Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác.

❊ ❊ ❊

Thần Niên nghe ra sự uy hiếp hiển hiện trong lời nói của hắn liền nổi cáu, lạnh lùng đáp: “Ta biết rồi.”

Phong Quân Dương cười cười, nói tiếp: “Vậy thì xin Tạ cô nương tạm thời giao hết đống phi đao ra đây, để tránh lúc không cẩn thận làm bị thương người khác.”

Thần Niên sầm mặt xuống lôi từng thanh phi đao trên người ra, vứt cho tên thị vệ đang đứng chờ bên cạnh, cuối cùng còn giơ tay vỗ vỗ lên thắt lưng mình, nói: “Hết rồi.”

“Trong giày.” Phong Quân Dương nhắc.

Thần Niên oán hận nhìn hắn một cái, ngoan ngoãn cúi xuống lôi từ trong giày ra một thanh chùy thủ, rồi vứt sang một bên. Lúc ấy Phong Quân Dương mới hài lòng gật gật đầu, dặn dò: “Trịnh Luân, ngươi dẫn Tạ cô nương đi đi.”

Trịnh Luân thúc ngựa đi tới trước mặt Thần Niên, từ trên lưng ngựa vươn tay về phía nàng với vẻ mặt không muốn chút nào, hắn nói: “Lên đây.”

Nhìn bộ dạng hắn như vậy, Thần Niên không nhịn được phá ra cười, còn cố ý há miệng cười toe toét với hắn, rồi mới nắm tay Trịnh Luân mượn lực nhảy lên, nhẹ nhàng khéo léo rơi xuống phía sau lưng hắn. Bên này Phong Quân Dương thúc ngựa đi đầu, Trịnh Luân giật dây cương theo sát phía sau, nhưng thị vệ khác cũng lần lượt thúc ngựa đi theo.

Vì móng ngựa đều được bọc một lớp vải dày, nên mọi người tuy thúc ngựa phi nhanh, nhưng âm thanh phát ra không to lắm. Không bao lâu sau đã đến trước một ngôi nhà rất lớn, đám người Phong Quân Dương ghìm cương ngựa lại, có một thị vệ tiến lên phía trước gõ nhẹ hai cái lên cửa ngách, cánh cửa liền được người ở bên trong mở ra, có một người từ bên trong bước nhanh ra đón, nhỏ giọng nói: “Thế tử gia, mọi chuyện có ổn không?”.

Phong Quân Dương khẽ gật đầu, rồi quăng dây cương cho tên thị vệ bên cạnh. Trừ Trịnh Luân ra, một vài thị vệ khác không theo hắn tiến vào nhà ngay, mà quay đầu ngựa đi về hướng khác, bóng lưng của đám kị mã ấy rất nhanh đã mất hút trên con đường cuối phố. Lúc này Phong Quân Dương mới quay đầu nhìn Thần Niên, giọng nói vô cùng khách khí thương lượng với nàng: “Tạ cô nương, thời gian không còn sớm nữa, chi bằng chúng ta quay về nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì để ngày mai từ từ nói tiếp, được chứ?”.

Trong lòng Thần Niên mắng thầm một tiếng, nhưng cũng chỉ còn cách gật đầu, “Cứ nghe theo sự sắp xếp của ngươi là đi.”

Phong Quân Dương lại dặn dò Trịnh Luân: “Ngươi dẫn Tạ cô nương xuống dưới nghỉ ngơi, chú ý đừng để người khác quấy rầy cô nương ấy.”

Trịnh Luân tuân lệnh bước đi, dẫn Thần Niên đến một cái đình viện yên tĩnh và sắp xếp để nàng nghỉ lại đó. Thần Niên lén đánh giá đình viện này một lượt, nơi này tuy rằng không lớn lắm, nhưng bố cục lại hết sức tinh tế, ngoại trừ vài bà vú già và a hoàn bị Trịnh Luân xua ra ngoài ra, bên trong đình viện không còn ai khác nữa, ngay cả một người gác nơi cửa viện nơi cũng chẳng có.

Trong lòng nàng bất giác thấy rất ngạc nhiên, thầm nghĩ Phong Quân Dương đã chạm trán với mình mấy lần, phải hiểu rõ công phu của mình rồi chứ sao còn sắp xếp để một mình nàng ở trong cái đình viện trống không thế này, không sợ nàng nửa đêm lén trốn đi sao?

Phía bên này Trịnh Luân giúp nàng mở cửa phòng, lạnh mặt nói với nàng: “Cô cứ ở đây trước đi đã.”

Thần Niên nhấc chân bước vào phòng, dạo được vài bước bên trong nàng lại quay người ra ngoài, dựa người vào cánh cửa liếc hai mắt ra bên ngoài thăm dò, hỏi Trịnh Luân: “Tối nay ngươi canh ở bên ngoài hả?”.

Trịnh Luân đáp: “Phải.”

Thần Niên thấy hắn trả lời chắc nịch như thế, liền tiến thêm vài bước dò hỏi: “Vị tráng sĩ này, ngươi nói xem nếu như ta định canh ba nửa đêm lén trốn đi, thì có bao nhiêu phần thành công?”.

Trịnh Luân cứng họng, một lúc lâu sau mới vẻ mặt không chút thay đổi trả lời: “Cô có thể thử xem sao.”

Thần Niên cẩn thận đánh giá hắn hồi lâu, rồi sảng khoái cười đáp: “Ta đánh không lại được ngươi, đêm nay nhất định ngoan ngoãn đi ngủ, ngươi cứ yên tâm đi.”

Nói xong liền đóng cửa phòng lại, chỉ lát sau, đèn trong phòng cũng được thổi tắt.

