Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*.

❊ ❊ ❊

Âm thanh phát ra rất bình thường, giống tiếng kêu của chim trĩ đang bay lượn khắp trên sườn dốc trong núi, lại tựa lũ chim trĩ trong những bụi cây đột nhiên bị thứ gì đó quấy nhiễu, liền phát ra âm thanh vừa như hoàng sợ vừa như cảnh báo. Chỉ một lúc sau, tiếng chim trĩ trong bóng đêm ở những nơi khác cũng cất tiếng kêu theo.

Tình hình rất nhanh đã thu hút sự cảnh giác đám binh lính Ký Châu ở phía dưới, có mười mấy người mang đuốc cầm đao sục tìm khắp sườn dốc, nhưng tìm rất lâu chẳng qua cũng chỉ thấy mấy con gà rừng chim trĩ nào đó hoảng sợ bay ra từ trong tổ, khiến cho tiếng kêu của đám chim chóc trên sườn dốc vang lên càng nhiều, nhất thời khung cảnh trở nên ồn ào. Đám người tìm thêm một lúc nữa, thấy quả nhiên không có gì khác thường mới thả lỏng, cười nói quay về.

Tiếng chim trên vách núi không lập tức dừng lại ngay, và xen lẫn trong tiếng chim kêu hỗn loạn, cũng không biết là phát ra tiếng của loại gà rừng nào, mà vừa trong trẻo lại vừa uyển chuyển, dễ nghe hơn nhiều so với những âm thanh khác. Đám quan binh ở sườn dốc vừa nãy đã đích thân đi kiểm tra những chỗ phát ra âm thanh, lại không phát hiện ra điều gì khả nghi, nên giờ nghe thấy những âm thanh này sao còn bận tâm đến nữa, nhưng vẻ mặt của tiểu Liễu đang thu mình trong đám những cô gái trong trại Thanh Phong bỗng chốc giật mình.

Nàng nghiêng tai lắng nghe hồi lâu, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ vui mừng pha lẫn kinh hãi, rất nhanh đã hiểu ra, nhưng lo bị đám binh sĩ đang canh giữ ở không xa kia nhìn ra sơ hở, liền hoảng sợ vội vàng cúi đầu xuống, tập trung tinh thần lắng nghe tiếng chim kêu du dương rất êm tai kia.

Ước chừng khoảng nửa nén hương, đủ thứ tiếng chim kêu trên sườn dốc mới từ từ tắt lịm, tiếng chim hót uyển chuyển dễ nghe kia cũng theo đó mà dừng lại, ngọn núi hoang dã lại một lần nữa chìm trong màn đêm tĩnh lặng. Tiểu Liễu vẫn kiên nhẫn chờ đợi, nhìn thấy đám binh sĩ canh giữ xung quanh đã dần dần lộ ra vẻ mệt mỏi, bắt đầu thay phiên nhau nghỉ ngơi, mới do dự đứng dậy từ trong đám người, sợ sệt bước ra.

Lập tức có một tên binh sĩ đang canh chừng lớn tiếng quát hỏi: “Làm gì vậy hả?”.

Tiểu Liễu vừa xấu hổ lại vừa sợ, cúi gằm đầu xuống mân mê góc áo, đi đến gần một tên binh sĩ thân người cao lớn đang ngồi bên cạnh một đống lửa, nhỏ giọng cầu xin: “Vị đại gia, không biết có tiện cùng tiểu nữ đến… sườn dốc đằng kia một lát không?”.

Giọng nói của nàng tuy rất nhỏ, nhưng vẫn bị mấy tên binh sĩ ở cạnh đó nghe thấy rất rõ, lập tức có tên đầu óc đen tối phá lên cười, trêu: “Được lắm, em gái cảm thấy chỗ nào mới tiện?”.

Tiểu Liễu xấu hổ giận dữ khiến cả khuôn mặt đỏ bừng, hốc mắt chứa đầy những giọt lệ quẫn bách, dáng vẻ yếu ớt đáng thương nhìn tên binh sĩ thân hình cao lớn kia, nàng vốn dĩ xinh đẹp mong manh, giờ lại cố ý làm ra vẻ như vậy, quả nhiên khiến tên binh sĩ này mềm lòng hẳn đi, chỉ về phía sườn dốc nói: “Đến đằng kia đi, ta sẽ ở đằng sau trông chừng cô, cô đừng có chạy trốn đấy.”

Tiểu Liễu liếc nhìn hắn trong lòng đầy cảm kích, liền vội vàng nhún mình, thấp giọng nói: “Đa ta ơn nghĩa của đai gia.”

Nói xong nàng liền cúi đầu đi đến bên sườn dốc, tên binh sĩ đi theo sau trong tiếng cười cợt của đám đông. Tiểu Liễu đi được hơn mười trượng, bèn tìm một bụi cây, lại quay người nhìn bên binh sĩ dưới chân dốc, dường như cảm thấy nơi này vẫn chưa đủ để nấp kín, lại tiếp tục chậm rãi leo lên tiếp.

Thấy hai người cách đoàn người càng lúc càng xa, tên binh sĩ bèn lên tiếng quát: “Dừng ở đây đi, đừng có lên nữa,”

Tiểu Liễu quay đầu lại dáng vẻ đáng thương nhìn hắn, ngượng ngùng nói: “Đại gia, chỗ này nhiều gai lắm, không ngồi xổm được.”

Tên binh sĩ cũng không nói gì, lại nghĩ nàng ta chẳng qua chỉ một cô gái yếu ớt tay trói gà không chặt, nên cũng sơ ý hơn, gật gật đầu, lại đi cùng nàng đi cách xa thêm mười trượng nữa. Lúc đi vòng qua chỗ có một tảng đá, thì chân hắn bỗng như vấp phải một thứ gì đó một lúc, người đột nhiên chúi nhủi xuống, nhưng cũng rất nhanh đã lại đứng dậy được ngay, nhô đầu lên từ sau tảng đá.

Tiểu Liễu đang ở bên cạnh cách đó không xa run rẩy nói: “Đại gia, ngài ngồi đợi tiểu nữ một lát là xong thôi.”

Nàng nói xong cũng ngồi xổm luôn xuống sau một bụi cây. Mấy người dưới đáy dốc thích nhìn cảnh tưng bừng nhưng lại chẳng thấy được gì, nên cũng mất hứng, lại thấy đồng bọn vẫn dang ngồi ở chỗ đó canh, thành ra cũng tinh thần cũng buông lỏng hơn, kẻ nào gác đêm thì quay lại gác đêm, kẻ nào ngủ thì đi ngủ tiếp.

Trên sườn dốc, chân tay tiểu Liễu xụi lơ, nước mắt rơi đầm đìa trên mặt nằm trong lòng Thần Niên, ngay cả sức lực để ngồi dậy cũng chẳng còn. Thần Niên cũng không rảnh rang gì mà nhiều lời với nàng, vừa cởi áo ngoài trên người mình ra, vừa thấp giọng dặn dò nàng: “Muội trốn ở đây cho thật kỹ, đợi bọn ta xuống dưới đó rồi, muội hãy mau chóng lén trốn đi!”.

“Không! Muội ở lại giúp tỉ!” Tiểu Liễu khóc nức nở nói, cũng nhanh chóng cởi váy áo trên người mình ra.

“Muội có thể giúp được cái rắm ý!” Thần Niên thấp giọng mắng, dúi thanh đao trên người lại cho nàng, “Muội không gây thêm rắc rối cho ta đã là tốt lắm rồi. Muội nghe đây, muội mau chóng quay trở về trong trại, có thể nhanh được bao nhiêu thì nhanh bấy nhiêu! Không được đi đường lớn, xuyên qua núi mà đi! Ta ở đây nếu như thành công, sẽ dẫn người đến “Nhất Tuyến Thiên”, muội thông báo cho người trong trại tới phía sau tiếp ứng cho bọn ta!”.

Tiểu Liễu liên tục gật đầu, Thần Niên đã thay sang bộ váy áo của nàng ta xong, lại lấy mũ trên đầu mình đội lên đầu nàng ta, rồi vén vén tóc sao cho giống với kiểu tóc đơn giản của tiểu Liễu, lại thả không ít tóc xuống để che đi phần lớn khuôn mặt, sau đó mới đi ra khỏi bụi cây, học theo giọng nói yêu kiều sợ sệt của nàng nói: “Đại gia, xong rồi.”

“Tên binh sĩ” kia cũng đứng dậy theo, trong miệng lủng bủng nói mấy tiếng. Đợi đến khi Thần Niên đi tới bên cạnh hắn rồi, mới cùng nàng chầm chậm đi xuống sườn dốc. Thần Niên lén lút đánh giá Lục Kiêu đã hóa trang xong, chỉ thấy bộ quân phục và phụ kiện hắn mặc trên người đều rất chỉnh tề, chiếc mũ sụp xuống rất thấp, nếu nhìn lướt qua thì không có gì quá khác biệt so với tên binh sĩ lúc nãy.

Hai người cũng không nói năng gì với nhau, giống như khi trèo lên sườn dốc lúc nãy, một trước một sau đi từ trên dốc xuống. Tuy dáng người của Thần Niên cao hơn tiểu Liễu tương đối nhiêu, nhưng nếu như không đứng cạnh nhau để so, thì cũng không dễ dàng phân biệt được.

Mấy tên binh sĩ đang ngủ xung quanh đống lửa, lúc Thần Niên đi qua ánh lửa liền dùng ống tay áo che nửa mặt lại, làm ra vẻ sợ sệt nhút nhát sải bước về phía đám thiếu nữ trong trại Thanh Phong. Lục Kiêu không nhanh không chậm đi đằng sau liền dừng lại bên đống lửa, quay lưng lại với ánh sáng rồi tùy tiện ngồi xuống, kéo sụp chiếc mũ che đi hơn nửa mặt, ôm thanh đao vào trong người bắt đầu gà gật. Có người còn thấp giọng trêu chọc hắn hai ba câu, nhưng thấy hắn chẳng có phản ứng gì nên cũng chán đành ngậm miệng không nói gì nữa.

Hôm nay những cô gái trong trại Thanh Phong gặp phải đại nạn, hiện giờ vừa hoảng vừa sợ nên tâm trí đều rất loạn, có rất nhiều người tính tình yếu đuối vẫn rấm rức khóc suốt, không ai để ý đến chuyện người đi ra là tiểu Liễu, lúc quay về lại là Thần Niên. Mãi cho đến khi Thần Niên ngồi xổm xuống trong đám người, một cô nương có khuôn mặt dài dựa sát vào nàng mới kinh hãi phát hiện ra bên cạnh đã đổi người. Tiếng thét kinh hãi của nàng ta còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, thì đã bị Thần Niên giơ tay điểm vào huyệt câm, thấp giọng kề bên tai nàng ta nói: “Ta tới để cứu mọi người, không được để lộ.”

(*Nguyên văn là “Di hoa tiếp mộc” nguyên là tên một trong 36 kế mà người Trung Quốc thường đề cập đến. Di hoa tiếp mộc là thủ đoạn vu oan giá hoạ, đẩy tội lỗi của người này sang cho người khác bằng cách dựng những chứng cớ giả tạo, đánh lừa.)

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »