Trung Châu, Lương Châu Thành.
Khai Thiên Tửu Lâu vô cùng náo nhiệt, bởi lẽ quán rượu này do một tu sĩ gần đây rất nổi danh ở Trung Châu mở, người này được gọi là 'Khai Thiên Tôn Giả'.
Từ sau đại chiến ở Tội Ác Chi Thành khoảng một năm trước, mọi người trên Trầm Tinh đại lục đều biết rằng, bên ngoài đại lục còn có một Tiên Vực, nơi sinh sống của những người rất mạnh, thực lực đều trên Vân Hải, là những tu sĩ đặt chân Thần Kiều cảnh trong truyền thuyết, được xưng là Thánh Nhân.
Thế là, ngày càng có nhiều người tôn xưng những đại năng Vân Hải cảnh là Tôn Giả.
Và Khai Thiên Tôn Giả này chính là một tu sĩ cường đại Vân Hải thất cảnh.
Trong quán rượu, mọi người bàn tán xôn xao về những chuyện thú vị gần đây trong thành, và rất nhanh, có người nhắc đến một đề tài.
"Các ngươi nghe nói chưa, hai ngày nay, Triệu gia ở Trung Châu lại chết thêm hai cường giả cấp Tôn Giả, nghe nói chết rất thê thảm."
"Đương nhiên nghe rồi, chuyện này đã lan khắp Trung Châu, xôn xao cả lên."
"Vậy các ngươi nói xem ai làm, lại dám động đến Triệu gia, một trong ngũ đại gia tộc, thật là gan lớn!"
"Cái này ngươi không biết à, đương nhiên là Độc Cô Kiếm, người được mệnh danh là 'Độc Cô Tôn Giả' ra tay."
“Hả? Sao ngươi biết?”
Mọi người nhìn người vừa nói.
Đó là một nam tử khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, tướng mạo có chút tuấn lãng, chỉ là giữa lông mày dường như có chút tà khí.
Trong tay hắn cầm một cây quạt sắt, nghe vậy liền mở quạt ra, trên mặt quạt viết một chữ "Cận" rất lớn bằng mực đậm.
Nam tử quạt xếp phe phẩy quạt hai lần, rồi đắc ý nói: "Ta đương nhiên biết, bởi vì hôm đó Độc Cô Tôn Giả giết người, ta ở ngay bên cạnh xem."
Những người trước đó còn có chút tin tưởng, nghe xong lời này lập tức nguýt dài, nhao nhao ngồi xuống.
Có người nói: "Xí... Ai mà chẳng biết Độc Cô Tôn Giả xưa nay độc lai độc vãng, vô cùng lãnh khốc, giết người không bao giờ để lại người sống hay dấu vết, hắn giết người thì làm sao có thể bị ngươi nhìn thấy. Lừa đảo!"
Nam tử quạt xếp nghe xong, cuống lên, lập tức đứng dậy thu quạt lại nói: "Ê, ta lừa các ngươi khi nào, ta nói đều là thật."
Nhưng không ai tin lời hắn nữa.
Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên vang lên tiếng xé gió, giữa không trung, một đạo bóng người đỏ rực nhanh chóng lướt qua, đồng thời có giọng một nữ nhân vang lên trên đầu mọi người: "Công Tôn gia, ta cảnh cáo các ngươi, đừng có đi theo ta nữa, nếu không đừng trách bản cô nương không khách khí!"
Vừa nói, bóng dáng hỏa hồng sắc dừng lại giữa không trung, xoay người, lộ ra một nữ tử dung mạo tuyệt mỹ.
Nhìn thấy nữ tử kia, phía dưới lập tức có một đám người kinh hô.
"A, là Phượng Hoàng tiên tử Mạc Linh Hi, là nàng!"
"Nàng là Phượng Hoàng tiên tử à, quả nhiên là tiên tử!"
"Thật xinh đẹp!"
Trong khi mọi người đang kinh hô, hai đạo nhân ảnh nhanh chóng lướt đến từ phía sau trên bầu trời, rồi cũng dừng lại giữa không trung.
Đó là hai lão giả, lúc này đang nhìn chằm chằm Mạc Linh Hi với vẻ mặt bất thiện, nói: "Linh Hi tiên tử, ngươi đả thương tử đệ Công Tôn gia ta, sau lại phóng hỏa đốt chi nhánh Công Tôn gia ở Lương Châu Thành, ta khuyên ngươi hiện tại ngoan ngoãn theo chúng ta về nhận tội, nếu không đừng trách hai lão hủ ta, ra tay không khách khí!"
Mạc Linh Hi vẫn tinh nghịch đáng yêu như ngày nào, thấy hai lão già Công Tôn gia, khinh thường hừ một tiếng nói: "Hừ, đáng đời, ai bảo hai tên gia hỏa Công Tôn gia các ngươi ghê tởm như vậy, còn dám động tay động chân với ta, ta không giết chúng coi như may mắn, các ngươi còn muốn thế nào nữa?"
"Nhưng ngươi lại phế đi Linh Hải của hai người bọn họ, chẳng khác nào hủy hoại bọn hắn!" Hai lão đầu mặt mày bất thiện.
"Hừ, đó là bọn hắn tự làm tự chịu!"
Mạc Linh Hi không hề sợ hãi hai lão già kia.
Hai trưởng lão Công Tôn gia nghe vậy, lập tức sầm mặt, một trưởng lão trực tiếp vung chưởng đánh ra, hét lớn: "Đã ngươi không muốn bó tay chịu trói, vậy đừng trách lão hủ xuất thủ, bắt ngươi về. Trấn áp!"
Ầm...
Bàn tay lớn như núi, trưởng lão Công Tôn gia rõ ràng cũng là một vị Tôn Giả, vừa ra tay linh lực như núi, nặng nề vô cùng, uy áp cường đại khiến cả không gian rung chuyển.
"Hừ, đánh thì đánh, ai sợ ngươi, nhào vô!"
Mạc Linh Hi kêu lên một tiếng, lập tức vụt lên, miệng kêu một tiếng, hai tay mở ra, sau lưng xuất hiện một đôi cánh hỏa hồng sắc to lớn, cánh vỗ một cái, một cơn cuồng phong lửa nóng lập tức cuốn ngược ra, hất ngược chưởng lực của lão nhân trở lại.
"Phượng Hoàng thú linh!"
Lão giả thấy đôi cánh sau lưng Mạc Linh Hi, lập tức biến sắc, bay ngược trở lại, khi đứng vững, trong tay đã xuất hiện một thanh trường kiếm xanh biếc, xem ra không phải phàm phẩm, "Tốt, hiếm khi thấy được thú linh có nửa dòng máu Phượng Hoàng, hôm nay lão hủ sẽ dùng kiếm trảm phượng!"
Mạc Linh Hi nghe vậy chu miệng lên, định phản bác, bỗng thấy trong đám người phía dưới, một gã cầm quạt xếp, lập tức mắt sáng lên nói: "Hừ, hai người các ngươi đánh ta một người, không công bằng, ta cũng phải tìm người giúp đỡ."
Trưởng lão Công Tôn gia đương nhiên không sợ, lập tức nói: "Tùy ngươi gọi người."
"Tốt."
Mạc Linh Hi lên tiếng, rồi lập tức hướng xuống phía dưới hô to: "Cận Thiên, ngươi còn không mau ra đây giúp ta, coi chừng ta nói với Bạch Phát tiểu tử, ngươi không coi nghĩa khí ra gì!"
Trong đám người, nam tử quạt xếp vừa nãy trong quán rượu nghe vậy, thân thể cứng đờ, rồi vẻ mặt đau khổ đứng dậy, bộ dáng bất đắc dĩ nói: "Cô nãi nãi của ta, sao ngươi lại gây chuyện, ngươi gây chuyện thì thôi đi, có thể đừng lôi ta vào không, ta mới Vân Hải nhị cảnh thôi, chịu không nổi giày vò đâu!"
"Hừ, ngươi rốt cuộc có lên không!"
Mạc Linh Hi không nghe hắn nói gì, trực tiếp đưa ra tối hậu thư.
Nam tử quạt xếp bất đắc dĩ, đành phải đứng đậy.
Lúc này mọi người xung quanh mới nhận ra, có người hoảng sợ nói: "Cận Thiên? Chẳng lẽ là Cận Thiên, người được mệnh danh là 'Bắc Vực Giao Vương'?"
Trong nháy mắt, nam tử quạt xếp nổi danh.
Không sai, hắn chính là Cận Thiên.
Sau đại chiến một năm trước, Cận Thiên cũng có thu hoạch, nhanh chóng đột phá đến Vân Hải nhị cảnh, sau khi Tô Tranh dưỡng thương, hắn và Đao Vương mấy người, để nâng cao thực lực, đã trở về Trung Châu lịch luyện.
Bởi vì Triệu gia, Công Tôn gia và Long gia, sau đại chiến ở Tội Ác Chi Thành, không giữ lời hứa, quay về muốn truy bắt Tô Tranh, nên Đao Vương và những người khác đã nhắm mục tiêu lịch luyện vào tam đại gia tộc.
Trong một năm này, họ không ngừng đánh lén tử đệ của tam đại gia tộc, không giết thì cũng trọng thương, khiến người của tam đại gia tộc vô cùng tức giận.
Nhưng khi thực lực của Đao Vương tăng lên càng lúc càng nhanh, tam đại gia tộc mấy lần muốn vây quét họ, đều không thành công.
Lần này vất vả lắm mới đuổi kịp Mạc Linh Hi, nên Công Tôn gia mới kiên nhẫn như vậy, không chịu bỏ qua.
Thấy đội của Mạc Linh Hi lại có thêm một người, hai lão đầu Công Tôn gia ánh mắt lạnh lẽo, một người quát to: "Tốt, lại thêm một, vậy hôm nay lão phu sẽ dùng thanh Trảm Linh Kiếm này, đại khai sát giới."
Mắt thấy hai bên sắp động thủ, Cận Thiên vội vàng khoát tay nói: "Khoan đã, nếu ngươi chỉ dùng kiếm, vậy ngươi nên tìm một người khác để so kiếm."
"Ai?"
"Ta!"
Cận Thiên còn chưa mở miệng, đột nhiên một tiếng vang lên từ bầu trời xa xăm, một bóng người đạp lên một thanh kiếm, như kiếm tiên, ngự không mà đến.
Nhìn thấy người đến, người phía dưới lập tức kinh hô.
"Độc Cô Tôn Giả, Độc Cô Kiếm!”