Nhưng Trịnh Luân biết nha đầu này lắm mưu nhiều kế, không dám có chút mảy may sơ suất, quả thật dựa vào cây cột ở bên ngoài cửa canh giữ suốt một đêm, cho đến tận ngày hôm sau thấy sắc trời tang tảng sáng, mới vẫy tay gọi hai tên thị vệ tới gần, nhỏ giọng dặn dò: “Hai người các ngươi ở đây canh, bất luận cô ta nói gì, cũng không được thả cô ta ra khỏi cái đình viện này.”

Hai tên thị vệ cùng gật đầu, chia nhau ra đứng canh hai bên trái phải trước cửa phòng. Trịnh Luân im lặng lắng nghe động tĩnh trong phòng, chắc chắn rằng bên trong không có điều gì kỳ lạ, mới yên tâm đi tìm Phong Quân Dương. Lúc đó tuy vẫn còn sớm, nhưng Phong Quân Dương đã ở trong sân luyện kiếm trở về, đang có tên đầy tớ hầu hắn rửa mặt, nhìn thấy Trịnh Luân trở về, thờ ơ hỏi: “Thế nào rồi?”.

Trinh Luân cung kính đáp: “Đêm qua rất bình thường, cả đêm không thấy có bất cứ động tĩnh gì, trước khi tiểu nhân đến đây nàng ta vẫn còn chưa dậy.”

Phong Quân Dương khẽ gật đầu: “Tiểu nha đầu đó đúng là rất thú vị.”

Trịnh Luân do dự một lát, cuối cùng vẫn không kìm được hỏi: “Thế tử gia, chúng ta giữ cô ta ở lại đây, sợ là không tránh được tai mắt của Dương Thành, dù sao đây cũng là địa bàn của ông ta.”

Phong Quân Dương nghe xong những lời này liền quay người lại nhìn hắn, cười thản nhiên, chàng nói: “Ta cũng không có ý định giấu Dương Thành.”

Trịnh Luân hoang mang khó hiểu, không đợi hắn hỏi, Phong Quân Dương đã lại trả lời: “Nếu như ngay cả Hoàng đế của đất Thanh Châu còn không biết nha đầu đó đang ở trong tay ta, thì họ Mục kia sao có thể tìm đến đây được?”.

Lúc này Trịnh Luân mới đột nhiên hiểu ra, ngạc nhiên hỏi: “Thế tử gia định dùng nha đầu đó để dụ ông ta xuất đầu lộ diện?”.

Phong Quân Dương gật gật đầu, nói: “Cũng là do chúng ta may mắn thôi, vốn dĩ ta muốn đến nhà tên Dương Quý dò hỏi một vài manh mối, không ngờ đánh bừa mà lại trúng tóm được nha đầu đó. Đã vừa khéo như vậy rồi, chúng ta cũng không cần phải phí công đoán xem rốt cuộc Dương Quý là người của ai nữa, cứ yên tâm ngồi đợi họ Mục kia tới là sẽ xong thôi.”

Trịnh Luân trước giờ luôn bội phục tài trí ở vị chủ nhân của hắn, nghe xong không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ nói: “Vậy được, tiểu nhân sẽ lui xuống bố trí cẩn thận, nhất định sẽ khiến ông ta có đi mà không có về.”

Phong Quân Dương thấy mắt hắn mang theo tơ đỏ, biết chắc cả đêm qua hắn không ngủ, bèn nói: “Tạm thời trong hai ngày này sẽ không có động tĩnh gì đâu, ngươi không cần phải khẩn trương như vậy, lui xuống nghỉ một lát đi đã.” Hắn nói xong, lại dặn tên hầu bên cạnh mình: “Thuận Bình, ngươi đi xem nha đầu đó đã tỉnh chưa, nếu như tỉnh rồi, thì dẫn người đến chỗ ta.”

Trịnh Luân vốn dĩ định cáo lui, nghe thấy vậy liền dừng lại, nói: “Vẫn nên để tiểu nhân đi thì hơn.”

Nhưng Phong Quân Dương lại cười đáp: “Yên tâm, quyền cước của nàng ta chỉ được cái mã bên ngoài còn bên trong thiếu tính thực tế, chỉ bắt nạt được đám lưu manh vô lại thôi. Hơn nữa, nha đầu ấy thông minh như vậy, chưa nắm chắc được mọi việc, nàng ta sẽ tuyệt đối không bỏ trốn đâu.”

Trịnh Luân bước ra ngoài trong lòng nửa tin nửa ngờ.

Một lát sau, Thần Niên quả thực đi phía sau tên đầy tớ Thuận Bình. Trên người nàng vẫn mặc bộ quần áo đi đêm màu đen hôm qua, nhưng mái tóc đen dài lại không buộc lên, mà chỉ được tết sơ sài ở phía sau đầu, cả người ăn mặc nam không ra nam nữ không ra nữ, nhìn vào thấy vô cùng kỳ quái.

Phong Quân Dương bất giác phì cười, hỏi: “Đêm hôm qua ngủ có ngon không?”, “Rất ngon, mấy ngày rồi chưa được ngủ ngon như thế.” Thần Niên thành thật không khách khí tìm một chỗ rồi ngồi xuống, ngước mắt lên hỏi: “Thế tử gia, chỗ này của ngươi có người nấu cơm không?”.

Phong Quân Dương biết nàng nhỏ người nhưng lá gan lại to, nhưng cũng không ngờ nàng lại không có chút ngại ngùng nào như thế, liền ngẩn người hồi lâu, rồi mới dặn dò Thuận Bình: “Bảo bọn họ mang cơm lên.”

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »