ngày đều vì hắn mà hao tốn cả thân thể,cẩn thận giúp hắn châm ứu trị liệu, sau lại còn kiên nhẫn dậy hắn đọc sách biết chữ, giúp hắn chính thức dung nhập xã hội này.

Thần Nam cuối cùng rẽ trái hướng gia phủ cua Nạp Lan Văn Thành đi tới, hôm nay tuyết lớn đại môn của Nạp Lan gia đóng chặt, hắn gõ cửa liên tục, một lát sau có người mở đại môn. "Ngài là ai,muốn gặp lão gia của nhà ta sao?" Một thanh niên khách khí hỏi. Hạ nhân Nạp Lan gia tịnh không tầm thường giống hạ nhân nhà khác,hung tợn dữ dằn, nhiều khi chỉ cần nghe hạ nhân ăn nói mà đã biết được tư cách của chủ nhà. "Ta muốn gặp Nạp Lan Nhược Thuỷ tiểu thư." "A, ngài không biết sao,Nạp Lan tiểu thư ba tháng trước đã rời đế đô rồi." "A". Thần Nam cả kinh, vội vàng hỏi: "Nàng đã rời nơi này, vì sao lại rời đi vậy??" "Nghe nói là bái phỏng danh sư,hoc tập y thuật." "Chuyện này..." Thần Nam có chút sững sờ,lẩm bẩm: "Nửa năm rồi....Nhược Thuỷ mong nàng từ nay về sau sẽ vui vẻ." Hắn xoay người rời đi,người thanh niên nhìn theo bóng lưng hắn hô lớn: "Xin hỏi ngài là ai, không muốn lưu lại ít lời sao?" Thần Nam bước chân có chút chậm lại nhưng rất nhanh lai tiến về phía trước, cho đến khi bóng lưng sắp biến mất mới có mấy tiếng vọng lại: "Ta họ Thần, nếu Nhược Thuỷ trở về nhờ ngươi chuyển cáo nàng,nếu nàng có gì phiền phức chỉ cần nói một lời, dù ta lúc đó đang ở ngoài ngàn dặm, cũng sẽ lập tức tới hỗ trợ nàng." "Ngài.... Ngài.... là Thần Nam....chẳng lẽ ngài thật sự chỉ có mấy câu nói đó thôi sao?" Người thanh niên ở phía sau hô lớn.

Thần Nam đội phong đạp tuyết, hướng Kì Sĩ phủ đi đến, chỉ là Kì Sĩ phủ to lớn như thế lại dị thường u tĩnh, hắn sau khi vượt tường mà vào, phát hiện lúc này chỉ có vài ba hạ nhân,tất cả kì sĩ đều không ở trong phủ. Lão yêu quái thật sự cẩn thận đề phòng a, sớm đã đưa tất cả kì sĩ vào trong cung rồi,có lẽ số lão quái vật được mời xuất sơn cũng không phải ít đâu. Thần Nam lại về tới đường cái, bất tri bất giác tự nhiên đi tới ngoài cửa lớn của nhà Tư Mã Lăng Không. Trước, hắn tới đây đại náo hôn lễ, dùng Hậu Nghệ Cung đã huỷ đi nửa cái phủ viện,bây giờ cũng đã trùng tu lại tốt rồi.

Lúc này, có một người đi đường vượt qua bên cạnh hắn,Thần Nam tiến đến hỏi: "Xin lỗi, xin hỏi đây là nhà của Tư Mã Lăng Không phải không?" Những người xung quạnh đều có chút e dè. Tư Mã Khồng chính là danh môn vọng tộc của đế đô,người đó không khỏi nhìn Thần Nam vài lần mới nói: "Đúng vậy, bất quá Tư Mã công tử đã đi tây đại lục rồi,không ở trong phủ." Cái đó Thần Nam đã sớm đoán, sự thực cũng không sai biệt lắm, hắn đã biết ngày đó sau khi phát sinh sự tình như vậy,Tư Mã Lăng Không không có khả năng tiếp tục sống tại đế đô, nghĩ thì hắn dĩ nhiên phải đi tinh tu võ nghệ, bất quá, mỏn mọn một gã Tư Mã, Thần Nam tuyệt không để lại trong lòng. Thần Nam trở lại hoàng cung, đi qua Ngự Hoa Viên thì, hai mắt hắn chợt sáng lên,hắn thấy được hai thân ảnh quen thuộc, hai người đều là tuyệt đại phong hoa tựa thần tiên trong cõi người. Đại công chúa Sở Nguyệt cùng Đạm Thai Thánh Địa Tiên Tử Mộng Khả Nhân cùng đứng ở trong một toà đình. Cách đó khồng xa là hoa mai đang ngậm nụ, hai nàng tố nữ nhẹ nhàng tinh khiết, vui vẻ tự tại đàm mai luận tuyết, hai dung nhan khuynh thành khuynh quốc đều đang hàm tiếu, hai người tựa hộ cũng rất tâm đầu ý hợp. Thần Nam đi nhanh về phía trước,cười nói: "Nguyệt công chúa lâu không gặp,khoẻ mạnh chứ, Mộng tiên tử gần đây vẫn mạnh khoẻ?". Sở Nguyệt gật đầu, nhìn không hề thấy chút biểu lộ tình cảm nào, nàng cười nhàn nhạt nói: "Thần Nam, ta biết ngươi trong lòng giận ta. Nhưng ta nghĩ, sự tình trong quá khứ đã qua rồi, hy vọng ngươi không cần so đo, nếu ngươi có thể từ bỏ thành kiến, ta thật sự hy vọng ngươi tiếp tục làm Hộ quốc kì sĩ của Sở quốc Thần Nam trong lọng cười lạnh thầm nghĩ: "Hây, nói đùa, nếu không phải lão yêu quái âm thầm lên tiếng, khẳng định ngươi đối với ta sớm hạ sát thủ rồi." Hắn cười cười không trả lời quay đầu nhìn về phía Mộng Khả Nhân, lúc này thánh địa tiên tử trên mặt cũng không có chút nào tình cảm ba động, tựa hộ đã quên hết sự nhụch nhã từng trải qua, bất quá, Thần Nam từ hai mắt của nàng cũng thấy được một tia hàn quang. "Ha ha, Mộng tiên tử thật sự càng ngày càng giống như thần tiên trong cõi người rồi, ngay đó cùng Mộng tiên tử luận bàn, tình cảnh như mới trải qua trước mắt a, thật muốn cùng Mộng tiên tử tại đây tiếp tục luận bàn một phen." Thần Nam cười thật là tà ác.Mộng Khả Nhi cũng nhàn nhạt nở nụ cười, nói: "Ngươi thật muốn cùng ta luận bàn một phen?" 'Thật mà!" "Tốt thôi, chúng ta ở trong trời tuyết kia đàm luận một phen" Mộng Khả Nhi xoát lên một tiếng bay vọt hướng trời cao, bạch y phiêu phiêu, mái tóc tung bay, dung nhan như ngọc so với băng tuyết còn muốn lạnh lẽo hơn. Nàng gọi ra đài sen ngọc, phát ra thất thải quang mang, đưa nàng bay lên không trung.

"Tốt lắm, cầu còn không được." Thần Nam từ trong ánh mắt Mộng Khả Nhi cảm giác được sát ý. Hắn không hoảng sợ, cũng không vội vã, từ từ đem Hận Nghệ Cung từ sau lưng cầm xuống, lại từ trong ống tên rút ra một cây vũ tiễn, liền muốn đưa lên dây cung kéo căng lên.

Sở Nguyệt sắc mặt đại biến vội vàng chắn trước người thần Nam, lớn tiếng kêu lên: "Không thể, ngươi có thể nào dùng Hậu Nghệ Thần Cung chứ?"

Mộng Khả Nhi trên không trung trong nháy mắt sắc mặt đại biến, nàng sớm biết được Thần Nam với Hậu Nghệ Cung, bắn chết cả những cự long mạnh mẽ, bây giờ phát giác hắn muốn dùng thần cung đối phó nàng, thật sự làm nàng tim đập chân run. Nàng lập tức nhìn về phía Sở Nguyệt, trong mắt tràn đầy vẻ hồ nghi không giải thích được, không hiểu Sở gia hoàng thất vì sao lại đưa Hậu Nghệ Cung giao cho hắn bảo quản.

Sở Nguyệt trầm giọng nói: "Thần Nam, Lão tổ đem thần cung kia cho ngươi mượn, là để cho ngươi đối phó với kẻ địch bao vây hoàng cung, muốn làm cuồng đồ không biết phép tắc, ngươi như thế nào lại có thể dùng nó đối phó sư tỷ của ta chứ?". Thần Nam cười cười nói: "Gần đây luôn bị người doạ đánh doạ giết, tinh thần có chút khẩn trương vừa động thủ là đã quên đang tại đây luận bàn rồi, không phải không phải a!" Những lời này đối với Mộng Khả Nhi mà nói, quả thực đúng là lời uy hiếp, đe doạ, cũng là nhằm đến nàng buông lời trấn nhiếp. "Ai, quái, nên trách ta giận quá đã phá hư hết, chuyện vừa rồi coi như ta chưa nói gì nhá." Thần Nam cười cười nói. Mộng Khả Nhi từ không trung đáp xuống đất, thu hồi đài sen ngọc,nàng, sắc mặt có chút khó coi, bất quá rất nhanh thì bình tĩnh trở lại, nàng gót sen nhẹ nhàng bước vào trong đình. Lúc này Thần Nam cũng đi vào đình thai rồi, hắn cởi áo lông, giũ hoa tuyết trên đầu nói: "Gió tuyết thật lớn a!" Mộng Khả Nhi liếc mắt tiện phát giác sau lưng hắn là cây phương thiên hoạ kích, tâm tình vừa mới ổn định xuống thì lại nổi lên sóng gió, thất thanh nói: "Cây thần kích này như thế nào lại lạc tới tay ngươi?" Sở Nguyệt kinh ngạc, nàng rất ít gặp Mộng Khả Nhi thất thố, dĩ nhiên biết trong này có ẩn tình trọng yếu. Thần Nam ha ha nở nụ cười,nói: "Tự nhiên là từ trong tay Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương đoạt được." "Cái gì,...ngươi?" Mộng Khả Nhi có chút giật mình, ngày đó nàng tưởng rằng Hạng Thiên và Thần Nam liên thủ bố cục đối phó nàng, đến lúc khẩn cấp cuối cùng nàng bị dọa sợ quá chạy mất, giờ phút này không ngờ lại nghe được tin tức như thế. Thần Nam đem thần kích cắm ở mặt đất rồi nói: "Lần trước lỡ xung đột lầm đánh cứu hắn một mạng, không có nghĩ tới gã bạch nhãn lang ngang nhiên phản bội, tới hại ta, bị ta dùng trường mâu đâm cho một chiêu!" "A ngươi...giết hắn rồi?" Mộng Khả Nhi lúc này kinh ngạc vô cùng, nếu Thần Nam đã giết chết Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương thì đây quả thực là hảo tin tức đối với nàng. Không ai có thể rõ hơn nàng về sự lợi hại của Hạng Thiên, lúc trước, nàng nếu không có giải phong ấn, sợ rằng thật sự đã bị bắt trong tay đối phương rồi." "Ta thật ra muốn giết chết gã hỗn đản này, nhưng mạng hắn so với chương lang còn muốn lớn hơn, bị ta đánh gãy hai cái xương sườn, lúc tối hậu quan đầu còn bị hắn đào thoát đi." Thần Nam nói có chút tiếc nuối.Hắn lần này sở dĩ đối Mộng Khả Nhi lộ ra tin tức này là muốn cùng nàng hợp tác, cùng nhau đối phó Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương,.bây giờ gã và Hạng Thiên đã thành thế nước lửa chỉ cần gặp mặt dĩ nhiên không chết không thôi. Nhưng Mộng Khả Nhi và hắn quan hệ còn nhiều phức tạp hơn, không kể hai người ân oán rất nhiều, bất quá tại dưới trước mắt mọi người thì tuyệt đối không có khả năng phát sinh xung đột, người bên ngoài nhìn lại hai người cùng nhau vượt qua tử vong tuyệt địa, chính là hoạn nạn chi giao, bọn họ không có khả năng trước mặt những người đó mà trở mặt chỉ có thể tại đây âm thầm tranh đấu.

"Ngươi muốn cùng ta liên thủ đói phó gã" Mộng Khả Nhi là người thông minh, nghe vậy lập tức lĩnh hội kì ý. Thần Nam nói: "Gã và ngươi thuỷ hoả bất dung, các ngươi chánh tà Thánh địa tranh đấu, hoà giải đúng là muôn vàn khó khăn, ta nghĩ hắn dĩ nhiên là một trong những địch thủ mạnh nhất của ngươi, nếu ta cùng ngươi hợp tác với nhau trừ khử hắn, ta nghĩ ngươi nên phi thường cáo hứng mới phải chứ? Đây la viêc mà hai bên cùng có lợi." "Đương nhiên ta rất nguyện ý" Mộng Khả nhân nở nụ cười nói. Bất quá Thần nam biết,nếu có cơ hội, nàng sẽ giết chết hắn, nàng tuyệt đối ngay lập tức hướng hắn hạ sát thủ, người con gái này thật sự rất nguy hiểm. Trước mắt hắn có thể phi thường cùng với nàng hợp tác, hắn không có cái gì gọi là thế lực, không thể giống như Mộng Khả Nhi kia có thể điều động nhân thủ truy lùng Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương:

" Ha ha ta cho ngươi một đề tỉnh, có lẽ những vĩ nhân của Phá Diệt Đạo cũng muốn xuất thế rồi, chúng ta từng phế đi con trai của lão, hắn cũng sẽ là địch nhân của chúng ta a, nếu ngươi nóng lòng ra tay với ta, có thể sẽ phải phi thường tiếc nuối, hối hận" Thần Nam nháy mắt với nàng. Mộng Khả Nhân đích xác hận không được lập tức trừ khử Thần Nam, mỗi lúc nghĩ lại hồi ức bị Thần Nam bắt giữ, chịu đủ loại tình cảnh nhục nhã thì lại có cảm giác dữ dội muốn lập tức đem đối phươn giét chết đẻ phát tiết nỗi hận trong lòng nàng. Bất quá nàng, trên mặt cũng thật bình tĩnh, nàng nhàn nhạt cười nói: "Ta đương nhiên sẽ không quên sự tình với Lăng Tử Hư, ta vừa mới nghe được tin tức về Phá Diệt Đạo, hắn cùng với vài cao thủ tà đạo thánh địa truyền tới mọi người tin tức trong nửa năm sẽ xuất thế, ta và ngươi ra ước định trong nửa năm sẽ không phát sinh xung đột." Thần Nam cười nói "Hảo, chúng ta sẽ làm giao ước nửa năm",bất quá hắn trong lòng biết rõ loại ước định này cũng không tính là gì, căn bản không có bao nhiêu tác dụng, nhưng ngoài mặt thì lộ ra vẻ thành thực đáp ứng.

Ba ngay sau Sở quốc thành phát sinh một đại sự kiện, hai gã tuyệt thế cao thủ nào đó tại Sở đô bộc phát một tràng đại chiến. Đến lúc thần nam đi tới nơi thì đại chiến đã kết thúc hắn chỉ nhìn thấy di tích của cuộc đại chiến.

Trong phương viên cả dặm quanh đó đã bị phá huỷ triệt để, nơi đây có để một pho tượng đá thật lớn, giờ đã hoá thành phấn bụi, mặt đất vốn là đá xanh sớm biến thành cát nhỏ. Một vùng nguyên bản bằng phẳng giờ đã biến thành một cái hố không hề nhỏ.

Cùng trong nháy mắt đó, Thần Nam ở trong hoàng cung cảm giác được một số cỗ thần thức đáng sợ ba động. hắn lặng lẽ đứng dậy tiến đến nhảy lên nóc nhà, trước sau đã thấy hơn mười cỗ thân ảnh như đám u linh ở trong hoàng cung di chuyển như thiểm điện.Tốc độ kinh khủng thế kia, biểu thị nhưng người đó tu vi tối thiểu đều đã đạt tới ngũ giai tuyệt thế cao thủ.

Khiến Thần Nam cảm giác đổ mồ hôi lạnh, tin tức Sở đô dị bảo xuất thổ, đưa vô số nhân vật tuyệt đỉnh cao thủ đều dẫn tới nơi này, hai ngày sau nhất định có một phen long tranh hổ đấu. Trong lúc Thần Nam đang âm thầm... đổ mồ hôi thì không trung đột nhiên truyền lại một trận dị hưởng, hắn không khỏi ngẩng đầu xem xét, chỉ thấy lão yêu quái đang phóng lên cao bay về phía bầu trời đêm. Không trung xuất hiện một thân ảnh mơ hồ như quỷ mị đã thoát được lão yêu quái bay lên trời cao, rồi rất nhanh hướng tây nam bay đi. Lão yêu quái đuổi sát không tha, liên tục hướng về phía trước oanh kích, giữa cao không phát ra một mảnh quang mang chói mắt làm nhiều người chú ý, hai thân ảnh nhanh như thiểm điện trong nháy mắt biến mất ở giữa trời đêm. Dị bảo sắp xuất thế dẫn đến bát phương phong vũ kéo lại vô số cường giả đều tới sở đô, Nhất thời phong vũ đã nổi lên.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 thần nam. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Thần hồn hiện. Ngã dục nghịch thiên. Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của ngô biển quân