Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát.

❊ ❊ ❊

Đầu óc Thần Niên đang ngây ngẩn, thu hết mọi cảm xúc đặt lên người Phong Quân Dương lại, nghe vậy liền mỉa mai hắn: “Đang nghĩ đợi đến sau khi trời sáng chúng ta không giấu được thân mình nữa, thì ngươi định sẽ giang rộng đôi cánh bay thoát khỏi vành mắt đám người phía dưới, hay là sẽ làm tổ luôn ở trên vách đá này, an cư lạc nghiệp luôn ở đây.”

Lục Kiêu vốn dĩ không thích giao thiệp với kiểu người gian trá láu cá như nàng, nếu như không phải đã hứa với Mục Triển Việt sẽ bảo vệ cho nàng, thì đã vứt nàng xuống từ lâu rồi, giờ lại nghe thấy nàng nói những lời này, tuy hắn không phải là người bác đại tinh thông hiểu rõ tiếng Hán cho lắm, nhưng cũng nghe ra được những lời đó tuyệt đối không có ý gì tốt đẹp, chắc chắn là đang mắng hắn.

Hắn hừ lạnh một tiệng vô cùng khinh thường, cáu tiết nói: “Muốn mắng người thì cứ mắng đi, còn vòng vèo như vậy làm gì!”.

Miệng hắn thì vẫn nói, nhưng tay chân lại không hề dừng lại, chỉ thoáng chốc đã lại leo được lên thêm bảy tám trượng nữa. Từ đây hai bên vách đá đột nhiên hẹp hẳn lại, khoảng cách chỉ hơn hai thước là cùng. Nhưng từ đây trèo lên nữa, thì hai bên vách đá lại bỗng tách nhau ra, cho dù Lục Kiêu có duỗi thẳng hết cả tay chân cũng không thể nào chống được vào hai bên sườn vách. Lúc nhìn từ phía dưới vách đá hắn còn tưởng càng lên trên sẽ lại càng hẹp, ngàn vạn lần không ngờ được rằng tạo hóa lại thần kỳ đến thế, vách đá đang dính gần sát vào nhau lại có thể nửa đường chia cách làm hai.

Đến giờ phút này thì Thần Niên cũng quên luôn cả sợ hãi, chiều rộng thế này thì nàng cũng có thể tự mình chống sang hai bên vách đá được, bèn nhảy từ trên lưng Lục Kiêu xuống, sau khi tự mình ổn định lại thân hình xong bèn lui về bên sườn vài bước, chế giễu hắn: “Trèo đi, không phải ngươi nói trèo lên được hay không đều do ngươi nói là xong sao?”.

Vách đá dốc đứng trơn trượt như vậy, xung quanh ngay cả rễ dây leo cũng chẳng có, cho dù có là khỉ thật cũng không thể trèo lên được.

Bầu trời sườn phía Đông đã dần dần hưng hửng sáng, ánh sáng trong “Nhất Tuyến Thiên” tuy đã tối đi, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ sáng trở lại, đến lúc ấy hai người họ sẽ bị mắc kẹt ở lưng chừng sườn núi, lên ư, lên không được, vậy xuống, xuống cũng không xong. Nếu như trong đám quan binh có một tay thần tiễn có lực tay khỏe mạnh, thì hai người bọn họ thật sự chỉ có con đường chết thôi.

Đến giờ Lục Kiêu cũng cảm thấy lúc trước mình đã quá lỗ mãng, nhưng lại không muốn nhận sai với Thần Niên, bèn nói: “Cô qua đây, ta sẽ đưa cô xuống dưới, cùng lắm thì giết hết rồi xông ra là xong. Yên tâm đi, cho dù ta có chết ở đây, cũng sẽ để cô sống thoát ra ngoài.”

Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Thần Niên ngược lại không hề tức giận. Nhớ tới việc người ta tới đây hoàn toàn là vì muốn cứu mình nên mới rơi vào tình cảnh như bây giờ, quả thực nàng chẳng có lập trường gì để oán giận hắn cả. Thần Niên thấp giọng nói: “Ngươi không cần phải lo cho ta, nên một mình xông ra ngoài đi.”

Nhưng Lục Kiêu lại lắc đầu nói: “Không được, ta đã đồng ý với nghĩa phụ của cô sẽ bảo vệ cho cô, thì sẽ nói được làm được. Đừng phí lời thêm nữa, mau nằm lên lưng ta, tranh thủ trời tối chúng ta sẽ leo xuống, giết hết khiến bọn chúng trở tay không kịp!”.

Thần Niên nghĩ ngợi một thoáng, lại nói: “Tuy nói là phải đi xuống, nhưng cách để đi xuống thì phải nghĩ cho kỹ đã.” Nàng cúi đầu nhìn xuống ánh lửa trải dài khắp trong “Nhất Tuyến Thiên”. Cho dù hai bên lối vào đều đã bị chặn đầy người, nhưng rõ ràng là người bên sườn phía Nam có đông hơn một chút, xem ra đối phương đoán rằng bọn họ sẽ chạy thoát về phía Nam. “Ta thấy chi bằng như vậy đi!” Thần Niên ghé sát vào Lục Kiêu, thấp giọng dặn dò vài câu bên tai hắn.

Lần này Lục Kiêu không phản bác lại Thần Niên nữa, mà gật đầu nói: “Được, cô trước ở đây đợi ta, đừng động đậy lung tung!” Đợi Thần Niên cam đoan xong, hắn mới vòng qua Thần Niên leo trèo rất nhanh về hướng lối ra ở sườn phía Nam. Sau lưng không còn gánh nặng là Thần Niên nữa, nên thân thủ của hắn trở lên nhanh nhẹn hơn rất nhiều, giữa hai bên vách đá chỗ cao chỗ thấp bám chỗ này nhảy chỗ kia, chỉ chớp mắt đã đi được một khoảng rất xa.

Đám quan binh dưới vách chờ đợi với vẻ thiếu kiêu nhẫn, trời mãi vẫn chưa sáng rõ, nên không cách nào nhìn kỹ được hai người ở bên trên rốt cuộc đang ẩn thân chỗ nào, cũng chỉ có thể sống chết canh giữ thật chặt hai đầu lối ra, lại sắp xếp những tay bắn cũng trong quân ở dưới vách núi, một khi phát hiện ra bóng dáng hai người Thần Niên và Lục Kiêu thì sẽ bắn chết ngay.

Đúng lúc đó, đột nhiên có những mảnh đá nhỏ vụn từ trên cao rơi xuống, giống như là trong lúc vô ý bị người dẫm phải nên rơi, đi men theo khe vách hướng về phía Nam. Rất nhanh đã có một tên binh sĩ phát hiện ra chuyện ấy, hét to: “Ở phía Nam, tên khốn đó đi chạy về phía Nam!”.

Tên quan binh họ Hướng nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên thấy ở nơi cao nhất trên vách đá hình như có một bóng đen đang đi về hướng Nam, liền vội vàng ra lệnh cho các tay cung mau chạy về sườn phía Nam, nhất định muốn bắn chết tên cướp này ngay trên vách đá. Rất đông binh sĩ nghe lệnh lao về phía lối ra phía Nam, thủ vệ sườn phía Bắc nhất thời mỏng đi nhiều.

Chưa được bao lâu, Lục Kiêu đã lặng lẽ quay trở lại, nhếch miệng cười với Thần Niên vẫn đang chờ ở chỗ cũ, “Được rồi, chúng ta đi thôi!”.

Thần Niên không nói hai lời nhảy lên lưng Lục Kiêu, đáp: “Đi lên chỗ cao trước, cố gắng kinh động đến bọn chúng muộn nhất có thể.”

Lục Kiêu khẽ gật đầu, lại cõng Thần Niên đi về phía Bắc. Lúc này sắc trời tuy đã lờ mờ sáng, nhưng sức chú ý của đám quan binh ở phía dưới đều tập trung hết ở lối ra sườn phía Nam, ai ngờ hai người bọn Thần Niên lại đi hướng ngược lại. Một tên binh sĩ ở lối ra sườn phía Nam vô tình ngẩng đầu lên, thình lình phát hiện ra hai tên khốn đó đã ở cách đầu mình mười mấy trượng. Hắn giật mình hồi lâu, mới cuống quýt kêu lên: “Ở đây! Tên khốn đó ở đây!”.

“Đi xuống!” Thần Niên chỉ huy Lục Kiêu bằng giọng gấp gáp, chỉ thấy hai chân Lục Kiêu nhấn mạnh xuống vách đá một chút, rồi mượn lực nhảy vọt về trước, như một con chim đại bàng từ trên vách núi bay lao xuống. Người Thần Niên ở trong không trung cũng không hề nhàn rỗi, thủ pháp ném phi tiêu kẹp trong tay ra như thiên nữ rắc hoa, lập tức khiến năm sáu tên binh sĩ ở phía dưới bị thương.

Tranh thủ khoảng thời gian trống ấy, thanh đao cong trong tay Lục Kiêu như múa đã mang theo Thần Niên xông ra ngoài “Nhất Tuyến Thiên”.

Tuy trọng điểm phòng vệ của đám quan binh nằm ở sườn phía Nam của “Nhất Tuyến Thiên”, nhưng số quan binh ở lại canh giữ ở sườn phía Bắc giờ phút này ít nhất cũng phải hơn hai ba trăm người, Lục Kiêu và Thần Niên vừa đáp xuống đất, liền bị đám người đó vây lấy. Lục Kiêu vung đao về phía trước mở đường, Thần Niên bọc hậu, hai người dựa vào lưng để cùng hỗ trợ cho nhau, vừa đánh vừa đi.

Thanh đao cong trong tay Lục Kiêu nhìn thì không thấy có gì đặc biệt, nhưng lưỡi đao lại sắc nhọn vô cùng, hắn xuống tay lại rất tàn nhẫn, dường như nhát nào nhát ấy đều mang đi nửa mạng người. So với hắn, Thần Niên xuống tay mềm yếu hơn nhiều, binh khí trong tay tuy rằng đã được đổi thành một thanh trường đao vừa cướp được, nhưng hầu hết đều chỉ tấn công vào những chỗ như bả vai đùi chứ không gây chết người, chỉ khiến đối phương bị thương nhưng không mất mạng.

Đám quan binh rất nhanh đã phát hiện ra điểm này, tự động tránh xa khỏi sự sắc sảo của Lục Kiêu, mà chuyển sang bao vây tấn công Thần Niên. Áp lực bên Thần Niên đột nhiên tăng lên, nhất thời lâm vào cảnh nguy hiểm. Lục Kiêu thở gấp, kéo tay Thần Niên tung lên không đến trước người mình, còn mình thì quay người lại hạ đao chém chết mấy tên binh sĩ đang tiến tới áp sát cho nàng, rồi quay đầu giận dữ quát to: “Đã là lúc nào rồi, mà còn mềm lòng như thế! Lúc bọn chúng giết người trong trại Thanh Phong, có từng mềm lòng không?”.

Trước mắt Thần Niên đột nhiên lóe lên đôi mắt trợn trừng nhìn lên không trung của thím Nghiêm, những đoạn chân tay bị đứt cụt rơi vung vãi dưới rãnh, những người già trẻ nhỏ trong trại Thanh Phong chết mà không thể nhắm mắt… Tinh thần nàng trong phút chốc chấn động, nhất thời đao pháp trên tay mạnh mẽ hẳn lên, trường đao vung tới, cắt đứt cổ họng của một tên quan binh trước mặt, máu tươi nóng hôi hổi bắn phụt lên trên người nàng, nhỏ giọt tí tách như muốn bỏng người.

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »