Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm.

❊ ❊ ❊

Thần niên không biết tại sao hắn lại xuất hiện ở đây, và tại sao lại cố ý nhắc đến vị biểu tiểu thư kia với nàng, nghe hắn hỏi vậy liền đáp: “Con người Vân Sinh tiểu thư rất tốt.”

Hạ Trạch thoáng ngẩn người, cúi đầu mỉm cười, nhưng lại không nói gì thêm nữa.

Thần Niên thấy lời nói của mình khiến hắn bật cười, trong lòng có chút kỳ lạ, bất giác quay đầu lại liếc nhìn Lục Kiêu đang ở bên cạnh, thấy khuôn mặt hắn cũng mờ mịt, xem ra cũng không biết tại sao Hạ Trạch bật cười. Không biết vì lý do gì, trong vô thức nàng không thích tên Hạ Trạch trước mặt này chút nào, bèn giả vờ như không nhìn thấy nụ cười của hắn, chỉ nói: “Hạ công tử, Thế tử gia không có ở đây, nếu như công tử tìm chàng thì nên đến chỗ khác đi.”

Nhưng Hạ Trạch lại nói: “Ừ, ta vừa từ chỗ của hắn tới đây.”

Thần Niên nghĩ ngợi một lúc thì đã hiểu ra hắn đây là đang đặc biệt tới tìm mình, thầm nghĩ lẽ nào hắn đã biết thân phận của nàng rồi, nên tới tìm để hỏi cho rõ chuyện trong trại Thanh Phong, hay là có ý dò la tung tích của nghĩa phụ? Nàng sinh lòng cảnh giác, cố ý nói: “Vậy Hạ công tử đang định đi đâu? Có khi nào lạc đường không, muốn ra khỏi phủ không thể đi từ bên này được đâu.”

Hạ Trạch dường như không nghe ra ý tiễn khách trong câu nói của Thần Niên, khẽ cười đáp: “Cô nương không cần lo lắng cho ta, trong phủ này sợ là ta còn quen thuộc hơn cả Tạ cô nương đấy.”

Trong lúc đang nói chuyện, thì tùy tùng vừa mới rời đi lấy thức ăn cho cá quay lại, Hạ Trạch nhận lấy rất tự nhiên đưa cho Thần Niên một ít, còn mình thì cúi người xuống cho đám cá hoạt bát dưới hồ ăn, đầu cùng không thèm quay lại nói: “Ta đã từng sống ở đây một thời gian rồi. Thanh Châu nghèo khó, trong thành cũng chẳng có mấy nhà có thể ở được, con người Dương Thành xưa nay quen thói keo kiệt, biết Thái Hưng bọn ta và Vân Tây thân thiết, nên bất kể người tới là của bên nào đều sắp xếp cho ở lại đây. Đã khá lâu rồi, Hi viên này đã trở thành nơi chuyên dụng của hai nhà bọn ta.”

Thần Niên ngắm những con cá đang tranh nhau thức ăn với vẻ vô cùng thích thú, không nhịn được cũng ném thức ăn đến miệng những con cá không chen lên phía trước được. Nàng đã từng luyện phi tiêu, nên thủ pháp cực kỳ chuẩn xác, một viên thức ăn cho cá ném đi, bất kể là xa hay gần đều không hề bị trượt.

Hạ Trạch ở bên cạnh nhìn hồi lâu, không khỏi nghiêng đầu nhìn Thần Niên thêm chút nữa, thấy khuôn mặt nàng tươi sáng nụ cười nhẹ nhàng trong trẻo, vẻ hạnh phúc thỏa mãn thoáng qua dường như gợi lên đôi chút quen thuộc. Hạ Trạch khựng lại hồi lâu, không nhịn được hỏi: “Tạ cô nương là người Thanh Châu à?”.

Thần Niên gật gật đầu, tự nhủ núi Thái Hành rất gần với Thanh Châu, nếu nói nàng là người Thanh Châu cũng không tính là sai.

Hạ Trạch lại hỏi dồn: “Nguyên quán cũng ở đây chứ?”.

Hắn truy hỏi cặn kẽ như vậy khiến Thần Niên vô cùng kinh ngạc, nàng cười mà như không cười nhìn hắn, không trả lời mà còn hỏi ngược lại: “Hạ công tử hỏi han tỉ mỉ như vậy, là muốn làm thân kết thông gia với ta sao?”.

Hạ Trạch cười cười, nhưng lại nói đầy ẩn ý: “Không phải đã kết thông gia rồi sao? Cần gì phải nói đến chuyện làm thân với không làm thân chứ.”

Lời vừa dứt, thì đột nhiên nghe thấy giọng Lục Kiêu nói: “Tạ Thần Niên, tình lang của cô đến tìm cô kìa.”

Thần Niên nghe vậy liền quay ra nhìn, quả nhiên thấy bóng Phong Quân Dương xuất hiện ở đằng xa, nàng không kìm được lộ ra vẻ vui mừng, Hạ Trạch cũng từ bên hồ đứng dậy, khóe miệng mang theo ý cười cổ quái, đứng yên đợi Phong Quân Dương đi tới.

Phong Quân Dương đi đến gần, trước tiên nhìn Thần Niên một lúc, rồi mới quay đầu lại giọng không nóng không lạnh nói với Hạ Trạch: “Huynh có vẻ thích thú nhỉ, đã một canh giờ rồi, mà huynh vẫn còn tâm trí ở đây vui vẻ cho cá ăn à.”

Hạ Trạch cười đáp: “Không phải sợ ảnh hưởng tới việc trị thương của huynh, nên mới ra đây giết thời gian sao.”

Thần Niên thấy hai người bọn họ sắp nói đến chính sự, bèn kéo Lục Kiêu định đi nơi khác, ai ngờ Phong Quân Dương ở bên đó lại đột nhiên quay đầu lại nói với nàng: “Thần Niên, váy của nàng ướt rồi kìa, quay về thay quần áo đi rồi hẵng đi chơi tiếp, đừng có để bị cảm lạnh đấy.”

Thần Niên cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy góc váy đã bị ướt một ít, nhớ lại vừa nãy đến gần bờ hồ quá nên không cẩn thận chạm xuống mặt nước trong hồ nên nàng cũng không nói nhiều nữa, chỉ gật gật đầu, men theo con đường cũ đi về phòng của Phong Quân Dương.

Đợi Thần Niên dẫn Lục Kiêu đi xa rồi, Phong Quân Dương mới quay người lại khuôn mặt lạnh lùng nhìn Hạ Trạch, hỏi: “Huynh có ý gì?”.

Hạ Trạch lại cười đáp: “Quân Dương à, huynh căng thẳng quá rồi đấy, bên cạnh nàng ta luôn có cái tên của gia tộc họ Tiên đi theo, ta có thể làm gì được nàng ta chứ?” Hắn dừng lại một thoáng, mang theo ý vị sâu xa đánh giá Phong Quân Dương, “Mới có một lát thôi, chẳng qua ta chỉ nói với nàng ta vài câu, thì huynh đã khẩn trương đuổi tới. Quân Dương, thế này không giống huynh chút nào.”

Phong Quân Dương nghe xong lại chỉ thản nhiên nhếch nhếch khóe miệng lên, hỏi ngược lại hắn: “Hai người huynh và ta, rốt cuộc là ai đang khẩn trương đây? Hả? Hạ Thập nhị. Bây giờ ta sẽ không lấy con gái Hạ gia huynh nữa đâu.”

“Cho dù bây giờ không lấy, nhưng sau này thì sao?” Hạ Trạch cũng thu lại ý cười trên mặt. hỏi Phong Quân Dương: “Huynh có thể vì nàng ta không lấy con gái của Hạ gia ta, không lấy bất kỳ một cô gái thuộc gia thế hiển hách nào không?”.

Phong Quân Dương là Thế tử gia cao quý của Vân Tây, sẽ phải kế thừa vương vị Vân Tây, người vợ mà hắn lấy sẽ là vương phi Vân Tây tương lai, cho dù không phải là Vân Sinh, cũng sẽ là cô gái của một gia đình môn phiệt khác, tuyệt đối không thể chỉ là một cô nương xuất thân từ hang ổ sơn phỉ của trại Thanh Phong được. Kỳ thực căn bản không cần Hạ Trạch nhắc nhở, trong lòng hắn đều hiểu rõ cả, hắn không thể cưới hỏi Thần Niên đàng hoàng, nên mới không từ thủ đoạn dụ dỗ nàng thất thân cho mình như vậy, chẳng qua cũng chỉ vì muốn giữ nàng bên cạnh hắn mà thôi.

Phong Quân Dương bất giác thấy hơi khó chịu, mím môi trầm mặc không nói gì.

Hạ Trạch thở dài một tiếng, quay người tiếp tục ném số thức ăn cho cá trong tay xuống hồ một cách có không mục đích, nhẹ giọng nói: “Quân Dương, huynh và ta kết bạn với nhau nhiều năm nay, ta khuyên huynh thêm một câu, nếu như huynh thật sự thích vẻ ngây thơ hồn nhiên của Tạ cô nương, thì chi bằng hãy để nàng ta đi. Đối với những người như chúng ta, hai chữ ái tình này thật quá xa xỉ, cho dù huynh có thể thích nàng cả đời, nhưng huynh có thể bảo vệ được nàng ấy cả đời không? Huynh còn không biết bên trong hậu viên của những môn phiệt quyền quý bẩn thỉu thế nào sao? Càng là những cô gái đáng yêu, một khi bước vào nơi đó cũng sẽ không còn đáng yêu nữa.”

Phong Quân Dương trầm giọng nói: “Ta sẽ không để nàng ấy bước vào hậu viện đâu, ta sẽ luôn mang nàng ấy theo bên cạnh mình.”

“Hả?” Hạ Trạch bất giác bật cười, lại hỏi: “Vậy thì gọi là gì? Vợ không phải vợ, thiếp chẳng phải thiếp, nô tỳ chẳng ra nô tỳ, nếu nàng ta sinh con thì sao? Cũng mang luôn theo bên cạnh huynh để nuôi nấng ư? Vậy huynh định đặt con trai dòng chính của vương phi ở đâu? Đích thứ không phân biệt được thì trong nhà không thể yên ổn, bài học của họ Tiết ở Ký Châu vẫn còn sờ sờ trước mắt kia, Quân Dương, huynh vẫn chưa nhìn đủ à?”.

“Hạ Trạch!” Sắc mặt Phong Quân Dương trầm tĩnh như mặt nước, giọng nói lạnh lùng cắt ngang lời Hạ Trạch, “Việc này huynh quan tâm nhiều quá rồi đấy.”

Thấy hắn nổi giận, Hạ Trạch bèn cười cười thỏa hiệp, nói: “Được, được, được, ta không quản nữa là được chứ gì. Dù sao mấy ngày nữa Vân Sinh cũng sẽ tới, đến lúc đó người đau đầu cũng chẳng phải là ta!”.

Phong Quân Dương nghe vậy không khỏi cau mày, “Hiện giờ Thanh Châu hỗn loạn như vậy, muội ấy còn định tới đây làm gì?”.

Hạ Trạch tung nốt số thức ăn cho cá trong tay xuống hồ, phủi hết những mảnh vụn, nói bằng vẻ vô cùng bất lực: “Con bé lo lắng cho huynh. Huống hồ tính khí con bé, đâu phải huynh không biết, nó nói nhất định muốn đến, thì ai có thể ngăn được?”.

Bên cạnh hồ cá không có ai khác, phía trước là tên hầu đi theo Hạ Trạch đứng ở phía xa xa đầu con đường nhỏ, cả lão Kiều vẫn luôn kè kè đi theo Phong Quân Dương không rời cũng không đi theo cùng, mà chỉ yên lặng đứng chờ ở bên cạnh cây cầu đá. Hạ Trạch liếc nhìn Phong Quân Dương, nói: “Ta sẽ dẫn binh rời khỏi Thanh Châu, Vân Sinh ở đây chỉ đành nhờ huynh chăm sóc nhiều hơn thôi.”

Phong Quân Dương khoanh tay đứng bên bờ hồ, thản nhiên nói: “Vân Sinh là biểu muội của ta, không phiền huynh nói thì ta cũng sẽ chăm sóc cho muội ấy.”

Hạ Trạch nghe vậy cười cười, nói: “Huynh nhớ được vậy là tốt rồi.”

Phong Quân Dương liếc nhìn hắn, đột nhiên đổi đề tài, hỏi: “Huynh định đi Nghi Bình.”

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »