“Ngươi bị giam tại đó ư?”
Tuyết Lộc Giác Nguyên rơi lớn hơn, cũng lạnh hơn tuyết Trần quốc.
Hơn thế nữa, Lộc Giác Nguyên ngập trong tuyết tối tăm, mờ mịt, càng khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác âm u, ngột ngạt.
Từ Hàn đứng trên mặt tuyết. Tuyết từ chân trời rơi xuống, đến đỉnh đầu gã thì như gặp một bức bình phong vô hình, tách ra hai bên, bay lả tả khắp bốn phía.
Từ Hàn đưa tay chỉ tòa núi cao bị bao phủ bởi sắc đen đằng xa, hỏi Huyền Nhi trên vai.
“Meo meo?” Huyền Nhi trợn tròn mắt nhìn ngọn núi kia, phát ra tiếng kêu khẽ đầy khó hiểu.
Trong đống tuyết, Ngao Ô đang chạy nhảy bỗng ngẩng đầu nhìn Huyền Nhi, miệng chó đầy nước đọng. Nó định tát vui mừng rồi chạy về phía Huyền Nhi.
XUYỆT!
Một âm thanh phá không truyền đến, một quả cầu tuyết tức thì đập vào đầu Ngao Ô. Thân thể nó lảo đảo, lập tức dùng động tác "chó hoang vồ mồi" cực kỳ chuẩn xác, ngã bổ nhào vào đống tuyết.
“Chí... chí chí!” Bên cạnh truyền đến tiếng cười, A Hoàng đang cầm một quả cầu tuyết khác, nhe răng cười lớn ở cách đó không xa.
Tựa hồ việc trêu chọc Ngao Ô đã trở thành thú vui lớn nhất của vị Yêu Vương đại nhân một thời này.
“Đi thôi.” Từ Hàn bất đắc dĩ lắc đầu. Chuyện này gã trách cũng chẳng trách. Thấy gã muốn quay người rời đi, A Hoàng cùng Ngao Ô đành tạm thời gác lại ân oán trong tay, tức thì bước nhanh đuổi kịp bước chân Từ Hàn, cùng nhau rời đi.
“Ngọn núi kia ẩn chứa rất nhiều bí mật.”
“Meo meo?”
“Cũng đã có rất nhiều người vô tội bỏ mạng.”
“Meo meo?”
“Lát nữa trở về, chúng ta cùng đi tìm hiểu rốt cuộc, được không?”
“Meow!”
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, che lấp dấu chân đoàn người. Chỉ có những lời đối thoại khó hiểu của một người, một mèo vẫn văng vẳng trong băng thiên tuyết địa.
...
“Ai. Tháng mười tuyết lạnh thế này, không rượu ngon, lại chẳng có bạn tri âm, thật vô vị.” Sở Cừu Ly ngồi trong biệt viện, xoay xoay chén rượu trong tay, nhìn tuyết rơi lả tả ngoài cửa sổ, chán nản lẩm bẩm.
Phụ tử họ Lý dẫn hai vạn Mục Gia Quân cùng hợp nhất với mười vạn Hổ Báo Kỵ của Trần Huyền Cơ, trùng trùng điệp điệp xuất quân hướng biên quan Trường Vũ Quan, chuẩn bị đoạt lại đất đai đã mất. Ninh Trúc Mang và Tống Nguyệt Minh cũng chẳng biết đi đâu. Đoàn người từng hùng hậu theo chân Trần quốc giờ tan rã, Sở Cừu Ly không còn bạn rượu. Đối với kẻ mê rượu như mạng gã, hiển nhiên không tránh khỏi buồn bực, chán nản.
Sắc trời dần tối, Tô Mộ An chỉnh tề y phục, cầm đao từ trong phòng bước ra.
Sở Cừu Ly đang lo không người bầu bạn, nhãn cầu đảo một vòng, vội gọi Tô Mộ An lại: “Nào, Tiểu Mộ An, cùng ta uống vài chén.”
Tô Mộ An đã bước một chân ra khỏi cửa phòng, dừng lại, nghiêng đầu liếc Sở Cừu Ly rồi nói: “Ta không biết uống rượu.”
“Ai! Nam nhi đại trượng phu, nào có đạo lý không biết uống rượu?” Sở Cừu Ly hiển nhiên không chịu buông tha Tô Mộ An, cầm chén rượu ung dung bước đến trước mặt gã.
Tô Mộ An im lặng một trận, chần chừ đứng nguyên tại chỗ.
Sở Cừu Ly thấy thế liền biết có hy vọng, vội vàng lại nói: “Ngươi xem, trong sách này có đao khách nào mà chẳng ăn thịt lớn, uống rượu mạnh?”
“Thật vậy sao?” Tô Mộ An nhíu mày, vô cùng nghiêm túc suy tư về những câu chuyện gã từng gặp trong sách.
“Đương nhiên!” Sở Cừu Ly “rèn sắt khi còn nóng”, đưa chén rượu trong tay đến trước mặt Tô Mộ An, sau đó khích lệ tiểu gia hỏa bằng ánh mắt đầy tinh thần.
Tô Mộ An chần chờ hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi sự niềm nở của Sở Cừu Ly, liền nói: “Vậy… chỉ uống một ly thôi nhé?”
Sở Cừu Ly hiểu rõ đạo lý “vạn sự khởi đầu nan”, hiển nhiên không phản đối, liên tục gật đầu.
Vì vậy, một khắc đồng hồ sau, Tô Mộ An sắc mặt ửng hồng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, gã liên tục khoát tay về phía Sở Cừu Ly, nói: “Sở đại thúc, không thể uống thêm nữa.”
“Nam nhân nào có đạo lý không thể uống nữa? Huynh đệ ta hôm nay không say không về!” Sở Cừu Ly lớn tiếng la hét, lại lần nữa nâng chén về phía Tô Mộ An.
Tô Mộ An chống đỡ không được, chỉ đành nói: “Ta còn phải đi dạy Thập Cửu đao pháp, thật sự không thể uống thêm nữa.”
Nghe lời này, Sở Cừu Ly lập tức nở nụ cười chế giễu trên mặt. Gã nháy mắt với Tô Mộ An, nói: “À, thì ra là muốn đi gặp Tiểu Thập Cửu à, trách không được hôm nay ăn mặc lại tươm tất thế.”
Tô Mộ An nghe vậy, sắc mặt lập tức đỏ bừng, gã liên tục khoát tay nói: “Sở đại thúc, không phải như người nghĩ đâu, ta chỉ phải đi dạy nàng đao pháp.”
“Biết rồi, biết rồi.” Sở Cừu Ly nhưng căn bản không nghe Tô Mộ An giải thích, gã lấy thái độ của một người từng trải nói: “Năm đó ta với sư muội ta cũng như vậy, hai nhỏ vô tư, thanh mai trúc mã.”
“Nhớ năm ấy bên thác nước cạnh mầm cây, ta bị phạt, nàng lén lút đưa cơm cho ta. Hơi nước dưới thác vờn quanh, nàng mặc một thân thanh y, thanh tú động lòng người từ trong hơi nước bước tới, cầm hộp cơm, mang theo nụ cười yếu ớt. Cảnh ấy, quả thật là tiên nữ hạ phàm...”
Sắc mặt Tô Mộ An càng hồng hào, muốn nói nhưng lại chẳng biết làm sao ăn nói vụng về, căn bản không phải đối thủ của Sở Cừu Ly. Gã chỉ nghe Sở Cừu Ly giảng thuật đủ loại chuyện năm xưa, chính mình chẳng thể chen vào nửa câu.
Đúng lúc Tô Mộ An tình thế khó xử đến cực điểm, gã lại phát hiện vẻ mặt Sở Cừu Ly trở nên hướng về quá khứ, tựa hồ sớm đã không còn bận tâm bên cạnh mình liệu có ai nữa hay không. Lòng Tô Mộ An khẽ động, lập tức dò xét bước chân về phía ngoài cửa phòng.
“Ta còn nhớ rõ năm đó, ta mười hai tuổi, nàng cũng mười hai tuổi. Ta lén lút dẫn nàng xuống núi chơi, bị sư phụ phát hiện bèn trách phạt, bắt hai đứa quỳ gối ngoài tông môn. Đột nhiên trời đổ mưa, ta dùng quần áo che mưa cho nàng, nàng liền nhẹ nhàng tựa vào lòng ta...”
Sở Cừu Ly vẫn còn lải nhải, Tô Mộ An thấy vậy liền biết cơ hội hiếm có, vội vàng cất chân chạy như làn khói ra ngoài.
“Còn nữa, còn nữa!”
“Năm đó ta mười sáu tuổi, nàng cũng mười sáu tuổi.” Sở Cừu Ly thì thầm. Gã vừa quay đầu nhìn về phía Tô Mộ An, mới phát hiện tên kia đã sớm không thấy bóng. Sở Cừu Ly mắt say lờ đờ hơi sững sờ, lập tức cười khổ, những lời đến khóe miệng cuối cùng đành nuốt trở vào.
Gã một mình bưng chén rượu lên, nói: “Tuổi trẻ thật tốt a.”
Nói xong liền ngửa đầu, uống cạn chén rượu.
...
“Mộ An đáng chết! Mộ An thối tha!”
Trong một biệt viện khác của phủ Tần Vương, Tiểu Thập Cửu với hai gò má đông lạnh đến đỏ ửng đang ngồi xổm dưới mái hiên, nhìn bông tuyết không ngừng bay lả tả trên trời, miệng lẩm bẩm: “Đã hẹn giờ Mão phải đợi ta ở đây, vậy mà giờ đã Mão canh ba cũng chẳng thấy bóng người!”
“Trách không được nói nam nhân đều chẳng có ai tốt, toàn là đồ dối trá!”
Nói rồi, Tiểu Thập Cửu dường như để trút hết nỗi bất mãn trong lòng, nàng vốc một nắm đá trên đất, hung hăng ném xuống đất tuyết, hiển nhiên là đã coi đống tuyết trước mặt như một “gã nam nhân thối tha” nào đó trong lòng nàng.
“Thập Cửu!” Đúng lúc này, phía sau nàng truyền đến một thanh âm thanh tịnh.
Sắc mặt Thập Cửu vui vẻ, vội vàng đứng dậy, quay đầu nhìn lại, đúng là Tô Mộ An đang chạy chậm vội vã đến nơi.
Nét vui mừng trên mặt Thập Cửu mắt thấy muốn nở rộ, nhưng rất nhanh tiểu gia hỏa như nghĩ tới điều gì, lại mạnh mẽ đè nén niềm vui ấy xuống. Nàng nhíu mày, bĩu môi, về phía Tô Mộ An vừa chạy đến trước mặt liền hừ lạnh một tiếng.
“Hừ!” Tiếng hừ lạnh vừa dứt, Thập Cửu liền ngẩng đầu xoay người đi.
Diễn xuất như vậy, gần như đã thể hiện hết mức “ta rất tức giận, loại tức giận không dễ dỗ dành” một cách triệt để.
Sự biểu đạt trắng trợn đến mức Từ Hàn – người hơi trì độn trong chuyện nam nữ – đại khái cũng có thể hiểu rõ ngọn ngành. Nhưng trớ trêu thay, nàng lại gặp phải Tô Mộ An...
“Thập Cửu, mau luyện đao đi, thời gian đã hơi muộn rồi.” Tô Mộ An dường như căn bản không thấy điệu bộ làm mình làm mẩy của Thập Cửu, sau khi đứng thẳng người, liền rút thanh đao sau lưng ra, bày tư thế rồi nói, trong giọng điệu còn có chút mùi vị thúc giục.
“Hừ!” Thập Cửu vốn lòng tràn đầy ủy khuất cùng bất mãn, hiển nhiên càng khó chịu. Nàng dậm chân, miệng lại lần nữa phát ra tiếng hừ lạnh.
“Sao vậy?” Dù Tô Mộ An lúc này cũng mơ hồ nhận ra chút bất thường. Gã buông đao trong tay, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Thập Cửu đang quay lưng về phía mình nói.
“Hừ!” Thập Cửu phát ra tiếng hừ lạnh thứ ba kể từ khi gặp Tô Mộ An.
Nàng vừa quay đầu, bĩu môi nhìn Tô Mộ An, giận dỗi nói: “Ngươi đến muộn!”
Tô Mộ An sững sờ, sau đó nhẹ gật đầu nói: “Ta biết mà, vì vậy chúng ta mau bắt đầu đi.”
Nói rồi Tô Mộ An liền lại lần nữa nhấc đao bày tư thế.
Thập Cửu đại khái không hề nghĩ tới Tô Mộ An sẽ phản ứng như vậy, mặt nàng sau vài hơi thở đã đỏ bừng, sau đó nàng lại dậm chân, đôi giày nhỏ màu đỏ giẫm lên đầy tuyết.
“Ta không học nữa!” Thập Cửu khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nói.
Tô Mộ An nhíu mày, nói: “Đạo tu hành coi trọng sự kiên trì bền bỉ, ngươi tùy hứng như thế, làm sao có thể tu thành pháp môn cao thâm, làm sao trong loạn thế này tự bảo vệ mình!”
Ngữ khí Tô Mộ An hiếm thấy nghiêm khắc. Nỗi ủy khuất trong lòng Thập Cửu càng lớn, nàng lại dậm chân nói: “Vậy cũng chẳng liên quan gì đến ngươi, ta mới không thèm học cái đao pháp thối tha của ngươi đây!”
Nói rồi, Thập Cửu đang nổi nóng liền đơn giản xoay người, cất bước đi, xem chừng là muốn bỏ đi trong giận dữ.
Tô Mộ An bình tĩnh nhìn Thập Cửu rời đi, một tay gã bỗng nhiên duỗi ra về phía nàng. Năm ngón tay mở ra, quả nhiên, tuyết đọng trên mặt đất trước người Thập Cửu liền tức thì như nhận được sắc lệnh, nhanh chóng tích tụ, không ngừng chất chồng lên, trong khoảnh khắc hóa thành một bức tường tuyết cao ngất chặn đường Tiểu Thập Cửu.
Tiểu Thập Cửu hiển nhiên cũng không ngờ biến cố như vậy, nàng hơi sững sờ, lúc này mới phản ứng lại, quay đầu định quát mắng Tô Mộ An.
Nhưng đúng lúc đó, Tô Mộ An đã đề đao giết đến trước mặt nàng. Lòng Tiểu Thập Cửu hoảng hốt, vội vàng rút đao sau lưng mình ra, nghênh đón lưỡi đao vung tới của Tô Mộ An.
Tuy Tô Mộ An đã kiềm chế lực đạo của mình đến cực thấp, nhưng Thập Cửu dù sao mới chín tuổi, lực đạo truyền từ lưỡi đao vẫn khiến hổ khẩu nàng chấn động, nóng rát đau đớn. Thập Cửu chưa từng nhận qua kinh hãi như vậy, lập tức hốc mắt đỏ hoe, suýt nữa lệ tuôn.
Thế nhưng Tô Mộ An lúc này lại như biến thành người khác, căn bản không hề để ý đến cảm thụ của Thập Cửu, một đao chưa dứt, đao khác lại bỗng nhiên tập kích đến.
“Kẻ địch của ngươi cũng sẽ không quản tình huống của ngươi, ngươi càng tỏ ra yếu ớt, công kích của hắn sẽ càng lăng lệ ác liệt.” Ngay lập tức, thanh âm âm trầm của Tô Mộ An cũng vang lên.
Tiểu Thập Cửu lại khó khăn lắm ngăn được một đao của Tô Mộ An, nàng đứng thẳng người cắn răng, lau khô nước mắt vẫn vương trong hốc mắt, lúc này mới lại lần nữa đề đao, cùng Tô Mộ An quần chiến.
...
“Chu Uyên tinh thông dược lý, vết thương của ngươi về cho gã xem, ngày mai liền phục hồi như cũ.”
“Ngày mai giờ Mão ta vẫn ở đây đợi ngươi, sau này ta sẽ không đến trễ nữa.”
Giờ Hợi mạt, Tô Mộ An vứt lại một câu lạnh băng như vậy, liền tức thì cất bước rời đi, chẳng thèm nhìn Thập Cửu lấy một cái.
Tiểu Thập Cửu ngồi một mình dưới bậc thang mái hiên, đợi đến khi bóng lưng Tô Mộ An hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nàng cuối cùng cũng không kìm được nước mắt khóe mi, tức thì dùng đôi tay đầy vết chai sần bụm mặt, nức nở khe khẽ.
Nàng nghĩ mãi không ra vì sao Tô Mộ An lại đột nhiên thay đổi như vậy, trừng mắt với nàng, ra tay cũng ngoan lệ hơn trước. Tuy gã đã nắm chắc đúng mực, nhưng vẫn khiến Thập Cửu chịu nhiều đau đớn.
Thập Cửu đã quen được mọi người nâng niu chiều chuộng, đại khái không thể thích ứng được sự chuyển biến đột ngột này, nỗi ủy khuất trong lòng tức thì trào dâng.
Ngay lúc nàng khóc đến hả hê, một bàn tay chợt đặt lên đỉnh đầu nàng, chậm rãi vuốt ve mái tóc.
“Không cần ngươi lo! Ngươi là người xấu!” Thập Cửu lầm bầm như vậy, nhưng đầu vẫn ngẩng lên.
Vốn tưởng là Tô Mộ An quay lại, Thập Cửu đợi đến khi nhìn rõ dáng vẻ người ngồi bên cạnh nàng, lập tức hơi sững sờ, rồi chớp chớp đôi mắt vẫn còn vương lệ quang, nói: “Sư phụ?”
Lão nhân mặc hắc y mỉm cười với nàng, đưa tay đặt đôi tay đầy vết chai sần của Thập Cửu vào lòng bàn tay. Một đạo lục quang nhu hòa hiện lên, vết chai trên tay Thập Cửu liền tức thì tan đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Thập Cửu vội vàng lau khô nước mắt trên mặt, nói: “Cảm ơn sư phụ.”
Tuy nàng cố gắng nặn ra nụ cười trên mặt, thế nhưng đôi mắt sưng đỏ vẫn khiến người ta không khỏi đau lòng.
“Vì sao khóc a?” Lão nhân mỉm cười nói.
Thập Cửu sững sờ, lại cúi đầu, bĩu môi không đáp lời.
Lão nhân tựa hồ đã nhìn thấu tâm tư nàng, cũng không dây dưa vào vấn đề này, mà tự mình nói: “Tô gia đao pháp từ trước đến nay không truyền ra ngoài, ngươi có biết vì sao gã nguyện ý giao cho ngươi đao pháp chính tông nhất không?”
Thập Cửu mở to mắt, có chút nghi hoặc, nhưng sự nghi hoặc ấy rất nhanh bị lửa giận trong lòng che lấp. Nàng lại bĩu môi, khí thế hừng hực nói: “Mới không muốn biết, Thập Cửu không bao giờ muốn học cái đao pháp thối tha của nhà gã nữa!”
“Trên đời này có một loại người chính là như vậy.” Lão nhân tựa như không nghe thấy lời phàn nàn của Thập Cửu, gã thì thầm lẩm bẩm: “Gã chỉ biết đối xử tốt với ngươi, song lại chẳng biết làm sao để ngươi hay rằng gã đang đối xử tốt.”
“Điều gã muốn trao cho ngươi, gã sẽ trao cho ngươi. Ngay cả một tia ý niệm cũng kín đáo truyền thụ cho ngươi, dù đối phương có thể cảm thấy không tốt, gã cũng vẫn làm theo ý mình.”
Thập Cửu nghe vậy, ánh mắt lại chớp chớp.
Nàng rất thông minh, rất nhanh liền kịp phản ứng lời lão nhân chỉ. Nàng nói: “Ngươi nói là Tô Mộ An đúng không?”
“Ngươi có thể biết điểm này, liền chứng tỏ việc gã làm coi như đáng giá.” Lão nhân lại xoa đầu Thập Cửu.
Thập Cửu hết giận không ít, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Thế nhưng gã cũng không cần dữ tợn như vậy! Rõ ràng là gã đến trễ trước mà.”
“Thời gian không còn nhiều lắm, hiển nhiên vội vàng rất bận rộn.” Lão nhân ý vị không rõ nói.
Thập Cửu trợn tròn mắt, có chút khó hiểu, nhưng lại nghĩ tới một chuyện rất kỳ quái khác. Nàng nói: “Sư phụ không phải nói Tô gia đao pháp không truyền ra ngoài sao? Vậy sư phụ làm sao học được đây?”
Nàng có thể nhớ rõ ràng, sư phụ nàng từng dạy nàng Tô gia đao pháp.
Lão nhân dừng lại một chút, ánh mắt lập lòe: “Vì sư phụ ngươi cũng từng gặp phải một kẻ ngốc như vậy.”
Thập Cửu nghe không rõ, nửa hiểu nửa không. Nàng lại hỏi: “Thế nếu Tô Mộ An là vì ta tốt, vậy tại sao sư phụ lúc trước nhưng vẫn để ta không muốn nói chuyện với gã?”
“Người ta, đôi khi chính là kỳ quái như vậy.” Lão nhân thở dài, đứng lên: “Người ta cho ngươi ba phần, ngươi liền muốn gã mười phần. Cho quá nhiều, cuối cùng ngươi dùng hết sức lực toàn thân, liều mạng này cũng chẳng trả nổi. Phần nhân tình này cuối cùng liền thành gánh nợ, ngươi càng gánh càng nhiều, nhiều đến mức cuối cùng chỉ là món nợ này thôi đã khiến người ta thở không nổi, huống chi nói gì đến chuyện sống sót...”
Lời lão nhân nói hiển nhiên khiến Thập Cửu càng nghi hoặc, nàng lại muốn đặt câu hỏi. Nhưng nói xong lời này, lão nhân lại bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Thập Cửu nói: “Nghỉ ngơi tốt chưa? Ngươi nên thêm chút sức, đừng để ngày mai lại bị gã đánh cho còn không thể ngẩng đầu.”
Thập Cửu tuy có chút trưởng thành sớm, như thường ngày cũng thích giả bộ bộ dạng ông cụ non, nhưng dù sao vẫn là hài đồng. Nghe lời này lập tức liền đem rất nhiều khó chịu lúc trước đều quẳng ra sau đầu. Nàng đứng lên, hướng về lão nhân nhẹ gật đầu, rồi lại rút ra thanh đao sau lưng mình, hướng về lão nhân nhẹ gật đầu: “Vâng.”
“Vậy thì bắt đầu đi.” Lão nhân mỉm cười, một tay lăng không nắm chặt, một thanh đao tức thì lơ lửng hiện ra trong tay gã.
...
Tuyết càng rơi xuống càng lớn, tựa như muốn đem toàn bộ thành Kim Lăng cũng phủ kín.
Sở Cừu Ly uống đến mắt say lờ đờ đứng dậy, đi tới trước cửa phòng. Hắn nhìn trận tuyết rơi liên tục không dứt ngoài phòng, lại lần nữa giơ bầu rượu trong tay lên, ngửa đầu đối mặt uống rượu.
Nhưng rượu trong bầu đã sớm được gã uống cạn. Gã lắc lắc bầu rượu một cách tinh thần, nhưng chẳng còn nhận được nửa giọt rượu nào. Gã híp mắt nhìn miệng bầu rượu, nhìn chằm chằm hồi lâu mới xác định sự thật rượu đã cạn.
Gã không khỏi tức thì thở dài, phát tiết tựa như ném bầu rượu kia xuống mặt tuyết.
“Ai... Rượu cũng uống xong... Xem ra, Sở mỗ ta cũng nên lên đường.”
Gã nói vậy, lại lần nữa ngẩng đầu nhìn bạo tuyết ngoài phòng.
“Sư phụ à, đệ tử Đạo Thánh Môn này dường như đã không còn bản lĩnh vì người chấn hưng rồi...”
“Nhưng sư muội đi lầm đường, ta đây làm sư huynh vẫn phải luôn ra tay một lần chứ? Ai bảo năm đó nàng từng đưa cơm cho ta?”
Sở Cừu Ly nói đến đây, cất bước chân liền đi vào giữa trời tuyết bay.
Đại khái là uống quá nhiều, gã bước ngắn bước dài giẫm trên mặt tuyết, thân thể lung la lung lay, tựa như khắc sau sẽ ngã nhào vào trong tuyết.
Tuyết vẫn còn rơi, bóng người lay động trong tuyết càng lúc càng xa. Đằng trước, một khúc ca điên cuồng nhưng bi thiết mơ hồ rung động trong băng thiên tuyết địa:
“Lang kỵ ngựa tre, quân vê hoa mai ra,
Nhìn nhau không biết tuổi, vẫn nói tới năm về.
Cảnh xuân tươi đẹp một khi lão, tuyết rơi tóc xanh bạc.
Ngựa tre chưa từng vứt bỏ, Thanh Mai khai không ra?”