Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8575 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được.

❊ ❊ ❊

Thần Niên ở chỗ đó nhất thời cứng đờ người, trong lúc tâm trí đang hoảng loạn cực độ thì bàn tay được một người nào đó nhẹ nhàng nắm chặt lấy, nàng có chút đờ đần quay đầu sang nhìn, thấy khóe miệng Phong Quân Dương cong lên cười khẽ khàng với mình, trong lòng Thần Niên càng cảm thấy đau đớn xót xa không thể chịu được, phút chốc nước mắt liền rơi xuống, nhưng lại không muốn bị người khác nhìn thấy, vội vàng cúi thấp đầu giấu đi, nhanh chóng lau khô khóe mắt.

Lão Kiều đứng ở bên cạnh nghe thấy những lời của sư huynh nhà mình cũng ngây người, lại hỏi Triều Dương Tử: “Sư huynh, có thể nghĩ ra cách gì cứu được Thế tử gia không?”.

Triều Dương Tử lắc đầu: “Không cứu được, không cứu được, nhiều nhất ta cũng chỉ kê cho cậu ta mấy đơn thuốc điều dưỡng, Vân Tây của cậu ta không thiếu tiền bạc, thừa sức dùng những loại thuốc tốt để chăm sóc, có lẽ vẫn có thể sống khá thoải mái trong ba năm.

Phong Quân Dương nghe xong những lời này, cười nói với Triều Dương Tử: “Sinh lão bệnh tử vốn là chuyện thường thấy của đời người, cũng chẳng có gì hay để nói cả. Đạo trưởng có thể cứu được thì cứu, không cứu được thì hãy cứ để thuận theo tự nhiên là tốt nhất.”

Triều Dương Tử không khỏi liếc nhìn Phong Quân Dương thêm hồi lâu, nói: “Người quyền quý có thể nhìn thoáng được giống như cậu, cũng không nhiều đâu.”

Phong Quân Dương cười cười, kéo tay Thần Niên đứng dậy, nói: “Đạo trưởng vì ta mà bôn ba ngàn dặm đến đây, trong lòng ta vô cùng áy náy. Nghe nói đạo trưởng thích luyện chế đan dược, trong vương phủ của ta có không ít dược liệu quý hiếm đã có lâu năm tuổi, đợi lát nữa sẽ bảo người tới tặng cho đạo trưởng, cũng coi như món quà cảm ơn của ta.”

“Vậy xin đa tạ Thế tử.” Triều Dương Tử không chút khách khí gật gật đầu, dừng lại một lúc lại bổ sung thêm: “Nhưng ta tới đây cũng không hoàn toàn là vì vết thương của cậu, ta muốn tới núi Thái Hành hái thuốc, tiện đường tới xem bệnh cho cậu thôi.”

Phong Quân Dương cười khẽ, cũng không so đo những chuyện này với ông ta nữa, chỉ kéo Thần Niên vẫn đang có chút ngây ngẩn ra khỏi cửa, để lại hai huynh đệ Triều Dương Tử và lão Kiều ôn lại chuyện xưa. Ra khỏi cửa chưa được bao xa, Phong Quân Dương đang đang muốn gỡ mối tâm tư rối ren của Thần Niên, thì nàng đột nhiên giãy ra khỏi tay hắn, xoay người lại xông thằng vào chỗ ở của lão Kiều.

Triều Dương Tử thấy nàng lại quay lại, cau mày hỏi: “Sao ngươi lại quay lại.”

Thần Niên đi thẳng tới trước mặt ông ta, nhìn chằm chằm hỏi: “Vết thương của hắn thật sự không có cách nào chữa khỏi sao?”.

Triều Dương Tử lạnh lùng đáp: “Không có cách nào hết.”

Thần Niên lại hỏi: “Ngài cũng không có cách ư? Mọi người không phải đều nói ngài có khả năng cải tử hoàn sinh xương khô thành người có da có thịt sao? Tại sao lại không cứu được hắn?”.

Triều Dương Tử nghe vậy cười lạnh hì hì, đáp: “Sở dĩ ta có thể cứu được người chết, đó là vì người đó căn bản chưa chết. Ta không có cách chữa cho hắn đấy, thì sao nào? Ngươi cũng định lấy tính mạng ra uy hiếp, hay muốn dùng quyền thế để ép buộc ta nào?”.

Thần Niên đứng ngẩn người một lúc lâu, chậm chạp lắc đầu, nói: “Người hại hắn là ta, người nợ hắn cũng là ta, có liên quan gì đến đạo trưởng đâu? Nếu đạo trưởng có thể cứu được hắn, ta đương nhiên cảm kích vô cùng, nếu không cứu được hắn, cũng không phải là trách nhiệm của đạo trưởng. Ta trở lại hỏi đạo trưởng thêm lần nữa, chẳng qua là vì trong lòng không chấp nhận được sự thật mà thôi.”

Những lời của nàng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Triều Dương Tử, từ lúc ông ta hành nghề y tới này, đã từng nhìn thấy không ít những người vì bạn bè người thân mắc bệnh nặng không thể chữa khỏi mà nổi giận với thầy thuốc, thậm chí còn có người lấy tính mạng ra uy hiếp ông ta, dường như không cứu được người thì hoàn toàn là trách nhiệm của ông ta. Giờ nhìn thấy một tiểu cô nương như nàng lại có thể nói ra những lời sáng suốt như vậy, Triều Dương Tử thấy vô cùng ngạc nhiên, bất giác nhìn Thần Niên lâu hơn, nói: “Bất kể là ngươi muốn hay không, thì đó cũng là sự thật, không ai thay đổi được. Tiểu cô nương, ta thấy con người ngươi cũng không tồi nên cũng khuyên ngươi một câu, chớ có gả cho vị Thế tử gia ấy, tránh phải……”

“Sư huynh!” Lão Kiều nội lực thâm hậu hơn người thường rất nhiều, ông ta đã nghe ra Phong Quân Dương đang ở ngoài cửa, hoảng sợ vội vàng lên tiếng cắt ngang lời của Triều Dương Tử. Ai ngờ Triều Dương Tử tức giận liếc ông ta một cái, nhưng vẫn không nhanh không chậm nói nốt, “…… cũng tránh phải sau này sớm trở thành quả phụ.”

Hai chữ “quả phụ” này dọa khiến hốc mắt Thần Niên đỏ ửng, nàng rũ đầu xuống im lặng hồi lâu, nhưng lại trả lời kiên quyết: “Chúng ta đã nói sẽ phải thành thân, lẽ nào có thể tùy tiện thay đổi như thế. Hắn sống, thì ta sẽ sống cùng với hắn, ngày sau nếu hắn chết rồi, thì ta sẽ trông mộ cho hắn.”

Nàng nói xong liền cúi mình chào Triều Dương Tử và lão Kiều, xoay người đi ra cửa. Vừa ra đến bên ngoài, thì nhìn thấy Phong Quân Dương đang đứng dưới hành lang tủm tỉm cười, thấy nàng bước ra cũng không nói gì, chỉ bước tới nắm lấy tay nàng lặng lẽ đưa nàng về.

Hai người cùng nhau bước vào thư phòng, Phong Quân dương đi tới bên thư án cúi đầu cẩn thận nhìn những chữ nàng đã luyện trước đó, rồi quay người lại cười nói với nàng: “Đầu óc nàng rõ ràng dùng rất tốt, sao lại không có nổi chút tư chất đọc sách nào thế? Ta ở đây dạy nàng được hơn một tháng rồi, viết không đẹp thì thôi cũng đành, nhưng ngay cả chữ cũng có thể viết sai được, thì đúng là không nói nổi, ta không khỏi thấy xấu hổ thay cho nàng.”

Trong lòng Thần Niên chua xót không chịu được, nhưng trên mặt vẫn cố gắng giả bộ vui vẻ, thấy hắn chê cười mình bèn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Nghĩa phụ ta nói biết nhiều chữ cũng chẳng có tác dụng gì, có thể nhận biết được tên mình đừng để người khác tùy tiện mang đi bán là đủ rồi. Mẫu thân ta trước đây một lòng muốn làm tài nữ, nhưng đến thởi điểm liên quan đến sống chết thì đống thơ văn học được một câu cũng chẳng được tích sự gì, còn không bằng biết một chút võ công có thể tự bảo vệ tốt được cho mình.”

Đây là lần đầu tiên Phong Quân Dương nghe Thần Niên nhắc đến mẫu thân, lập tức không kìm được hỏi: “Thần Niên, mẫu thân của nàng là người thế nào? Ta chỉ nghe nàng nói mẫu thân nàng mất sớm, vậy còn phụ thân nàng thì sao? Tại sao chưa từng nghe nàng nhắc đến ông ấy?”.

Thần Niên nghe xong lắc đầu, đáp: “Ta cũng chẳng biết phụ thân của mình là ai nữa, nghĩa phụ cũng không chịu nói về ông ấy cho ta nghe. Lúc còn nhỏ, nếu ta hỏi đến chuyện của mẫu thân, thì nghĩa phụ còn có thể nói với ta dăm ba câu, nhưng nếu như ta hỏi về phụ thân, thì ông sẽ không thèm để ý tới ta mấy ngày liền.”

Phong Quân Dương không khỏi cảm thấy kỳ lạ: “Tại sao lại thế nhỉ?”.

Thần Niên trầm mặc hồi lâu, ảm đạm nói: “Là vì mẫu thân ta bị phụ thân ta hại chết. Nghĩa phụ nói phụ thân ta là kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, căn không xứng làm chồng của mẫu thân. Nghĩa phụ còn nói cả đời này điều ông hối hận nhất chính là không ngăn cản mẫu thân gả cho người đàn ông đó, không thể mang bà ấy còn sống rời khỏi chiếc lồng giam ấy.”

Lần đó là sinh nhật thứ mười hai của nàng, nàng cố ý chuốc say Mục Triển Việt rồi hỏi chuyện về cha đẻ mình. Mục Triển Việt mới phá lệ kể những chuyện đó ra. Đó cũng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Mục Triển Việt rơi lệ, ông ôm lấy vò rượu khóc hu hu, miệng còn lẩm bẩm những gì đó nàng nghe không hiểu.

Thần Niên lúc đó bị dọa cho đờ người, những lời Mục Triển Việt nói ra càng khiến nàng không dám tin, bất luận nàng có hỏi như thế nào, ông đều không chịu nói tiếp nữa. Ngày hôm sau Mục Triển Việt tỉnh rượu, việc làm đầu tiên chính là dùng gậy trúc đánh cho nàng một trận nhớ đời, sau đó gần nửa năm liền không thèm quan tâm tới nàng nữa.

Từ đó về sau, nàng cũng không dám hỏi ông những chuyện liên quan đến cha mẹ mình nữa.

Phong Quân Dương ngàn vạn lần không ngờ Thần Niên lại có thân thế như vậy, nhất thời cũng yên lặng không nói gì, chỉ đi tới bên cạnh nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng mình. Không biết Thần Niên đang sầu thảm vì cảm hoài cho thân thế của bản thân, hay vì thương thế của Phong Quân Dương, cuối cùng không nhịn được vùi mình vào lòng hắn bật khóc hu hu.

Khóc một lúc lâu như vậy, nhưng Phong Quân Dương còn chưa lên tiếng an ủi nàng, bản thân Thần Niên đã lại cảm thấy có chút ngại ngùng, giọng nói ồm ồm nghèn nghẹt vang lên từ trong lòng hắn: “Đều tại chàng hết, toàn khiến ta phải khóc, thực ra trước đây ta rất ít rất ít khi khóc, nghĩa phụ ta nói, khóc lóc vô ích, chỉ có người không có bản lĩnh mới khóc thôi.”

Phong Quân Dương khẽ cười vỗ vỗ lên lưng nàng, nói: “Được rồi, đều tại ta. Giờ ta bảo người vào rửa mặt cho nàng được không? Nếu không ngày mai mắt sẽ sưng đỏ lên đấy.”

Tuy rằng Thần Niên và hắn đã cùng sống chung một thời gian, nhưng đến tận lúc này Thần Niên vẫn không quen bị đám thị nữ vây xung quanh hầu hạ, nghe vậy vội nói: “Không cần, không cần, tự ta ra ngoài rửa là được rồi.”

Nàng tự mình đi tới bên giếng vốc nước lạnh lên mắt, nhưng ngay cả như vậy, sang ngày thứ hai mắt vẫn cứ sưng đỏ lên. Phong Quân Dương trông thấy vậy, nâng cằm của nàng lên cẩn thận quan sát trái phải một lượt, cười trêu: “Sưng như vậy cũng không tồi đâu, tự nhiên lại mang theo một loại phong tình khác hẳn.”

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »