Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8590 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác.

❊ ❊ ❊

Lão Kiều nhập môn muộn hơn một chút so với Triều Dương Tử, nhưng tuổi tác lại lớn hơn ông ta đến hơn mười năm, từ trước tới nay rất được sư phụ coi trọng, nên ngày thường Triều Dương Tử cũng có thể coi như rất tôn kính vị sư đệ này, giờ ông ta giận quá, nên mới nói ra những lời tùy tiện như thế. Khuôn mặt lão Kiều từ đỏ chuyển sang trắng, sau đó lại từ từ biến thành tái xanh, hồi lâu sau mới tức giận chất vấn lại ông ta: “Sư huynh, nếu không phải huynh bất chấp thân phận tranh cãi với một tiểu cô nương mới có mười mấy tuổi đầu, thì đệ có cần phải cong lưng quỳ gối với người ta như thế không?”.

Những lời chen ngang này khiến Triều Dương Tử sững người, sau đó lại càng tức giận hơn, hét lên: “Ai bảo đệ tới làm hộ vệ cho cái tên thế tử cứt chó đó làm gì? Còn nhất định mời ta tới chữa trị vết thương cho hắn nữa, ta chữa cho cái đít hắn thì có! Loại người môn phiệt thế gia bọn hắn chẳng phải thứ gì tốt đẹp, bên ngoài thì quân tử khiêm tốn nho nhã, bên trong lại độc ác thâm hiểm, đều là tai họa! Nếu không phải do đám người bọn hắn tranh quyền đoạt thế, thì thiên hạ có loạn đến thành thế này không? Thiên tai khắp nơi, dịch bệnh hoành hành, bách tính chết thảm không biết là hàng trăm hay hàng vạn! Đệ thử nhìn bọn hắn đi, kẻ nào kẻ nấy đắm chìm trong ca múa tửu sắc chơi bời tiêu khiển, ăn ngon mặc đẹp! Bảo ta chữa bệnh cho bọn hắn ư? Ta nhổ vào! Mơ đi nhé! Đám người đó chết hết đi thì thiên hạ mới được thái bình!”.

Lão Kiều biết tính tình Triều Dương Tử là người ghét cái ác như kẻ thù, nghe hết những lời này của ông ta xong, trong lòng ngược lại còn thấy dễ chịu đi đôi chút, trầm mặc hồi lâu mới nói: “Thế tử gia không giống với người khác.”

“Hắn ta có cái gì không giống? Ta thấy hắn ta và mấy tên công tử môn phiệt kia chả khác gì nhau!” Hai mắt Triều Dương Tử trợn trừng, kêu la giận dỗi như một đứa trẻ con: “Ta không chữa trị cho hắn, cứ không chữa trị cho hắn đấy!”.

Lão Kiều nghe vậy trong lòng liền chấn động, tâm tư xoay chuyển một hồi, thấp giọng hỏi Triều Dương Tử: “Sư huynh, huynh nói thật với ta đi, bệnh của thế tử gia không phải là không có cách chữa đúng không?”.

Triều Dương Tử quay đầu đi chỗ khác không chịu trả lời, lão Kiều thấy ông ta như vậy, càng khẳng định được suy đoán của mình, suy nghĩ thêm một lúc nữa, lại hỏi Triều Dương Tử: “Huynh có biết tại sao đệ lại tới phủ Vân Tây vương làm hộ vệ không?”.

Hai mươi năm trước lão Kiều đã thành danh, lúc tên tuổi đang thịnh thì đột nhiên đang từ giới võ lâm mai danh ẩn tích, bí mật gia nhập phủ Vân Tây vương làm một hộ vệ, trước giờ Triều Dương Tử cũng không sao hiểu được chuyện này, giờ nghe sư đệ mình nhắc đến, không nhịn được hỏi: “Ta vẫn luôn không hiểu chuyện này là sao, đang yên đang lành vì sao đệ lại đi làm hộ vệ cho Thế tử gia?”.

Lão Kiều nghĩ ngợi một lúc, lại hỏi: “Sư phụ lão nhân gia người lúc còn tại thế không nói gì với huynh sao?”.

Triều Dương Tử lắc đầu: “Ta đã từng hỏi sư phụ, nhưng lão nhân gia người lại không chịu nói, càng không cho ta đi hỏi đệ.”

Lão Kiều nghe xong bất giác lại thấy do dự, không biết có nên nói sự thật cho Triều Dương Tử biết không. Nói, thì sợ phạm phải di mệnh của sư phụ, càng sợ một khi chuyện này bị tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường. Nhưng nếu không nói, Triều Dương Tử hiển nhiên không chịu cứu tính mạng Phong Quân Dương, ông ta cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định nói hết sự thật với Triều Dương Tử, bèn lên tiếng: “Đệ đến phủ Vân Tây vương là phụng lệnh của sư phụ.”

Triều Dương Tử sững người, ngạc nhiên nói: “Lệnh của sư phụ?”.

Lão Kiều là người cực kỳ cẩn trọng, hiện giờ trong viện tuy rằng không có người ngoài, nhưng ông ta vẫn kéo Triều Dương Tử vào trong phòng. Hai người vừa vào trong phòng không lâu, thì ở bên trong lùm hoa bên ngoài bức tường có một bóng người màu xám lặng lẽ chui ra, ăn vận giống y hệt những người hầu trong phủ, tướng mạo cũng bình thường không có gì đặc biệt, rất nhanh đã biến mất phía cuối con đường mòn.

Hết thảy mọi việc xảy ra thần không biết quỷ không hay, nào ngờ đã sớm rơi vào trong mắt một người để tâm, tin tức rất nhanh đã được gửi đến tai Thuận Bình. Thuận Bình liếc nhìn người này một cái, thấp giọng nói: “Nhìn có chính xác không? Chắc chắn là người trong tiểu viện của biểu tiểu thư chứ?”.

Người đó gật đầu nói: “Chính xác, lần trước biểu tiểu thư để lại nha hoàn trong phủ, hình như tên là Lục Diệp.”

Thuận Bình trầm ngâm một lúc, dặn dò: “Trước tiên cứ cẩn thận để mắt đến nàng ta, đừng đánh rắn động cỏ.”

Người nọ vâng lệnh rời đi, Thuận Bình quay đầu nhìn cánh cửa thư phòng đóng chặt của Phong Quân Dương, lại đứng trên hành lang thêm một lúc nữa, rồi mới nhẹ tay nhẹ chân đi tới bên ngoài cửa, dè dặt hỏi: “Thế tử gia.” Trong phòng không một tiếng động, trong lúc Thuận Bình chần chừ không biết có nên gọi nữa hay không, thì giọng nói từ bên trong phòng của Phong Quân Dương vang lên: “Vào đi.”

Thuận Bình đẩy cửa cúi đầu bước vào trong phòng, bước nhanh đến bên cạnh Phong Quân Dương, thì thầm bẩm báo tin tức vừa nhận được cho Phong Quân Dương nghe.

Phong Quân Dương nghe xong khẽ cười khẩy một tiếng, nói: “Không ngờ bên cạnh Vân Sinh lại có người có tài như vậy.”

Thuận Bình chần chừ hỏi Phong Quân Dương: “Vậy biểu tiểu thư……”

“Không phải Vân Sinh,” Phong Quân Dương nói, hắn dừng lại một lúc, sau một thoáng suy nghĩ lại nói: “Người này có lẽ là do Hạ Thập nhị giấu lại, e là ngay cả bản thân Vân Sinh cũng không biết, ngươi nghĩ cách xử lý đi là được, đừng để Vân Sinh biết sự thật.”

Hắn chỉ dặn dò đơn giản một câu như vậy, còn về xử lý cụ thể ra sao, Thuận Bình sẽ tự mình nghĩ cách, không cần hắn phải lãng phí tâm tư. Thuận Bình nhận lệnh của hắn xong, lại vội vàng cẩn thận lui ra ngoài, lúc sắp ra đến cửa mới dám liếc trộm vào trong một cái, thấy Thần Niên đang quay lưng đứng trước giá sách, trong tay cầm một quyển sách, giống như vẫn luôn chú tâm đọc sách. Thuận Bình không dám nhiều chuyện dừng lại lâu, vội khom người lui ra khỏi phòng, còn thuận tay khép cửa phòng lại.

Mãi cho đến khi nghe tiếng cửa đóng lại, Thần Niên với đôi mắt vẫn còn hơi ửng đỏ mới quay người lại, nhìn Phong Quân Dương đang ngồi im lặng không nói năng gì bên thư án, cắn cắn cánh môi chần chừ một lúc, mới nói: “Nếu chàng có tức thì cứ giáo huấn mắng mỏ ta đi, cứ phớt lờ người ta đi như vậy nghĩa là làm sao?”.

Khóe miệng Phong Quân Dương hơi căng lên, nhưng vẫn rũ mi mắt trầm mặc.

Thần Niên nhất thời tủi thân đến phát khóc, nhưng cố gắng nhịn lại, chỉ nói: “Cho dù là quan phủ xử án cũng phải hỏi rõ tình tiết vụ án, để bản thân phạm nhân được giải thích rồi mới định tội cho người ta chứ……”

“Được,” Phong Quân Dương đột nhiên mở miệng cắt ngang lời Thần Niên, lãnh đạm nói: “Vậy nàng nói xem tại sao lại đi tìm Triều Dương Tử?”.

Thần Niên đáp: “Ta đâu có đi tìm Triều Dương Tử, ta không cẩn thận đi nhầm đường nên mới tới tiểu viện của ông ta đấy chứ.”

Phong Quân Dương ngước mắt lên nhìn nàng, hỏi: “Nàng ở trong phủ cũng được một thời gian rồi, tại sao trước đây chưa từng thấy nhầm đường?”.

Thần Niên bị hắn hỏi khó, hơi nhếch miệng nhưng lại không nói lên lời. Tại sao lúc đó nàng lại đi nhầm đường, lẽ nào không phải vì trong tiềm thức của nàng vẫn còn sót lại một tia hy vọng, hy vọng Triều Dương Tử có thể chữa trị Phong Quân Dương đấy ư? Nếu không, tại sao nàng lại đi nhầm đường? Hồi lâu, Thần Niên mới suy sụp cúi đầu xuống, thấp giọng nói: “A Sách, ta sai rồi.”

Nàng đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh Phong Quân Dương, tay phủ lên đầu gối hắn, ngẩng đầu lên nhìn hắn, giải thích: “Ta thật sự không cố ý đến tìm Triều Dương Tử gây chuyện, là tại ông ta nói năng quá khó nghe, ta nhất thời tức giận nên mới cãi lại ông ta mấy câu.”

Nhưng hàng mày của Phong Quân Dương vẫn không hề giãn ra, hắn lạnh lùng nhìn nàng, hỏi: “Nàng có biết nàng gây náo loạn như vậy, sẽ có hậu quả gì không? Nàng có biết nếu như chuyện ta không thể sống được quá ba năm nữa truyền ra ngoài, kết thúc của ta sẽ như thế nào không?”.

Khuôn mặt hắn như được phủ một tầng ý lạnh, trong giọng nói càng không có chút cảm xúc nào, dường như Thần Niên có chút không nhận ra được Phong Quân Dương trước mắt, sững sờ nhìn hắn, “A Sách……”

“Vân Tây không cần một thế tử đoản mệnh không sống nổi được đến ba năm, phụ vương của ta sẽ lập tức bắt tay vào chuẩn bị thay người thừa kế khác, quyền lợi trong tay ta sẽ bị thu hồi, mà một thế tử bị phế không có quyền thế và tương lai rất nhanh sẽ bị mọi người vứt bỏ, sẽ không có ai tiếp tục nguyện trung thành với ta nữa, sẽ không có ai chịu bán mạng cho ta nữa, và những kẻ thù trước đây ta đã đắc tội sẽ không tha cho ta, bọn chúng sẽ đổ xô tới, bọn chúng sẽ……”

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »