Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1 Chương 18: Bị địch khống chế.

❊ ❊ ❊

Lưỡi dao lạnh lẽo dính chặt lên yết hầu, đã cứa rách da thịt rồi, cả người Dương Quý toát mồ hôi lạnh, nhưng một chữ cũng không dám kêu, chỉ hướng ánh mắt cầu cứu về phía Phong Quân Dương.

Phong Quân Dương nở nụ cười thản nhiên, ngồi xuống đối diện bên chiếc bàn vuông, nói: “Không giấu gì Tạ cô nương, bàn rượu này đúng là Dương quản gia chuẩn bị cho tại hạ. Nhưng những gì vừa nãy tại hạ nói cũng không thể coi là nói dối được, tại hạ tới đây đúng là vì muốn hỏi về tung tích của người ngày hôm đó đã xông vào cửa khẩu. Mục đích của cô và ta đã giống nhau như vậy rồi, sao không cùng ngồi xuống nghe thử xem Dương quản gia sẽ nói gì?”.

Thần Niên nghi ngờ nhìn hắn, nhưng lại không hề di chuyển vị trí.

“Tạ cô nương đã có ý muốn đứng nghe, thế thì cũng đành vậy.” Phong Quân Dương cười cười, xoay sang nhìn Dương Quý, hỏi: “Dương quản gia, người hôm đó xông vào cửa khẩu thật sự không ở Thanh Châu sao?”.

Dương Quý muốn lắc đầu, nhưng hễ cử động thì lại nhớ tới trên cổ vẫn còn có một lưỡi đao, nên lại vội vàng dừng lại, dùng lực nâng cằm lên trả lời: “Bẩm Thế tử gia, người đó sau khi xông vào cửa khẩu đèo Phi Long chưa từng tiến vào thành Thanh Châu, mà tiến về phía Bắc vượt qua sông Tử Nha, tướng quân của tiểu nhân đã phái người truy kích, nhưng lại để hắn ta chạy thoát.”

Thần Niên bất giác thấy hơi ngạc nhiên, nói thầm trong bụng từ trước tới nay nghĩa phụ là người lời nói và hành động rất cứng nhắc, đã nói rằng muốn tới Thanh Châu, thì nhất định sẽ phải tới được đó, sao giờ lại chuyển sang hướng Bắc?

Phong Quân Dương lặng lẽ quét ánh mắt nhìn Thần Niên đang trầm mặc không nói câu nào, lại hỏi tiếp: “Tướng quân của ngươi có biết gì về lai lịch của người này không?”.

Dương Quý chần chừ một lát, rồi đáp: “Ban đầu thì không biết, nhưng về sau trong nội bộ trại Thanh Phong có đưa tin tới, nói rằng người này từng là người của trại Thanh Phong, họ Mục, bình thường không quản lý sự vụ gì trong trại cả, nhưng vì võ công cao cường, nên người trong trại Thanh Phong đều gọi ông ta là Mục Tứ gia, địa vị chỉ đứng dưới ba vị đương gia thôi.”

Phong Quân Dương chậm rãi gật đầu, hỏi Thần Niên: “Tạ cô nương, cô có còn gì muốn hỏi nữa không?”.

Thần Niên cũng không khách khí với hắn, thoáng cân nhắc một lượt rồi hỏi Dương Quý: “Là ai trong trại Thanh Phong đã đưa tin đến cho các ông?”.

Khuôn mặt Dương Quý lúc này rất lúng túng, nhìn về phía Phong Quân Dương rồi trả lời: “Thế tử gia, tiểu nhân quả tình không biết. Tiểu nhân chỉ thay Dương tướng quân quản lý những việc lặt vặt trong phủ thôi, đúng là có một vài việc trong quân có giao cho tiểu nhân làm, nhưng đa phần đó đều là những việc nhỏ không quan trọng, còn những vấn đề cơ mật thì không bao giờ đến lượt tiểu nhân được biết đâu.”

Phong Quân Dương cười khẽ, nói: “Lời của Dương quản gia ta tin, nhưng sợ là vị Tạ cô nương ấy thì không.”

Dương Quý nghe vậy liền chắp tay hướng về phía Thần Niên, trầm giọng nói: “Vị nữ hiệp này, tất cả những gì Dương mỗ biết đều đã nói ra cả rồi, dù các hạ có giết chết Dương mỗ, Dương mỗ cũng chẳng còn gì để nói nữa cả.”

Tâm tư Thần Niên xoay chuyển rất nhanh, thầm nhủ nếu cứ ở đây hỏi Dương Quý cũng chẳng thu được gì, tiếp theo phải nghĩ cách thoát khỏi tay của Phong Quân Dương đã. Con mắt của nàng đảo một vòng, hỏi Phong Quân Dương: “Ta cũng đã hỏi xong rồi, không biết Thế tử gia còn có gì muốn hỏi người này nữa không?”.

Phong Quân Dương mỉm cười nhìn nàng, lắc lắc đầu, “Tại hạ cũng không còn gì muốn hỏi nữa cả.”

Thần Niên đột nhiên nhoẻn miệng cười, nói: “Vậy thì tốt, đã thế, ta sẽ thay Thế tử gia giết ông ta diệt khẩu.”

Nàng vừa nói xong, Dương Quý lập tức cuống quýt hét lên: “Không được!”.

Thần Niên cũng không để ý gì tới ông ta, chỉ theo dõi phản ứng của Phong Quân Dương.

Phong Quân Dương cười cười, bình thản nói: “Đúng là nên diệt khẩu thật, không chỉ có ông ta, mà còn cả hai người ở phía ngoài bức tường kia nữa.” nói xong liền khẽ vỗ tay về hướng ngoài cửa sổ, chỉ một lát sau, hai người Diệp Tiểu Thất và Khâu Tam tay bị trói quặt ra đằng sau được Trịnh Luân đẩy từ bên ngoài vào phòng.

Thần Niên nhìn thấy bộ dạng tơi tả của hai người bọn họ, liền cảm thấy vô cùng chán nản. Vốn dĩ nàng muốn dùng Dương Quý để uy hiếp Phong Quân Dương, ai ngờ cả hai người bên mình lại rơi vào trong tay của đối thủ. Tên Khâu Tam này không thân thiết với nàng lắm, cho qua được thì cứ cho qua, nhưng Diệp Tiểu Thất lại là người bạn lớn lên từ nhỏ với nàng, tình cảm tựa anh em một nhà, bảo nàng làm sao có thể không màng đến tính mạng của hắn được đây.

Phong Quân Dương chỉ khẽ khoát khoát tay, Trịnh Luân liền gỡ chiếc giẻ bịt mồm của Khâu Tam ra, đẩy hắn ta lên trước. Khâu Tam nhất thời liền quỳ sụp xuống dưới đất, khóc lóc nước mắt nước mũi giàn dụa: “Cầu xin mấy vị đại gia tha cho cái mạng quèn của tiểu nhân! Tiểu nhân cũng là bị ép buộc đến đây trông chừng cho bọn họ, chứ không phải cùng một nhóm với bọn họ đâu! Mấy đời nhà tiểu nhân đều sống ở thành Thanh Châu, vẫn luôn là một người dân biết tuân thủ luật pháp mà!”.

Thần Niên nghe xong tức đến đen sì cả mặt mũi, quay đầu lạnh lùng nói với Phong Quân Dương: “Ngươi giết hắn ta diệt khẩu luôn đi.”

Nhưng Phong Quân Dương lại nhướng mày cười khẽ, xoay người hỏi Khâu Tam: “Ngươi thật sự không cùng một nhóm với hai người bọn họ hả?”.

Khâu Tam nghe xong vội vàng đưa tay chỉ lên trời thề: “Thật sự không phải mà, mấy ngày trước tiểu nhân mới gặp phải hai người bọn họ, không những bị bọn họ cướp sạch tiền bạc, mà còn bị đánh cho mấy trận bầm dập cả người, hoàn toàn là bị ép buộc!”.

“À, ra là vậy.” Phong Quân Dương chậm rãi gật đầu, mỉm cười liếc mắt nhìn Thần Niên, rồi lại hỏi Khâu Tam: “Nàng ta đã từng cướp tiền của ngươi đúng không?”.

Khâu Tam gật đầu lia lịa, lại vừa quỳ vừa dùng đầu gối lết đến trước mặt Phong Quân Dương, ngẩng mặt lên cho hắn nhìn, “Là đánh thật đấy ạ, ngài nhìn thử xem, những vết bầm tím trên mặt tiểu nhân giờ vẫn chưa tan đây này!”.

Phong Quân Dương cũng cẩn thận nhìn khuôn mặt của hắn, cố nhịn để không phì cười: “Nàng ta cướp của ngươi bao nhiêu tiền?”.

Trước sau tổng cộng là hơn hai mươi lượng bạc!” vẻ mặt Khâu Tam vô cùng đau khổ.

Phong Quân Dương quay đầu lại nhìn Thần Niên, hỏi một cách rất nghiêm túc: “Tình trạng kinh tế của Tạ cô nương lại túng thiếu đến độ như thế sao?”.

Khuôn mặt xinh đẹp của Thần Niên vì tức giận mà đen sì, cũng không thèm trả lời Phong Quân Dương, chỉ nắm chặt nửa thanh đao bằng thép trong tay, lạnh giọng nói: “Đừng nói những lời vô nghĩa nữa, nói đi, ngươi muốn thế nào?”.

Lời còn chưa nói xong, đã lại nhìn thấy Khâu Tam hai tay trước giờ vẫn bị trói quặt ra đằng sau không biết từ bao giờ đã tháo được dây trói, đột nhiên rút từ ủng của mình ra một thanh chùy thủ sáng loáng, phi thẳng về phía bụng của Phong Quân Dương. Trong lòng Thần Niên kinh sợ, thầm kêu lên hỏng rồi, quả nhiên ngay cả động tác của Phong Quân Dương còn chưa kịp nhìn rõ, đã thấy cả người Khâu Tam bay ngược về phía sau.

Thần Niên nhất thời không nhẫn tâm, nên không dám quay lại nhìn, chỉ nghe thấy một tiếng “ầm” cực lớn vang lên, sau đó Khâu Tam vốn dĩ đang kêu la thảm thiết giờ im bặt, lại qua thêm một lúc nữa, mới phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng. Thần Niên quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Trịnh Luân không biết từ lúc nào đã đứng ngay bên cạnh Khâu Tam, lưỡi đao trong tay đang chĩa về phía ngực của hắn.

Máu rỉ ra từ khóe miệng của Khâu Tam, hắn xoay mặt về phía Thần Niên, gắng gượng nói: “Đại hiệp, tiểu nhân quả thật là cố hết sức rồi, tiểu nhân đi trước một bước vậy.” Nói xong mắt tròng mắt liền trợn trắng lên rồi chết ngất đi.

Trong lòng Thần Niên như bị một sơi dây siết chặt, kêu lên thất thanh: “Khâu Tam!”.

Phong Quân Dương ở phía đối diện lại hừ lạnh một tiếng, dặn dò Trịnh Luân: “Người này đã không còn sống nữa, ngươi bồi thêm cho hắn ta một đao đi, coi như làm chuyện tốt tiễn hắn ta lên đường, cũng để hắn ta ít phải chịu khổ sở.”

Trịnh Luân trầm giọng tuân lệnh, nhấc lưỡi đao lên định đâm xuống, thì bất ngờ tên Khâu Tam kia lại đột nhiên mở mắt ra, hai tay che trước ngực, liên tục cầu xin tha mạng: “Đại gia, đại gia, tiểu nhân vẫn còn sống, vẫn còn sống mà, không cần phiền đại gia vất vả tiễn tiểu nhân đâu, đại gia tha mạng, tha mang!”.

Trịnh Luân quay đầu nhìn về phía Phong Quân Dương, chờ mệnh lệnh tiếp theo của hắn. Nhưng Phong Quân Dương lại hỏi Thần Niên: “Tạ cô nương, cô nói nên làm thế nào đây?”

❊ ❊ ❊

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »